Game HOT 22:42:02 | 29/01/26 |
Tuyển Người Yêu |
cô ấy mà. Thanh Trúc khẽ cười:
- Con bé nó vẫn thẳng tính thế, anh thông cảm nhé! – Tôi thấy bao
cơn giận như nguôi hết. Giá như con bé ấy được thừa hưởng một phần
mười cái tính cách dịu dàng và tế nhị từ chị của nó có phải tốt ko.
Tôi cá là sau này ai lấy phải nó thì đúng là tự chuốc khổ vào
thân.
- Ừ ko có gì đâu. – Tôi vừa nói xong thì bắt gặp ánh mắt săm soi
của con nhỏ. Rồi con bé lật dở menu. Trời ơi, tôi quá choáng khi
con bé nó gọi món. Chẳng phải là tiếc tiền hay tôi ko đủ tiền mang
đi mà vấn đề ở chỗ là tôi ko nghĩ ba người chúng tôi có thể ăn hết
một núi món ăn như thế.
- Cho tôi một đĩa gà rán, một đĩa tôm hùm, một đĩa cơm Pháp, ba
phần bánh biza, ba phần chuối rán kem, 1 cốc sinh tố sữa chua, 1
chai rượu vang… (và còn nhiều món nữa mà tôi ko nhớ hết) - Gọi xong
nó quay sang mỉm cười với tôi mặc dù bị Thanh Trúc huých chân nhắc
nhở. – Chú mang đủ tiền chứ? - Lần này thì tôi thấy Thanh Trúc
ngượng ra mặt. – Em hỏi trước kẻo sợ ăn xong lại bị “cắm” ở đây rửa
bát trừ nợ thì chết.
- Cái đó thì Thanh Mai ko phải lo, cái quan trọng bây giờ là chúng
ta phải làm thế nào để ăn hết chỗ thức ăn sắp mang ra đây.
- Cái đó thì chẳng phải lo đâu chú ạ. Yên tâm, dạ dày cháu to
lắm!
- Thanh Mai! - Lần này thì Thanh Trúc phải lên tiếng, có lẽ cô ấy
cũng nhận thấy sự thiếu lịch sự của con bé, một lần nữa cô ấy lại
phải quay sang tôi, khuôn mặt xinh đẹp đã có phần xấu hổ. – Anh
thông cảm nhé, con bé nó vẫn còn trẻ con!
- Ko sao mà, ăn khoẻ thì mới chóng lớn cô bé nhỉ? – Tôi cố cười
quay sang phía con nhóc, ngay lập tức tôi đc nhận trả một cái nguýt
dài.
- Công việc của em thú vị chứ? – Tôi cố gắng bắt chuyện với Thanh
Trúc. Cô ấy chưa kịp nói gì thì con nhỏ đã xen vào:
- Công việc nào mà chẳng có sự thú vị của riêng nó. Chú hỏi thừa
qúa đấy!
- Thanh Mai, như thế là bất lịch sự đó!
- Thì thôi vậy!...Em chỉ nói những gì mình nghĩ thôi mà!... – Con
bé phụng phịu và tiếp tục chén miếng gà rán của nó.
- Ko sao đâu mà Thanh Trúc, anh ko để ý đâu!
- Cám ơn anh!
- Có gì đâu! Mà em…
- Này chị ơi! – Tôi chưa kịp nói xong con bé đã lại chặn họng tôi,
nó tỉnh queo. - Chị ăn nhiều vào đi chứ, ko đói là chiều ko làm
việc được đâu đấy! - Rồi nó quay sang nhìn tôi cười đểu kinh khủng.
Cái con bé phá đám này, nó định chơi tôi đây mà.
- Đúng rồi đấy. Em phải ăn nhiều như cô em gái có cái dạ dày to kia
kìa.
- Cám ơn chú đã quá khen! Chú có vẻ ko được tốt bụng cho lắm
nhỉ?
