watch sexy videos at nza-vids!
HOMEGAMEApkBLOG
Bạn đang truy cập vào DocTruyen365.sextgem.com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Đọc truyện teenGame HOT
Tải Game Đánh Bài Online BigKool Cho Android và IOS
Tải Game Đại Chiến Thiên Hà GAME HOT
Tải Game Đế Chế Online Cho Android GAME HOT
Tải Game Online Thánh Tướng Loạn Thế Tam Quốc
Phiên bản game đánh bài Iwin HD mới nhất2013
Khí Phách Anh Hùng 1.4.8 - Game Online đánh quái cày level
Army online - game bắn súng theo lượt cực hay
» Game online hay nhất hiện nay
Trang chủ > Truyện Teen Hay
Tìm kiếm

Truyện Teen Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK

#1 17:04:2522/01/26
Admin ThịNh rÔ [ON] (Admin)
Tuyển Người Yêu

Truyện Teen Cô Cần Tiền, Còn Tôi Cần Cô! OK
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 01
-Đứng lại!! Nhã Tử Đông Thy! Em có đứng lại cho tôi không hả??

Ông thầy giáo đầu hói vừa chạy vừa đuổi theo cô. Cô cắm đầu cắm cổ chạy nhưng miệng vẫn cười tươi không vẻ gì sợ hãi cả.

Ngày nào trong trường cũng có cuộc rượt đuổi giữa 2 thầy trò với lý do cũ rích: Điểm kém ạ.

“ Lão này dai ghê, chạy mãi chả thấy đuối sức gì cả nhỉ??” – cô thầm nghĩ rồi hừ một tiếng.

Đông Thy nhanh chân trèo lên cái cây gần đó ( cây cau ạ) khiến ông thầy giáo đứng dưới hét muốn nổ họng luôn.

Cô ở trên lè lưỡi lại thêm vài trò chọc tức làm ông thầy thét lên như lợn bị chọc tiết:

-Nhã Tử Đông Thy, em cứ ở đó đi rồi xem!! Tôi phạt em làm vệ sinh 1 tuần. Cọ toa- lét.

Cô nhăn mặt gọi vói xuống chọc:

-Em sẽ làm ạ! Cứ tính thử rồi em kêu lũ đàn em chúng cọ sạch không chút bụi lun hà!

Thầy hói ( tạm gọi thế) dậm chân một hồi dưới gốc cây rồi bỏ đi với cái mặt hậm hực giận dữ không thể level thêm.

Nhã Tử Đông Thy là “khách quen” ở văn phòng, ngày nào cũng “đươc” uống trà đàm đạo với thầy giám thị - thầy hói ban nãy đó.

Cô là chị hai ở trường. Phạt gì cô cũng OK rồi kêu lũ đàn em trung thành “ làm giúp”. Dần dần cũng lỳ ( lợm ) cái mặt ra.

…..
-Chị lại bị phạt ạ? – Chi Mai hỏi.

Chi Mai là bạn học cùng lớp nhưng khi nào cũng gọi cô là chị ( chị Hai), trung thành hết biết luôn.
Cô gật đầu mặt bộ làm hề:

-Em không biết đấy thôy. Lão á, mặt đỏ như con gà tây bỏ đi luôn hà.
Mai Chi nhắc nhở:

-Cẩn thận đó chị. Lão có thể đứng gần đây rình rập lắm.
-Hè hè… - Cô cười tươi – Em quên là trình độ ma-ra-tông của chị đỉnh lắm à? – Cô nói nhỏ như lẩm bẩm – Cũng nhờ lão ấy mà chị lên level liên tục trong khoản này đấy!
Vào lớp cô nói với Mai Chi:

-Để cho chị ngủ nhé! Thức chị dậy là không xong đâu đấy!
Trong lớp học không khí như bị bóp nghẹt. Tất cả lặng lẽ như câm điếc.

Làm cái gì cũng hết sức nhẹ nhàng. Híc. Ai bảo lớp chúng có một chi Hai cơ chứ?
Vinh dự đến đau đớn luôn…

Đột nhiên cửa mở mạnh cái, cả lớp lấm lét nhìn ông thầy dạy Hoá bước vào. Chết rồi.

