Game HOT 16:47:46 | 13/04/26 |
Tuyển Người Yêu |
i kìm gắp nhỏ không?”
“Cái kìm gắp nhỏ?” Cô tò mò theo dõi anh.
“Trên tivi, phạm nhân không phải chỉ cần dùng một cái móc nhỏ là có thể cởi bỏ còng tay hay sao? Có lẽ chúng ta cũng có thể thử xem.”
“Được, em đi lấy kìm gắp.” Cô đứng dậy đi đến ngăn kéo bàn trang điểm lấy ra đủ loại kẹp tóc đưa cho anh.
“Chúng ta thử xem sao.” Hàn Thận Kì cầm cái móc nhét vào trong ổ khóa, loay hoay cả buổi, vẫn là không có cách mở ra.“Chúng ta thật sự quá ngây thơ rồi, nếu mở nó dễ dàng như vật, cục cảnh sát sẽ không có phạm nhân nữa mất.”
Cô nhăn mày, nhíu mi, dùng ánh mắt tràn ngập xin lỗi nhìn anh.
“Quên đi, chuyện này anh cũng có sai, nếu anh đưa em về nhà xong lập tức liền rời đi, cũng sẽ không gặp phải nhiều chuyện phiền toái như vậy –”
Còn chưa nói xong, điện thoại của Hàn Thận Kì lại vang lên, cô thuận tay cầm điện thoại di động đưa cho anh.
“Lệ Nhã…… Không được, tôi chưa giải quyết xong chuyện ở đây, hôm nay phỏng vấn quảng cáo tất cả đều không thể làm được…… Hủy bỏ mọi kế hoạch đi…… Cái gì? Tôi không gặp phải cái gì phiền toái hết…… Những lý do kia tùy cô an bài, ngay cả việc nhỏ ấy mà cô cũng không làm được, tôi cần cô làm người đại diện để làm gì?……” Hàn Thận Kì tức giận cắt đứt điện thoại.
“Làm phức tạp chuyện của anh rồi, thật sự là xin lỗi.” Cô dịu dàng xin lỗi vì hành vi lỗ mãng của cha mình.
Hàn Thận Kì nhìn sườn mặt xinh đẹp của cô, trêu ghẹo nói:“Nếu nói mười câu xin lỗi không thể đổi lấy một cái môi thơm, vậy thì không cần để nó thoát ra khỏi miệng nữa.”
Cô sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt tuấn tú của anh, thấy trong đôi mắt thâm thúy là nụ cười tỏa sáng mới biết người này đang đùa giỡn với mình.
“Có thể cùng cô gái xinh đẹp như vậy ở cùng một chỗ, là phúc khí anh đã tu luyện được từ kiếp trước mới có được đấy.” Anh hài hước nói, mong có thể xóa bỏ cảm giác tự trách của cô.
Cô xấu hổ cười trừ một chút, hơi chua xót, trời biết chuyện này đối với cô mà nói tuyệt đối không phải là phúc khí tu luyện từ đời trước mà là tai họa bất ngờ bay tới, bởi vì cô hiện tại cực kì muốn đi toilet. (0.o )
“Làm sao vậy? Ở cùng một chỗ với anh khó khăn đến thế sao?” Hàn Thận Kì phát hiện cô mày mặt nhăn nhó có chút bế tắc.
“Tôi, tôi nghĩ mình cần đi toilet.” Cô cúi mặt, xấu hổ quẫn bách nói.
“Vậy đi thôi!” Hàn Thận Kì thẳng thắn đứng lên.
“Ê!” Cô nhịn không được gắt giọng:“Chúng ta vẫn còn bị còng tay lại với nhau, như thế nào đi được?”
Anh quay đầu, nhìn thấy cô đỏ mặt giống hệt như một tiểu nữ sinh, không khỏi cảm thấy đáng yêu cực kỳ.
“Anh cam đoan sẽ xoay người sang chỗ khác không nhìn lén.” Anh thực quân tử nói.