- Cái gì? – Tôi gần như phát cáu với con bé này. Đấy, xem ai có thể
chịu nổi nó chứ. Suốt từ lúc nãy đến giờ tôi đã quá nhẫn nhịn nó
rồi. Tôi đã làm gì nó mà nó bảo tôi ko tốt bụng chứ. Hay vẫn chỉ là
cái chuyện cỏn con tôi ko nhường chỗ quen cho nó. Nếu vậy kẻ xấu
bụng mới là nó. Ước gì tôi có thể băm vằm nó ra.
- Chú sao phải nóng thế chứ? Cháu đâu có ý gì đâu!.... - Giọng con
bé ngân dài một cách đáng ghét. - Tại cháu thấy suốt từ nãy đến giờ
chú chỉ mải nói chuyện, ngắm chị cháu ăn chứ chẳng thấy chú ăn tí
gì. Vì vậy cháu mới nghĩ chắc bụng chú ko được tốt cho lắm! – Tôi
gần như cứng họng. Nó làm tôi thấy xấu hổ. Chưa bao giờ tôi lại
phải đuối lý trước ai, đặc biệt lại là một con nhóc đáng tuổi cháu
mình.
- Hì, con bé nhà em nó thế đấy, anh ko vặn được nó đâu, nó lí luận
kinh lắm!... Mà Thanh Mai, em nghịch thế đủ rồi đó, đừng trêu tức
anh Lâm nữa biết chưa.
- Anh đâu mà anh ạ, già thế đáng tuổi chú em thôi! – Ôi tôi đến
chết vì tức mất thôi. Cái mồm con nhỏ này có độc hay sao mà nó ăn
nói độc mồm độc miệng thế ko biết! Nhưng đã đến lúc tôi phải cho
con nhỏ này một trận rồi. Nó phá tôi thế là quá lắm rồi. Tôi đang
định lên tiếng thì chợt chuông điện thoại Thanh Trúc đổ.
- Alo, vâng tôi biết rồi… - Ko biết có chuyện gì mà trông cô ấy có
vẻ gấp gáp lắm. – Em xin lỗi, giờ em phải về tổng công ty
ngay.
- Sao vậy? Ta còn chưa ăn xong mà.
- Đúng rồi đó chị, em còn chưa ăn xong.
- Ở tổng công ty đang có việc gấp cần giải quyết em phải về ngay.
Thôi anh và Thanh Mai cứ ở lại dùng bữa nhé. À phiền anh tí đưa
Thanh Mai về giùm em nhá! Em đi đây! – Cô ấy nói xong rồi vội vã đi
thẳng chẳng để tôi kịp nói câu gì. Mà ko đùa đấy chứ, tôi phải đưa
con nhỏ đáng ghét này về ư?
- Chú nghe rõ rồi đấy nhé, tí chú phải đưa cháu về! - Việc đưa nó
về à? Cái đấy tính sau giờ tôi chỉ muốn xử lý con nhỏ vì cái tội
phá tôi suốt từ đầu bữa đến giờ. Vì nó mà tôi chẳng thể nào chuyện
trò thân mật và tiếp cận được với Thanh Trúc, nó đã phá buổi hẹn hò
đầu tiên của tôi. Con nhỏ kia, ta ko tha cho mi đâu!
- Này cô bé, tôi nghĩ chúng ta cần nói rõ mọi chuyện. – Tôi nghiêm
giọng nói với nó thế mà cái mặt nó cứ cười cười như kiểu tôi đang
nói đùa ko bằng, rồi nó thản nhiên hút sinh tố, cắn một miếng biza
nhai ngồm ngoàm, hút thêm một hụm sinh tố nữa, nó mới thèm nhìn tôi
và nói.
- Nói chuyện hả chú? Cháu và chú thì có chuyện gì?
- Hình như cô bé vẫn còn giận vụ ở quán cà phê lần trước.
- Chú cũng biết à?
- Chú nghĩ thù dai là ko tốt!