Cô cựa mình, nghiến răng ken két văng tục:
-Mạt hạng nhà tụi bây, đứa chó đẻ nào dám làm tao thức giấc thế hả?

Cả lớp đang tâm thương cảm cho ông thầy nhưng đành hy sinh thầy để cứu 40 sinh mạng nhỏ nhoi thôy.
Chúng đồng loạt chỉ tay vào thầy giáo. Ông thầy tái mét mặt nhưng cô giữ vẻ đĩnh đạc để không rung chân mà quỵ xuống luôn.
Nhà Đông Thy không giàu có nhưng cô đc cái thích gì làm nấy, ai không nghe theo thì chỉ còn nước đợi ngày vào bệnh viện thôi. +_+
Đông Thy sừng sộ nhìn thầy:

-Ông không thấy tôi đang ngủ à???
Thầy Hoá lắp bắp:

-Em.. Em không… được ngủ… trong h học!
Đông Thy giận càng giận thêm gằn giọng :

-Biến ngay! Giờ này ông khỏi dạy.
Thấy ông thầy còn loay hoay lưỡng lự, cô quát lớn:

-Biến ngay lúc này, hoặc ông cuốn xéo khỏi trg này luôn đi!!
Thầy giáo lật đật bối rối và hoảng hốt thu dọn cặp mà hai ba lần rớt, mới ra được khỏi lớp.
Cô lại gục xuống bàn tiếp tục sự nghiệp “ tán gẫu với Chu Công” của mình. Mai Chi im lặng quan sát rôì đột nhiên thở dài.
……
Cô uể oải xách cặp ra về miệg lẩm bẩm với Mai Chi:
-Chị Buồn ngủ chết được đây này! Học hành thật là mệt mỏi!

Mai Chi lắc đầu cười:
-Suốt buổi chị có học tý nào đâu! Em thấy chị ngủ suốt à.

-Ngủ đâu? – Cô cãi – Chị nhắm mắt mà vẫn nghe thầy giảng đấy chứ?????????
-Thế à? – Mai Chi hỏi lại.
Cô gật đầu rồi chaỵ biến vào nhà. Mai Chi thầm nghĩ: “Đến khổ. Như trẻ lên ba”
…..
-Đông Thy! Vào đây ngay!

Nghe tiếng ba gọi cô chạy vội vào, linh cảm bất an rồi. “ Chuyện gì mà giọng ba không vui thế nhỉ?”
Từ trước đến nay, ba luôn luôn yêu quý cô nhất nhà. Thương ba cảnh gà trống nuôi con, cô cũng hết mực cô gắng thương yêu ba. Tình cảm vốn rất tốt. Hừm. Chẳng lành. Chẳng lành.
-Có chuyện gì vậy ạ?

-Thầy giám thị lại gửi giấy về nhà con à.
Giọng ba vẫn thế nhưng có chút khó chịu.

-Dạ.
-Thầy nói con lại vi phạm nội quy, điểm
thi lại rất thấp. Yêu cầu ba chuyển trg cho con chứ thế này thì không được.
Cô thấp thỏm:
-Sao ạ?
Trong bụng thì nguyền rủa thầy hói: “ Chết tiệt! Ông ta đúng là điên mà! Chết với tôi”
-Ba chuyển trg cho con thôy.
-Chuyển đy đâu?

-Anh con bảo sẽ cố xin cho con vào trg anh.
-Ơ, nghe nói…. Trg anh cấp cao lắm mà?
-Nhưng anh bảo xin được. – Ba khẳng đinh rồi nói – Lên phòng đi con.
Cô ỉu xìu như bánh đa nhúng nước, bước lên phòng. Khỉ thật!
Hừm! Thế là một kỷ nguyên mới xuất hiện rồi! Híc!
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 02
…Tối hôm đó……
Cô ngồi vừa mân mê cây bút vừa liếc mắt “đưa tình” với đống bài tập đáng ghét. Số là thế này, đúng lúc cô đang nhắn tin trò chuyện rôm rả xôm tụ với lũ bạn trên yahoo với FB thì ba cô lên => tịch thu điện thoại. Thế là cô đành ngậm ngùi cho chiếc dế yo “ một đi không trở lại”. Chết mất! Cô vò đầu.
Bỗng dứơi nhà có tiếng gọi:

-Thy, Mai Chi đến tìm này!