“Anh xác định?” Cô bán tín bán nghi xem xét nhìn anh.
“Tôi thề, nếu tôi Hàn Thận Kì nhìn lén Đồng Mộc Tiệp cởi đồ, tôi sẽ cưới cô ấy về nhà, suốt đời phụ trách.” Anh nhịn không được trêu chọc cô.
Cô trừng mắt nhìn anh, lườm một cái rồi đứng dậy cùng đi đến phòng tắm.
Anh chu đáo liên tục di động lộ vẻ không thèm để tâm, cố gắng che khuất cái bồn cầu.
“Tiểu thư, đi đi, anh cam đoan tuyệt đối sẽ không nhìn lén.” Anh đứng ở bên ngoài nhà vệ sinh, luôn miệng thề thốt.
Trong toilet, cô sợ hãi cởi chiếc quần nhỏ ra, ngồi ở trên bồn cầu, cảm thấy âm thầm may mắn là bản thân chỉ buồn đi tiểu tiện, nếu hiện tại mà muốn cùng “Hoàng kim tiên sinh” bồi dưỡng cảm tình, cô thật sự sẽ đâm đầu vào đậu hũ chết đi cho rồi >_
(“Hoàng kim tiên sinh”: Hoàng kim là màu vàng==!. Nói đến đây các TY tự hiểu~~~)
Anh đứng ở bên ngoài cửa nhà vệ sinh, cố ý cười thật to, lấn át thanh âm “đi nhỏ” của cô, giúp cô khỏi xấu hổ.
Một lát sau, cô mặc xong váy, giật nước bồn cầu rồi mở cửa đi ra.
“Tốt lắm. Xong rồi” Cô đứng ở trước bồn rửa lau tay sạch sẽ.
“Đến lượt anh muốn đi.”
“Anh?” Cô kinh ngạc mở to hai mắt.
“Tiểu thư, anh cũng không phải tượng sáp, đương nhiên cũng muốn ăn cơm đi toilet rồi.” Anh buồn cười dò xét nhìn cô, phát hiện lúc này cô cùng con mọt sách luôn nghiêm túc cứng nhắc trong tưởng tượng của mình hoàn toàn bất đồng, biểu tình phong phú thật sự rất đáng yêu.
Cô bất đắc dĩ cùng anh thay đổi vị trí, cách một lớp cửa mỏng manh, cô thấp thoáng có thể nhìn thấy anh duỗi tay cởi bỏ thắt lưng, lộ ra chiếc quần lót…
Cô vội vã quay mặt đi, khẩn trương nói: “Này, anh không được để cho tay của tôi chạm đến chỗ kỳ quái nào đó đâu đấy!”
“Chỗ kỳ quái?” Anh chợt hiểu ra, khẽ cười nói:“Tiểu thư, em tuy thế nhưng là cao thủ Taekwondo, anh cho dù nghĩ quẩn đến thế nào cũng không tưởng đến việc trở thành ‘thái giám đầu tiên của Đài Loan’ đâu.”
Cô xấu hổ cúi đầu thật thấp, chỉ sợ tay sẽ đụng vào chỗ không nên đụng đến.
Anh một bên huýt sáo, một bên đi toilet, dòng nước cùng thanh âm ‘đi nhỏ’ liên tục thay đổi, trở thành tiếng động duy nhất trong phòng tắm, mấy phút đồng hồ sau, anh mới ấn nút xả nước bồn cầu, thong dong sửa sang lại quần.
Anh mở cửa toilet, cười khổ nói:“Ai, xem ra chúng ta cũng cần phải mau chóng quen với sự tồn tại của đối phương mới được.”
“Muốn đánh răng không?” Cô chủ động đưa một chiếc bàn chải đánh răng mới cho anh.
“Cám ơn.” Anh tiếp nhận bàn chải đánh răng, bôi kem lên, bắt đầu đánh.