- Thế chú nghĩ nhỏ mọn, luôn ra vẻ bề trên và chấp trẻ con là tốt
hay xấu!
- Ta mà như vậy sao?
- Còn bảo thủ, cố chấp nữa!
- Này Thanh Mai! Đừng thấy người khác nhường nhịn mà lấn tới.
- Hì, cháu đâu có lấn tới gì chú đâu. Vẫn ngồi yên một chỗ mà! Chú
nghĩ mình có lực hút lắm sao?
- Chú đang nói nghiêm túc với cháu đó.
- Hì, đấy là chú còn cháu thì ko! – Nói xong nó đứng dậy, vung vẩy
hai cái tay. – Cháu ăn xong rồi, giờ thì về thôi!
Dù trong lòng tức lắm và chỉ muốn cứ thế phi xe thẳng về công ty bỏ
mặc nó lại. Nhưng… tôi ko thể vì… Thanh Trúc.
- Xe cũng đc đấy nhỉ? Mua mấy tiền đó ông chú? – Tôi lặng im ko
thèm đếm xỉa đến lời nó nói. Mà nghe cách nó hỏi thế có ai muốn trả
lời chứ. - Hừ, người ta câm rồi!
- Này con nhỏ kia, một vừa hai phải thôi chứ! - Lần này thì tôi tức
thật sự. – Bây giờ tôi bận, muốn về tự gọi taxi mà về! - Dứt lời
tôi leo lên ôtô phóng thẳng mặc cho nó đứng nghệt mặt ra. Có lẽ nó
ko ngờ tôi lại phản ứng dữ dội thế. Nhưng tôi chịu thế là quá đủ
rồi, chưa bao giờ tôi để cho một ai thiếu tôn trọng mình đến thế,
con bé này thì lại càng ko!
Chương VII: Khoảng lặng.
Suốt cả tuần đấy, tôi ko liên lạc gì với Thanh Trúc nữa. Vì tôi
biết cô ấy sẽ ko thể chấp nhận một kẻ đã bỏ em cô ấy ở lại trong
khi cô ấy đã có lời nhờ. Hơn nữa, tôi cá rằng con nhỏ sẽ thêm mắm
thêm muối, rồi kêu than, trách móc, chê bai tôi với chị nó, chứ
đằng nào nó chịu nói tốt cho tôi. Và tôi trở lại với cái guồng quay
công việc của mình, trở lại là mình như xưa - một con người của
công việc.
Tôi đi qua quán cà phê “Khoảng Lặng” – chính là cái quán cà phê đã
gây ra bao nhiêu rắc rối cho tôi. Cũng gần một tuần nay tôi chẳng
ghé vào đó nữa. Tôi ko muốn gặp lại con nhỏ Thanh Mai. Nhưng, hôm
nay thật lạ, hình như quán ko có khách, vắng teo. Tự dưng tôi muốn
vào, ko phải chỉ để thưởng thức cốc nâu đen mà tôi thích cái
“khoảng lặng” của nó.
Tôi bước vào, ơn trời, ko có con nhóc ở đó, cái bàn quen của nó vẫn
trống trơn, im lìm như bao cái bàn khác. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao
nữa, tôi đã tiến đến và ngồi cái bàn ấy. Tôi gọi một cốc nâu đá như
mọi khi và từ từ thưởng thức nó. Gìơ tôi mới để ý, đúng là chỗ này
có tầm nhìn thật đẹp. Ngồi ở đây có thể nhìn ra cái bãi đất trống,
nói là trống chứ ngập tràn cỏ với hoa dại, nhưng đẹp đến lạ lùng.
Có một cái gì khiến cho con người ta thấy khoan khoái đầu óc, thấy
muốn hoà mình vào thiên nhiên. Có lẽ bữa trước nhìn thấy con nhỏ
hướng đôi mắt xa xăm chắc là nó cũng đang giống tôi lúc này, đang
tận hưởng một cảm giác thật lạ.