Cô chạy sầm sập cầu thang xuống, nhìn Mai Chi như cứu tinh khiến Mai Chi trố mắt ra.
Cô nói với ba:

-Mai Chi với con lên phòng đk k ạ? Con có bài cần nhờ Mai Chi.
Ba cô gật gù hài lòng vì sự “ngoan ngoãn đột xuất” của con gái mà k nghi ngờ gì cả.
Cô hí hửng kéo Mai Chi lên phòng. …

-Sao nào? Chị lại gặp rắc rối gì ạ?
-Ừh. Ba lấy luôn đt của chị rồi. Tệ thật! – Cô thở dài rồi lén nhìn trộm Mai Chi.
Mai Chi mỉm cười lấy chiếc Iphone ra.

-Được rồi nhé!
Cô vừa nghịch đt vừa nói:

-Ừhm. Chị báo cho em một tin nhé!
-Dạ!

-Chị chuẩn bị chuyển trg rồi.
Nghe cái giọng có phần dửng dưng của cô, Mai Chi hoảng hốt :

-Thật sao? Bác nói vậy à?

-Ừ. Do lão hói đó. – Cô bấm máy liên tục miệng nói cũng liên tục. ( hừ! Không chết ms lạ)
Mai Chi nói:

-Em cũng chuyển đến đó nhé?
-Khỏi đy. Em làm như chị là con nít vậy!

Cô uể oải phán một câu rồi nghịch đt tiếp không để ý Mai Chi đang dần sa sầm lại đến đen kịt.

Mai Chi kìm nén cơn giận hỏi:
-Chị chuyển đến trg nào?

-À… trường của anh Kiên ấy!
Mai Chi ngạc nhiên:
-Sao chị chuyển được đến đó?

Cô cười lộ chiếc răng khểnh rất duyên:
-Thế mới tài chứ lỵ!
Mai Chi cười khẽ:

-Em tin là chưa đc 3 ngày đâu.

-Sao? – Cô ngạc nhiên hỏi lại.
-Ở đây chị còn được “ngửi” mùi tiền đy chỗ khác thỳ e rằng…..
Cô bật cười thành tiếng:

-Đến lượt em lo? Chị á? Đi đâu cũng kiếm đk tiền hết.
Mai Chi không nói gì nữa, xem đồng hồ rồi nói:

-9h rồi. Em về chị nhé!
-Ừ! Trả em nè.

Mai Chi gật đầu chạy biến.

Cô lại vân vê cái bút, miêng tự nhiên xuất hiện một nụ cười.
“ Ha ha. Trường quý tộc ư? Một kho tiền hời đây! Sao mình lại thông minh như thế nhỉ??????? Cười lên mới chạm được vào đô-la chứ?”

Cô nghĩ thầm rồi ngủ thiếp đi trên môi vẫn nở nụ cười sung sướng.
…..
Ba cô vào. Thấy con gái gục xuống ngon lành trên bàn, ông khẽ khàng dìu cô lên giường. Cô vừa ngủ vừa lẩm bẩm, nc miếng tràn ra khoé miệng. Ông chỉ nghe loáng thoáng: tiền hay cái gì yêu yêu. Hừm. Con bé này. Thật là….
…..
Sáng hôm sau, anh cô từ nội trú về nhà, xềnh xệch lôi tuột cô từ trên giường xuống. Híc.
Cô gào ầm lên bất mãn:

-Anh à, mới… 6h 35’ thoy mà! Anh vừa vừa thôi chứ!!!!!!!!!!

Anh trai cô ( từ nay xưng là Prince) nhăn nhó:
-Thôi đi! Mới à?? “Cô” muốn muộn thì cũng đừng làm “ tôi” muộn cùng nhé!
Cô lẩm bẩm mắt thì vẫn lim dim:

-Từ từ đã nào.
Cô lê bước vào nhà vệ sinh…
…… 15’ sau….

-Quái lạ! Con nhóc này làm gì mà lâu thế???

Prince bực bội độc thoại rồi như không chịu được nữa anh chạy vào nhà vệ sinh đá cửa. Phát hiện một hình ảnh “ rất đẹp” của cô em gái. Thì ra để mặc anh chờ dài cổ, cô vẫn thong thả khò khò …. Ngay trong NHÀ VỆ SINH.