Không gian trong phòng tắm vốn không lớn, bởi vì có anh ở đây mà càng có vẻ nhỏ hẹp, anh với cô cùng nhau đứng ở trước bồn rửa tay đánh răng, trên chiếc gương soi phản chiếu ra gương mặt hai người dính đầy kem bọt.
Mộc Tiệp ngây ngốc nhìn hình ảnh trong gương, tư thế của hai người như vậy có vẻ vô cùng thân thiết thì phải, căn bản không giống hai kẻ bằng hữu mới nhận thức hôm qua mà ngược lại giống một đôi vợ chồng nhỏ mới cưới thì đúng hơn.
Hàn Thận Kì nhìn qua dáng vẻ giống như một người vô cùng hào sảng khó kiềm chế được, nhưng luôn có những động tác nhỏ nhặt mà thần kỳ, dễ dàng hóa giải giúp người khác thoát khỏi cục diện xấu hổ.
Cô quan sát một lúc, tuy rằng Hàn Thận Kì cùng Hàn Thận Tước là anh em song sinh, bộ dạng cơ hồ giống nhau như đúc, nhưng khí chất hoàn toàn bất đồng, ngay cả tính cách cũng xa nhau vạn dặm.
Hàn Thận Tước trầm ổn nội liễm, làm việc cực kì cẩn thận tỉ mỉ, cử chỉ trên dưới cũng thực cứng nhắc, mà Hàn Thận Kì lại có một loại khí chất tùy tiện phóng túng0, trên gương mặt anh tuấn luôn xuất hiện nụ cười, thoạt nhìn có chút xấu xa gian ác.
0
Ánh mắt hai người giao nhau trên mặt kính, phảng phất có một dòng điện chậm chạp len lỏi, phát ra những đốm lửa vô cùng ái muội.
Cô bỗng nhiên cảm giác được hai má của mình nóng hẳn lên, vội vàng cúi đầu, múc nước lên rửa mặt, tùy tay rút ra một cái khăn trên giá để lau cho ráo nước, xoay người muốn đi ra khỏi phòng tắm, lại đã quên trên cổ tay vẫn còn chiếc còng, nhất thời cước bộ lảo đảo ngã ngửa, may mắn Hàn Thận Kì nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy.
Cảm giác được lồng ngực rắn chắc của anh, nội tâm cô không hề phòng bị xuất hiện một chút rung động, cùng những cảm giác xao xuyến không thôi…
Anh cúi mắt nhìn thấy gương mặt kiều diễm của cô, bất chợt nảy lên ý định xúc động muốn hôn cô, lại lo lắng cử chỉ đột nhiên nhiệt tình quá mức này sẽ phá hỏng quan hệ chỉ mới hòa hợp của hai người.
Cho dù anh đối với cô có cảm giác, nhưng hai người dù sao cũng chỉ coi như là có quen biết, hơn nữa anh còn không biết liệu lúc mình hôn cô, trên mặt có thể sẽ hiện thêm hai con mắt gấu mèo hay không, bởi vậy, suy nghĩ cho buổi quảng cáo cần quay ngày kia, vẫn không nên tùy tiện hành động thì tốt hơn.
“Xem ra chúng ta muốn quen với sự tồn tại của nhau còn cần phải bồi dưỡng một ít ăn ý mới được.” Anh mỉm cười, có chút chế nhạo nói.
ơi thở ấm áp lại ngọt ngào đem cô bao vây lại, cô thật sự không rõ, là chiếc còng tay này khóa hai người lại bên nhau sinh ra cảm giác ái muội như vậy, hay là cô thật sự không thể chống lại được mị lực kinh người của một model nam điển trai như anh?
Cô vội vàng đẩy ngực anh ra, cùng nhau rời khỏi phòng tắm, hai người trở lại ghế sôpha, không khí bỗng nhiên trở nên ái muội hẳn.