Anh định lôi bật cô dậy thì đột nhiên một nụ cười gian manh xuất hiện trên môi anh. “ nhóc, cứ chờ đó! Anh cho nhóc thân tàn luôn nhé!”
“ Tách” “Tách”

Mỉm cười lần nữa với hai tấm ảnh, anh từ tốn bc đến kéo xệh cô em gái ra khỏi WC, khiến cô chả biết mô tê gì.
Cuối cùng, sau một hồi “làm việc cật lực”, Prince đã hoàn tất công việc buổi sáng cho cô.
…..
Trèo lên xe của anh trai, cô lầm bầm đầy tức tối:

-Anh đi chầm chầm thôi. Em đag mệt.
Prince nghiến răng không thèm để ý lời cô, nói:

-Bám chắc vào.

Rồi đôi chân dài của anh guồng đi nhanh chóng khiến cô tưởng chừng như rớt lại nửa ng đằng sau. Híc.
-Chậm thôi.

-Muốn muộn hay sao? – Prince nói.
Cô ư ử ( từ này dành cho dog nhưng phù hợp cho trg hợp lúc này nên mk mạn phép dùng nốt) rồi im bặt chỉ dám tức một mình.
……
- Đến rồi. May quá!
Cô phụng phịu nhìn anh trai để xe vào rồi bc lại gần cô,

-Sao? Như cung điện đúng k?
-Nhà tù thì có. – đang sẵn tức cô trả đữa anh trai mặc cho câu nói của cô cắt tất cả hứng thú của Prince.
Cô cầm gói cơm hộp mặt nhăn nhó vừa quay ra sau **** anh trai vừa đi… Thế là…
“ BỐP”
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 03
“ BỐP”
-Á! Đ..au ! – Cô nhăn nhó rên rỉ.

Không thấy có tiếng đáp lại, cô rùng mình. Có khi nào là ma không? Lạ lùng! Sáng ban mai lấy đâu ra ma???
Gom hết can đảm ( cái này dũng cảm nha), cô ngẩng mặt lên, nhìn chằm chằm vào người đối diện, rồi dụi mắt và lấy tay đập đập vào mặt người đó. Ô hô, chạm vào được nè! Mịn nữa!!

Thở phào nhẹ nhõm cô sung sướng vì may sao đó là người. ( Bà chị này dở ghê??)

Người đối diện trừng trừng mắt nhìn cô:
-Khùng hả???

Cô gân cổ cãi lại:
-Có anh mới khùng ấy!

Vừa lúc đó, cô thấy đồng tử người đó dãn ra, người đó hỏi:
-Là mày à?
Cô quay lại. Ủa! Là anh Prince mà.

Cô lật đật chạy tới bên cạnh anh, nhìn trước ngó sau, xem còn ai nữa không, rồi cuối cùng mới hỏi Prince:

-Anh quen cái tên thô lỗ thấy ớn này à????

Prince suýt tý nữa là bật cười. Cô em gái lỗ mãng thg ngày nay mắng ngta mà chả nghĩ đến mình. Hời. Anh trêu chọc cô:
-Ế, thế không phải anh chỉ thấy anh bạn đẹp trai của anh chứ có thấy anh chàng “ kém ga-lăng” nào đâu?

Cô ngây thơ chỉnh lại, rồi chỉ tay vào người đó:

-Là cái tên này này! Không phải “ kém ga-lăng” mà là “ thô lỗ”! Hai từ này khác nhau mà!

Người đó tức phụt khói, miệng thở liên tục một cách khó nhọc. Hơi thở lạnh lùng phả ra toả khắp bầu không gian.

Prince nhìn cô một hồi rồi nói:
-Nè, chào hỏi cho nghiêm túc! Không phải tênnày tên nọ đâu nhé! Đây là bạn anh… Lucifer. ….

Cô hả hả bật cười ( một cách zô zyên):
-Lucifer í hả?????? ha ha! Tên gì hay vậy?

Prince nhăn mũi bóc toẹt cô ra:

-Ớ, thế còn hay hơn tên Mun của em mà!!!
-Anh……..!!!!!!!!!!!!!!!!! – Cô hét lên.