Đồng Mộc Tiệp có chút đăm chiêu đến ngây ngốc, u ám nghĩ, thật không biết là bản thân mình độc thân lâu quá nên vắng vẻ hay là mị lực của anh quá mức kinh người, cũng có thể là khoảng cách giữa hai người quá mức thân thiết đi! Cô đột nhiên lại đối với người này có cảm giác, lại còn là cảm giác hấp dẫn mãnh liệt giữa nam với nữ nữa chứ…
“Hôm nay em không cần phải đi lên lớp sao?” Anh nhìn cô hỏi.
“Hôm nay vừa vặn tôi không có tiết.” Cô quan tâm nói:“Đúng rồi, quảng cáo của anh phải làm thế nào bây giờ?”
“Anh bảo người đại diện đi hoãn lại là được, lần khác chụp sau!”
“Như vậy được chứ? Có làm cho người đại diện khó xử hay không?”
“Nếu ngay cả loại việc nhỏ như thế này cũng làm không xong, anh còn cần cô ấy làm gì?” Giọng nói của anh thong thả, trầm thấp, đôi mắt thâm thuý chăm chú nhìn cô, lộ ra biểu tình mặt dày khiến người ta mặt đỏ tim đập không thôi, mãnh liệt phóng điện về phía cô, cố thăm dò cảm giác của cô về mình.
Cô thật sự rất đặc biệt, có một đôi mắt mĩ lệ, lông mi dày đậm yêu kiều, sống mũi cao thẳng, làn da trắng nõn, gương mặt xinh đẹp so với đám ngôi sao suốt ngày trang điểm lòe loẹt càng thêm thanh lệ thoát tục.
Nhưng điểm mê người nhất của cô vẫn là cá tính, tự nhiên lại thẳng thắn, không giống đám đàn bà luôn vây quanh anh, lúc nào cũng gượng ép, như hổ đói chỉ chờ vồ mồi, muốn ăn tươi nuốt sống anh ngay lập tức mới chịu được.
“Muốn xem tivi hay không –”
“Có đói bụng không –”
Hai người gần như đồng thời mở miệng nói chuyện, lại rất ăn ý nhìn nhau cười.
“Anh nói trước đi.” Cô cười yếu ớt nói.
“Em có đói bụng không, đi ra ngoài ăn cơm, thế nào?” Anh đề nghị. Sáng sớm đã bị Đồng Uy lôi lên vật lộn trên giường, lại trải qua một hồi “giáo dục” theo kiểu mới của ông, anh bây giờ đói đến nỗi cóthể nuốt hết ngay nửa con dê ấy chứ.
Cô giơ còng tay lên, ảo não nói: “Chúng ta như vậy đi ra ngoài kiểu gì? Bên ngoài người ta thấy chúng ta như vậy sẽ nói gì chứ?”
“Uyên ương đạo tặc đi!” Anh tự giễu nói, bất đắc dĩ nhìn cô.“Hay là gọi thức ăn từ bên ngoài mang đến tận nhà?”
“Người giao hàng đem pizza đến, nếu thấy anh cùng tôi ở một chỗ thì sẽ nghĩ như thế nào? Có phải sẽ lên ngay trang nhất báo mạng hay không?” Hệ thống Internet bây giờ hoàn toàn thoả mãn đám chó săn, cô cũng không muốn đánh mất bát cơm của mình nhanh như vậy.
“Người mẫu nam nổi tiếng cùng cô gái thần bí ở chung, còng tay, roi da, mọi thứ đều có đủ!!!” Anh đánh trống lảng.
Cô buồn cười, cười khẽ ra tiếng. Anh thực hài hước, cùng người anh trai song sinh nghiêm túc hoàn toàn khác nhau.
“Nếu anh không ngại, tôi có thể xuống bếp làm vài món để anh ăn.” Cô giơ còng tay lên, tiếp tục nói: “Bất quá anh phải phối hợp mới được.”
“Có thể làm trợ lý cho đầu bếp mỹ nữ là vinh hạnh của tôi.”
“Đi thôi!”
Hai người cùng nhau đi vào phòng bếp, cô thuần thục mở cửa tủ lạnh lấy ra nguyên liệu nấu ăn, vo gạo nấu cơm trước, đem gạo trắng rửa sạch rồi bỏ vào nồi cơm điện, lại tảm ướp chân gà, nhân lúc đó bắt đầu cắt bắp cải.
Hàn Thận Kì ở một bên quan sát, hình ảnh hài hòa như vậy làm cho anh nhớ đến hồi tiểu học, mỗi khi thầy giáo dạy mỹ thuật ngồi vẽ tranh, đứa trẻ nghịch ngợm là anh lại chuồn êm khỏi phòng, núp ở góc tường lén nhìn sư mẫu làm bánh ngọt.
Cô cùng với sư mẫu hiền lành trong trí nhớ của anh hoàn toàn không giống nhau nhưng lại cho anh cảm giác hết sức ấm áp. Hơn nữa cô không giống với nữ sinh bây giờ trang điểm đủ kiểu lên móng làm người ta hoa hết cả mắt, ngược lại, móng tay của cô được chăm sóc cực kì sạch sẽ, động tác cầm dao vô cùng lưu loát, giống như đối với mọi chuyện bếp núc này đều đã làm đến thuần thục, chăm chú nấu cơm với bộ dáng ưu nhã dịu dàng, ôn nhu đến mức làm tâm anh rung động…
“Muối ăn.” Cô một tay vươn ra, tay kia thành thạo đảo thức ăn trong chiếc chảo trước mặt.
“Đây.” Anh rất phối hợp đem lọ muối đến tay của cô.
Cô lưu loát đảo qua một chút nữa, anh ăn ý đem đĩa đến cho cô. Bắp cải nhanh chóng được bỏ vào nồi.
50 phút trôi qua, trên bàn ăn đã bày biện được hai chén cơm bốc khói nghi ngút, một đĩa bắp cải xào cay, một đĩa trứng sốt cà chua, chân gà chiên hương thảo*, còn có cả một nồi súp miso rong biển nữa.
(Momo: Chú thích về các món nằm ở cuối chương nhé!)
“Ăn đi!” Cô cùng anh nấu ăn xong, ngồi xuống, cũng chủ động gắp chân gà vào bát đối phương, sau đó cười nói: “Cùng nếm thử thành phẩm do chúng ta làm đi!”
Nhìn đồ ăn trên bàn, Hàn Thận Kì cảm thấy trong lòng vô cùng cảm động, nhìn qua cô, trong lòng lại dâng lên sự dịu dàng hiếm thấy.
“Sao anh không ăn gì hết vậy? Không phải là không tin tưởng tay nghề của tôi đó chứ?” Cô buồn bực nói.
Anh lắc đầu cười, cầm bát lên và cơm vào miệng, lại gắp một miếng thịt gà, thịt dai giòn lại thơm hương thảo làm anh không muốn buông đũa xuống, nhịn không được ăn thêm mấy miếng cơm trắng nữa.
“Ăn ngon sao?” Cô nhìn anh ăn uống hăng say, nhịn không được hỏi.
“Ngon, không thể tin được tài nấu ăn của em lại tốt như vây, người đàn ông nào lấy được em chắc chắn sẽ rất hạnh phúc.” Anh nhiệt tình nói, bởi vì từ lúc ở bên cạnh cô cho đến bây giờ, anh cảm giác được sự an tâm, thanh bình trước nay chưa từng có, còn cả cảm giác khát khao đối với gia đình…
Đồng Mộc Tiệp cười khổ không có tiếp lời, trên thực tế đừng nói đến cưới cô, ngay cả đám con trai dám theo đuổi cô cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi a.