Prince không nói gì nhìn sang Lucifer:

-Đây là em gái mình, Đông Thy!
Lucifer trở như tượng nhìn cô bằng ánh mắt hình viên đạn bạc. Cô cũng tròn mắt nhìn lại với ánh mắt hình súng thần công. Ha ha! Đọ mắt hả?! Còn khuya đi!
Lucifer dứt ánh mắt ra khỏi ngưới cô, cậu nói:
-Thật khó tin.

-Khó tin cái gì?

-Khó tin hai người là anh em.

Cô nghĩ thầm: “ Hoá ra là vậy! Nói qua nói lại là muốn khen mình đẹp! Muốn tán tỉnh mình! Ha ha! Ai nói chị Hai như mình không có người thích chứ! Handsome boy thế này cơ mà!!!!!!!! Ha ha ha! Mình thật là thông minh!”
Prince hỏi tiếp:

-Tại sao?

-Tại sao à? Một người như cậu mà có cô em gái như ma lem thế này thật chả ra làm sao. – Lucifer thản nhiên nói, lông mày nhếch lên chọc tức cô. Và câu nói này kéo tuột cô từ trên 9 tầng mây xuống “bộp” cái dưới đất à.

Cô kéo tay Prince đi, hỏi khẽ dịu dàng vờ như chẳng quan tâm có kẻ đằng sau đang nhìn và tự hỏi: “ Cái gì thế này? “
-Anh ơi, tấng mấy nhỉ?
-Hả?… tầng 10. – Prince cố trấn tĩnh.
Lucifer thỉnh thoảng lại nghe loáng thoáng giọng cô khi cậu đi đắng sau hai người:
Khi thì:

-Anh ơi, lẽ nào người như anh mà lại kết bạn với “lũ sâu bọ” như thế sao?
Lúc nọ thì:

-Sao “muỗi” cứ vo ve theo chúng ta thế?

Vừa nãy :
-Em ghét những ng lỗ mãng lắm anh ạ! Ai đời đụng vào người ta mà không xin lỗi??????

Hay là:

-Cái người như thế, thì em đôi lúc cũng tự hỏi đó có phải là đàn ông con trai không nữa anh nhỉ???????????????
Đến đây, cậu không chịu nổi nữa, bước nhanh đến nắm chặt lấy cánh tay cô:

-Cô ăn nói cho cẩn thận nhé!
Mun mỉm cười rất chất của giang hồ:

-Thế hả? Hứ! Tôi nói gì đến anh à? Tôi nhắc tên anh hồi nào? Tai nào của anh nghe thấy điều đó?? Anh mới phải ăn nói cho cẩn thận, nghe chưa?? Đừng có tật giật mình rồi lợi dụng tiện thể giở trò yêu râu xanh với tôi. Hứ!

-YÊU RÂU XANH ? _ Lucifer gào lên phẫn nộ _ Cô… Tôi giở trò với cô hồi nào?

-Hồi này nè! Nhìn xem tay anh cứ nắm chặt lấy tay tôi!

Cậu thất kinh rụt tay lại.
Những hs khác xúm lại xem lucifer lạnh lùng chơi trò “ kịch nói” với một cô gái mới đến.
Cậu hét lên:

-Cút hết đi! Bịt mắt tụi bây lại!
Cô nghe xong câu đó thấy sao mà có cái gì đo quen quen. Hừm!

( Bà chị này toàn nói kiểu ấy chứ gì??!!)

Prince nắm tay cô kéo lên cầu thang đồng thời cầu hoà với Lucifer:
-Thôi mà! Nể mặt tao đi! Tao đưa Thy nó lên phòng học rồi nói chuyện với mày sau!

Nói rồi anh lôi xệch cô em gái đi, miệng lầm bâm khong dứt.
…..
Trong thang máy…
-Sao lại thế hả?? Thy????????
-Sao gì ?? – Cô ngây thơ như con bò đeo nơ hỏi lại.

-Sao đụng vào tên đó?

-Hắn làm sao?

Prince vò đầu nhăn nhó tìm cách diễn tả và hù doạ hết sức cho cô em:
-Là thế này! Đó là một cái túi tiền khổng lồ chứa tất cả những túi tiền khác… Em làm thế là tự xe rách và tung bao tiền đó đấy!