Thân là giảng viên đại học, bình thường bận bịu dạy học rồi nghiên cứu, rất nhiều người đàn ông có ấn tượng đầu tiên đối với cô là một cô gái trầm buồn, hay câu nệ tiểu tiết lại chán ngắt buồn tẻ. Hơn thế khi biết cô từng đoạt giải quán quân Taekwondo nữ xong thì càng cho rằng cô là kẻ hung hãn, thô lỗ vô cùng.
Tiếp đó, nghe đến cha cô là cục trưởng chi nhánh số hai Đồng Uy liền e sợ chạy trối chết, chỉ thiếu nước dán lên lưng cô cái biển “Đàn ông nên tránh” hay “Cấm đến gần” mà thôi.
Cho nên, cô gần như trở thành vật cách điện của tình yêu.
Đồng Mộc Tiệp nghiêng đầu nhìn vẻ mặt thỏa mãn khi được ăn ngon của Hàn Thận Kì, ánh mắt không tự chủ được trở nên ôn nhu hơn, tâm tình vốn bình thản như mặt hồ nước dần nổi lên những vòng tròn gợn sóng.
Hơi thở ấm áp lại ngọt ngào đem cô bao vây lại, cô thật sự không rõ, là chiếc còng tay này khóa hai người lại bên nhau sinh ra cảm giác ái muội như vậy, hay là cô thật sự không thể chống lại được mị lực kinh người của một model nam điển trai như anh?
“Anh chắc là đói bụng lắm nhỉ?” Cô cười với anh.
“Đúng vậy.”
Anh chén sạch đĩa bắp cải, lại ăn thêm một cái đùi gà, cuối cùng uống hết một chén súp Miso rong biển xong liền thỏa mãn lấy giấy ăn lau miệng. Cảm giác được ăn no thật là tốt, không còn cảm thấy tâm hồn tịch mịch nữa.
Ăn xong cơm, hai người cùng nhau thu dọn chén bát, sóng vai bên cạnh bồn rửa, cô phụ trách việc rửa chén, anh hỗ trợ lau khô bát rồi úp lại trên giá.
Vì chiếc còng tay này hết sức bất tiện, hai người đi chỗ nào cũng không được, dọn dẹp bát đũa xong đành trở lại phòng khách, ngồi trên sopha xem tivi, nói chuyện phiếm, trao đổi kinh nghiệm lúc còn đại học cho nhau.
Lúc còn học đại học anh thiên về kiến trúc, còn sở trường của cô là lịch sử phương Tây, hai người nói chuyện phiếm một lúc liền hướng về văn hóa các nước Âu Mĩ. Nói tới “Thánh gia đường”, anh phân tích một cách hết sức chuyên ngiệp về kiến trúc đặc sắc của nơi này còn cô thì chậm rãi giảng giải về lịch sử của Cơ Đốc giáo với chính trị và văn hóa Âu châu, hai người vô cùng kích động, nói mãi cũng chưa hết.
Cô phát hiện bên cạnh dáng vẻ hào sảng không kiềm chế được, bên trong anh lại là một người đàn ông hài hước lại có chiều sâu, cùng anh nói chuyện thậm chí còn làm cho cô cảm thấy hết sức thoải mái, thật sự là kinh nghiệm khó có thể đạt được.
“Bây giờ bên ngoài chắc chắn không biết có bao nhiêu người đàn ông đang hâm mộ anh đấy, có thể cùng nữ quán quân Taekwondo ở chung một chỗ cả một ngày liền.” Anh vô cùng am hiểu cách thức làm cho con gái vui vẻ, vì thế nhìn Đồng Mộc Tiệp không nhịn được cất lời ngon tiếng ngọt với cô.
“Bởi vì là một bảo tiêu tốt sao?” Cô trêu chọc nói.
Anh cao giọng cười to, truy vấn nói: “Con gái bình thường không phải đều thích học đàn dương cầm với vẽ tranh sao? Vì sao em lại đi học Taekwondo?”
“Không có cách nào cả, ba tôi vẫn luôn lo lắng tôi sẽ gặp phải người xấu ở bên ngoài, sợ đó là kẻ biến thái điên loạn nên từ nhỏ đã bắt tôi phải đi võ quán học Taekwondo rồi.” Cô cười khổ.
Anh hiểu ra, liền cười phá lên, trên đời này quả nhiên có người cha yêu con gái mình như vậy, thật sự làm cho anh được mở rộng tầm mắt.
Cùng nhờ thế mà bọn họ mới có thể bị nhốt chung một chỗ như thế này, làm chuyện gì cũng phải dính cùng với nhau khiến hai người bất tri bất giác trở nên ăn ý và thêm quen hơn với cá tính của đối phương.
(Momo: Đọc hết đoạn này ta đột nhiên có một ý nghĩa, liệu có nên thử nhốt chồng chưa cưới của mình với mình như thế không nhỉ, trong vòng một ngày, biết đâu sau này kết hôn sẽ tránh va chạm hơn^^)
Cứ nói nói cười cười vô cùng vui vẻ như thế, ai cũng đều quên đi vẻ xấu hổ ban đầu, ngồi một lúc đã đến hơn bảy giờ tối, điện thoại của Đồng Mộc Tiệp lại vang lên. Anh thuận tay cầm lên đưa cho cô.
“Quân ca, anh đi làm nhiệm vụ xong rồi sao…Vâng, lấy được chìa khóa từ cha em rồi…Tốt quá, tám giờ, ở quán bar cũ…Em biết rồi, cám ơn anh…” Cô vui vẻ cắt đứt di động.
“Thế nào?”
Cô cười mừng rỡ: “Khổ hình của chúng ta cuối cùng cũng kết thúc rồi, anh Quân đã lấy được chìa khóa, có thể cởi bỏ còng tay giúp chúng ta.”
“Chán ghê, anh vừa mới bắt đầu cảm thấy như thế này cũng tốt lắm, không ngờ đã kết thúc sớm như vậy rồi.” Anh cố ý lộ ra vẻ mặt đáng tiếc.
“Làm trò.”
“Là thật, không phải kẻ nào cũng có kinh nghiệm được nhốt chung một chỗ với mỹ nữ nha.”
“Tôi nghĩ nên thay quần bò đã rồi mới đến quán bar”. Không nghĩ sẽ hưởng ứng những lời nói ngọt xớt của anh, cô đứng lên, chỉ về hướng phòng.
“Ok.” Anh rất ăn ý đi theo sau cô.
Đi vào phòng, Đồng Mộc Tiệp từ trong tủ quần áo lấy ra một cái quần bò, đi vào trong phòng tắm, kéo mành che xuống.
“Có cần giúp gì không?” Hàn Thận Kì luôn theo sát ở phía sau trêu tức nói.
Cô yêu kiều trừng mắt nhìn anh lườm một cái.
“Xem ra là không cần rồi.”
“Này,” Giọng nói dặn dò của cô từ sau mành truyền đến: “Không cho phép nhìn lén!”
“Nhìn lén là hành vi của kẻ tiểu nhân, anh mới khinh thường làm. Kẻ quân tử giống anh đây đều là quang minh chính đại mà thưởng thức.”
“Này–” Cô mắng nhỏ, vẻ mặt lo lắng.
“Được rồi, đừng lo lắng, anh sẽ không nhìn lén.” Anh quay mặt qua chỗ khác, nhìn chằm chằm vách tường đối diện.
Thế này cô mới yên tâm mà buông mành, cởi váy ngắn và thay quần bò vào.
Cách một tầng vải mỏng manh, ánh sáng chiếu xuyên qua mờ ảo, anh hơi hơi quay đầu, mơ hồ có thể thấy được dáng người với những đường cong yêu mị của cô sau khi cởi váy, ánh mắt thâm thuý u ám đi vài phần.