Anh vừa dứt câu hai mắt cô đã hiện rõ : $$$$$
-Tỉnh lại đi! Thy à! – Prince lay lay cô.
Cô nhấp nháy mắt:
-Tiền à!!!

“ cóc”
-Tiền gì hả? Đến lớp rồi! Vào đi!!
-Xí! Biết rồi!
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 04
Cô vừa bước đến cửa lớp thì đã có một bóng người chờ cô ở đó.
-Chào. – Nụ cười thân thiện trên môi cô gái đó khiến cô hơi khó chiu.

-Ừhm. Chào.

-Anh Prince nhờ mình đón cậu ở đây. – Cô gái đó nói tiếp với khuôn mặt thoáng đỏ – Mình là Triều Mỹ An.
Cô vỡ lẽ, thì ra là thế. Đây là lý do anh cô nhất quyết ở nội trú. Cô cười khẽ:

-Nhã Tử Đông Thy.
-Đông Thy, bạn vào đây đi.
Triều Mỹ An dắt tay cô vào rồi nói gì đó nhỏ với cô giáo. C giáo gật đầu.

Mỹ An đứng giữa cả lớp nói:
-Đây là Nhã Tử Đông Thy, hs mới của lớp ta. Mong tất cả mọi người giúp đỡ cô ấy.

Nhã Tử tiểu thư của chúng ta cúi đầu điệu nghệ, mặt nở nụ cười tươi rói:

-Mình là Nhã Tử Đông Thy. Có gì thiếu sót thì xin mọi người đừng để bụng.

Cả lớp xì xào một lúc sau khi cô vào chỗ, mới dần dần tắt hẳn.

Cô nghĩ bụng : “Nghe bài giảng buồn ngủ chết đi được. Hừ”
Zzzzzzzzzzzzzzzz….

Đông Thy chẳng mấy chốc ngủ khò mặc cho cô giáo say sưa giảng bài.

Đột nhiên một tiếng hét đánh thức cô:

-Nhã Tử Đông Thy!!!!!

Cô mơ màng lẩm bẩm:
-Nghe sao tự như tiếng hổ gầm thế nhỉ??????

Cô giáo đứng lớp tức nghẹn họng hồi lâu mới bảo:
-Ra ngoài ngay!!!!!
Đông Thy uể oải đứng dậy, mắt nhìn trừng trừng:
-Từ từ! Cái bà già này, thôi giúp đi!
Cô giáo và toàn thể lớp 11A shock toàn tập trc hình ảnh hs mới.

Triều Mỹ An thì tựa như không có gì ngạc nhiên mấy mà thở dài.

Cô ngồi bệt xuống sàn hành lang ngáp dài ngáp ngắn rồi lại ngủ tiếp không thàm để ý gì nữa.
Nhưng thới gian hp’ của cô chẳng mấy chốc….
…..
“Bốp… Bộp …. Rầm”
Cô mở khẽ mắt lẩm nhẩm rủa thầm:

-Quỷ tha ma bắt, kẻ nào dám phá giấc ngủ của ta thế???
Người đó dịu dàng nói:

-Là tôi.
Cô mở to mắt, bật dậy:
-Sao hả??
-Tại cô nằm dài như người chết giữa đg nên mới làm tôi ngã chứ???

-Khỉ thật! Không biết tránh à? Mắt đẹp thế để làm cảnh hay sao????
Người đó không hề nao núng cười:
-Cảm ơn cô quá khen.
-Cút đi. – Cô nói rồi quyết định nhắm mắt ngủ tiếp thi nghe anh ta nói:

-Sao cô lại ăn nói không có lịch sự chút nào thế??
-Kệ thây ta. – Cô nói rồi lim dim ngủ, nghe loáng thoáng tiếng anh ta nói:

-Tôi là Doãn Hạ Âu… Cô hãy nhớ cho rõ nhé!
Trong giác mơ cô bực bội:

-Nhớ cái con khỉ!
……
Oáp! – Cô vươn vai tỉnh dậy để rồi nhìn thấy khuôn mặt to đùng của Triều Mỹ An, mà ngã bổ ra sau.
-Làm gì thế? – Cô gắt.
-Ơ… Mình chỉ định gọi cậu dậy… mà không dám… – Triều Mỹ An lúng túng.