Bởi vì quan hệ của ngành giải trí, bên người anh tràn ngập những phụ nữ chỉ có ngoại hình mà khuyết thiếu tâm hồn, nhưng cô không chỉ vô cùng hấp dẫn, lại còn nói chuyện cùng anh rất hợp, như vậy làm sao anh có thể không động tâm được đây.
Không biết vì sao, đối với sự khổ hình ngọt ngào sắp chấm dứt này, anh lại có chút luyến tiếc.
Thay xong quần bò, Hàn Thận Kì và Đồng Mộc Tiệp cùng nhau gọi xe taxi đến quán bar ở gần võ quán Taekwondo, anh còn cố ý dùng áo khoác phủ lên cổ tay hai người để tránh cho chiếc còng tay bắt gian bị mọi người chú ý đến.
Trong quán bar, tiếng ca của hoàng hậu nhạc đồng ca Rock’n’Roll vang lên, Hàn Thận Kì cùng Đồng Mộc Tiệp gọi một chai Heineken, ngồi xuống một bàn gần các bàn bi-a, quan sát những người khác chơi.
Ước chừng 15 phút sau, Lạc Siêu Quân xuất hiện tại quán bar, tìm được hai người, anh lấy chìa khoá giúp bọn họ cởi bỏ còng tay.
“Ba của em đâu?Ông còn đang tức giận sao?” Mộc Tiệp xoa xoa cổ tay, truy vấn tình trạng của cha.
“Hôm nay cục trưởng ra ngoài giải quyết một số vấn đề, có một người dân bị chết do ma tuý, tin tức bị lộ, một đống phóng viên đến để lấy tin, cục trưởng vội vàng ra mặt đối phó bọn họ.” Lạc Siêu Quân đè thấp giọng nói, dùng thanh âm chỉ có hai người nghe được để nói.
(Đọc truyện hay tại PhuThoBay.Pro)
“Có nghĩa là tạm thời ba em sẽ không đếm xỉa gì đến em đúng không?” Cô thở dài nhẹ nhõm, hoạt bát nháy mắt mấy cái.
“Vị này là…” Lạc Siêu Quân nhận lấy còng tay, ánh mắt sắc bén đánh giá người đàn ông đang sóng vai ngồi cùng Đồng Mộc Tiệp, cảm thấy anh ta có chút quen mặt, lại không nhớ rõ đã gặp qua nơi nào.
Những người tồn tại trong trí nhớ của anh ta, không có gì khác ngoài những tội phạm truy nã với diện mạo hung ác và những kẻ nghiện thuốc đáng khinh, hình như không có ấn tượng với người đàn ông tuấn tú nhã nhặn nào.
“Anh ấy là em sinh đôi của đồng nghiệp Hàn Thận Tước chỗ em làm, Hàn Thận Kì, cũng là người mẫu nam đang nổi tiếng, chụp rất nhiều ảnh quảng cáo cho các thương phẩm dành cho nam.” Mộc Tiệp ôn nhu mỉm cười, giới thiệu hai người quen biết nhau.
“Xin chào.” Hàn Thận Kì vươn tay ra trước, chào hỏi với anh.
“Tôi là Lạc Siêu Quân, là bạn của Mộc Tiệp.” Hoá ra là người mẫu chỉ có khuôn mặt không có cơ bắp! Khi Mộc Tiệp giới thiệu, Lạc Siêu Quân rốt cuộc cũng nhớ ra vì sao lại cảm thấy Hàn Thận Kì quen mắt.
“Muốn uống chút gì không?” Mộc Tiệp hỏi.
“Trong cục còn có việc, anh không thể ở lâu, em nhớ cẩn thận một chút, đừng uống nhiều rượu quá.” Ánh mắt Lạc Siêu Quân lưu luyến không rời dừng trên khuôn mặt xinh đẹp của Mộc Tiệp, không nhịn được dặn dò cô: “Cục trưởng hôm nay không rảnh quan tâm chuyện của em, cũng không có nghĩa là bác ấy không để ý, không có việc gì thì v
Thống kê truy cập