-Ờ.. Mà sao?
-Chuông reo rồi. Chúng ta phải về thôi.
Cô đứng dậy cùng triều Mỹ An, mặt không lấy gì làm vui thích.

Cô nhăn nhó thầm nghĩ: “ Về nhà phải ngủ bù mới đc” ( Ngủ bù, trời ạ)
…..
Ra đến cổng thì cô gặp ngay Prince với tên Lucifer.
Prince nói khẽ vào tai cô:

-Lu có chuyện muốn nói với em.
-Ờ. Biêt rồi. – ĐT trả lời nhát gừng.
Prince nói xong quay sang cầm tay ( công khai ạ) Mỹ An kéo ra hướng về nhà.
…..
-Lên xe đi.
Lucifer chỉ vào chiếc mô tô, ra lệnh cho cô. Cô gắt gỏng:
-Tại sao?
-Lên đi! Nhanh lên.

Vẫn cái mệnh lệnh hách dịch ấy nhưng kì lạ là cô vẫn leo lên.
Cậu phóng mô tô vù vù, gió lạnh toát xộc vào người cô. Cô co rúm lại, nhiều fen suýt ngã. Cậu bực bội nói:

-Cô đừng mảnh khảnh ra trò tiểu thư. Bám chắc vào nếu chưa muốn chết.

Nghe giọng cậu mà cô muốn đấm cho vỡ đầu rồi nhưng mà kể cũng đúng. Thế là cô ôm chặt người cậu, cậu nói lại với giọng trêu chọc:
-Không cần ôm chặt thế đâu!
-Này, rốt cục là sao?

-Sắp đến nơi rồi. – Cậu nói nhỏ rồi im lặng suốt quãng đg còn lại.

Cô không hỏi, cậu cũng không trả lời. Và sự im lặng tiếp diễn như thế.
……
Aris Park….
-Ngồi xuống đó! Cô ổn chứ? – Cậu hỏi vẻ quan tâm nhưng thực chất là giễu cợt cao độ.
Cô thở mạnh nói:
-Không sao. Thường thôi!
-Vậy à?

-Ừ! Có chuyện gì thì nói đi.
-Tôi muốn cô làm bạn gái tôi.

Cậu nói rành rọt.
Cô bật cười :
-Ha ha! Anh đang tỏ tình với tôi à??
-Không, không – Cậu lắc đầu manh dữ dội như thể ý nghĩ đó khiến cậu phát điên- Tôi chỉ nói là giả vờ như là thế…
-Là sao? – Cô hỏi lại và hơi có vẻ cụt hứng.

-Cô cần tiền còn tôi thì cần cô. Ok? Vậy là được phải k?
Cô đứng bật dậy:

-Anh đánh giá thấp tôi rồi! Tiền là tất cả nhưng tôi không thích làm việc cho tên khốn như anh.
-Tên khốn ư? – Cậu hỏi lại vẻ lạnh lùng băng giá khiến ngta phát run
Đột nhiên máy cô có tn:
Là vài bức ảnh từ Prince và dòng tn: “ Em gái, giúp đỡ người khác là bổn phận đấy”

Cô tái mét mặt, xuống chiếu nhượng bộ:
-Được rồi. Tôi sẽ giúp anh. Nhưng tôi không giúp kẻ kém hơn mình.
-Vậy à? – Cậu lạnh lùng hỏi.

-Chúng ta sẽ… thi 3 thứ. Môn thi thứ nhất tôi chọn. Môn thi thứ hai anh chọn….Môn thi thứ ba….
-Môn thi thứ ba thì sao? – Cậu giễu cợt hỏi.
-Thì…. Chúng ta sẽ oẳn tù tì.
Cậu không ngờ cô sẽ đưa ra đề nghị trẻ con ấy nên bật cười rất to . Cô đỏ lựng mặt:
-Cười cái gì??
-Không có gì. Tôi chấp nhận.
-Đập tay nhé!- Cô hào hứng.
“ Bộp”
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK? - Chương 05
Cậu hỏi cô:
-Khi nào thi?

-Chủ nhật tuần này nhé!
Lucifer thốt nhiên phát hiện ra cái hào hứng quá độ của cô gái trước mặt, cậu lại nói:

-Sao trông cô lại có vẻ vui sướng như vậy chứ????

-Lâu rồi mới có đối thủ dám đọ sức với tôi. Ha ha
Cậu thầm cười đểu vì cái tính kỳ lạ đến kỳ dị của cô:

-Chúng ta sẽ thi gì đầu tiên?
-Bắn súng.
-Cái gì?-Cậu ngạc nhiên, cậu nghĩ là với một cô gái dù tomboy đến đâu nhưng cũng sẽ chọn cái gì đó dễ và nhẹ nhàng một chút nhưng k ngờ cô lại chọn trò bạo lực hết cỡ này.

-Tôi nói là bắn súng. – Cô nhắc lại với vẻ đắc thắng.

-Làm sao mà….?
-Cấm nuốt lời! – Cô chặn họng trc khi cậu nói thêm gì. Trên môi cô nở nụ cười tự mãn, cô nói tiếp sau khi ngước lên bầu trời đã ráng đỏ hoàng hôn – Chúng ta về chứ?

-Về. – Cậu nói, giọng có chút hậm hực.

Nhảy fóc lên xe, cô sung sướng cười. Tuy gia cảnh của cô không phải là giàu có, nhưng anh cô vốn coi trọng chủ nghĩa: “Con gái là phải biết tự bảo vệ chính mình” (??) nên anh cô cố sức làm thêm cho cô vào học ở trường bắn súng và võ aikido nên cô thạo về súng lắm. Nhất là súng ngắn. Ha ha! Lần này cô nắm chắc phần thắng rồi. Cô tự hào thầm nghĩ:” Ta nhất định phải làm cho cái tên kiêu ngạo này chịu một vố đau! Sao bao giờ ta cũng thông minh thế nhỉ??????????”
Cô cười tươi như hoa để mặc ngọn gió buốt lạnh luồn vào tóc cô một cách thô bạo và xới tung nó lên.

Tốc độ mô tô ngày càng nhanh hơn khiến cô giật mình rướn người lên để nhìn kim.
-Jesus Christ!! – Cô gào lên trong tiếng gió xé – Anh đang đi hay đang bay vậy????

Cậu không trả lời, tóc mái phất phơ quệt vào mặt cô.

Cô nhéo một cái rõ đau vào hông cậu khiến cậu giật nảy mình lạc tay lái… Ố ồ… Ố là la…. Và thế là…

“ Rầm”
Cái xe đỏ uỵch xuống nặng nề bên lề đg. Cô vừa xoa xoa cái mông ê ẩm vừa cằn nhằn:
-Khỉ thật! Cái quái gì thế này chứ???
Cậu bị hất văng bên lê đường, hướng cáinhìn lạnh lẽo tức giận lên cô. Rồi Cậu vội vã bước sang bên đg hỏi:
-Có sao không nhỉ??
Cô nhìn cậu vẻ kỳ lạ rồi trả lời:
-Tôi kh…
Cô chưa nói hết câu cậu đã đẩy cô sag một bên và nhìn kỹ cái xe lẩm nhẩm:

-Tội nghiệp! Lần này thì hết rồi! Cái xe bạc tỷ của tôi.
Cô giật giật tay áo cậu vẻ kinh ngạc và bàng hoàng hết cỡ:

-Nè nè! Anh đừng có quá đáng nhé!! Mạng sống con người quan trọng hơn cái xe đấy!!
Cậu cười khẩy nhìn cô vừa tinh ranh vừa giễu cợt:
-Mạng sống của cô ư? Quan trọng hơn cái xe này??


-Đương nhiên. – Cô hất mặt lên, miệng thản nhiên trả lời,

Cậu bật cười trêu chọc và lẫn đâu đó sự giận dữ không nói đc nên lời:
-Cô có làm sao đâu nhưng cái xe thì có đấy! Vả lại bán cô đi cũng chả trả nổi nửa tiền cái xe này đâu! Hơn nữa tôi e …. – Cậu chĩa ánh mắt về fía cô nhìn một lư

1 2 3 ... 10 >>

Ads - Nhà tài trợ :

Truyện Hay Cùng Chuyện Mục

Đọc truyện Thống kê truy cập
Trang chủ: U-ON

Hôm nay: 11 lượt
Tổng cộng: 296465
Game Android Crack