- Lại gặp chú! – Tôi giật mình bởi cái tiếng lanh lảnh quen thuộc
của một con nhóc mà tôi gần như chẳng thể quên nổi. Đúng là nó, tai
hại thật, cứ tưởng được yên bình, ko phải đụng mặt với nó cơ.
- Thì quán có của riêng cô bé đâu!
- Cũng phải! – Nói rồi con bé kéo ghế và ngồi xuống. Nó trống tay
lên cằm, hướng đôi mắt nhìn ra cửa kính, nơi bãi đất kia. – Chú
cũng thấy nó đẹp phải ko?
- Ừ.
- Cháu thích cái bàn này cũng vì nó đấy!
- Chú cũng vừa đoán ra điều đó.
- Cháu thích sự bình yên của nó, cả cái khoảng lặng của quán này
nữa.
- Nhưng chú nhìn cháu lại nghĩ sự sôi động hợp với cháu hơn!
- Ai cũng nghĩ thế, nhưng đó chỉ là bề ngoài, à mà ko, đúng là cháu
thích sự ồn ào, náo nhiệt… nhưng đôi khi cũng cần cho mình một
khoảng lặng chứ chú! - Lần đầu tiên tôi thấy nó nói chuyện có chiều
sâu đến vậy.
Suốt từ lúc đó cho đến khi chúng tôi rời khỏi bàn, chả ai nói gì
với ai cả. Nó cứ ngắm cái bãi đất ấy mãi thôi, còn tôi cũng chẳng
biết mở lời nó với nó thế nào. Nói thực vụ bỏ nó lại ở nhà hàng
Pháp giờ nghĩ lại tôi thấy mình cũng sai. Có lẽ vì vậy mà tôi chẳng
thể mở lời được.
- Chú đèo cháu về nhé!
- Hả?
- Thôi coi như cháu chưa nói gì vậy. Thôi cháu về trước đây.
- Khoan đã. Để chú đưa về!
Ngồi trên xe tôi, con bé vẫn lặng im chẳng nói câu gì.
- Có vẻ ai đó đang buồn! – Nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt tròn
xoe, cứ như là lạ lẫm lắm. Tôi đưa mắt nhìn lại nó như dò hỏi. Nó
quay mặt đi, hướng đôi mắt ra cửa kính xe.
- Cháu chia tay với bạn trai!
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
“Kít….” - Chiếc xe phanh kít lại, cả tôi và nó đều dúi dụi về phía
trước. Nó nhăn nhó:
- Chú sao thế? – Tôi cũng chả hiểu mình sao nữa. Nhưng nói thật là
tôi qúa sốc, tại sao nó lại có thể nói chuyện đó với tôi chứ. Một
kẻ mà có lẽ nó cũng ghét cay ghét đắng như tôi ghét nó vậy
Chương VIII: Một ngày vui vẻ.
- Chú có muốn vào nhà chơi ko? – Tôi ngạc nhiên trước lời mời của
nó, nhưng còn ngạc nhiên hơn bởi câu nói tiếp theo. – Có chị cháu ở
nhà đấy!
- Ý cháu là gì?
- Một tuần rồi, bộ chú ko muốn gặp chị cháu sao? Cháu tưởng chú
thích chị cháu? – Tôi lại một lần nữa, ngơ ngác ko hiểu ý nó. Nó có
phải là con nhỏ phá đám mà tôi từng biết ko? Rồi tôi cố tỏ ra bình
thường.
- Chú nghĩ lúc này chắc chị cháu ko muốn gặp chú.
- Vì vụ bỏ rơi cháu ở nhà hàng Pháp tuần trước?
- Ừ.
- Chú yên tâm. Chị cháu ko hề biết chuyện đó đâu.
- Gì vậy?
- Chú chậm hiểu thế hả? – Nó nhăn mặt. – Cháu đâu phải là một kẻ
xấu tính như chú nghĩ chứ. Cháu ko phải là một kẻ thích mách lẻo,
chú biết chưa! Thôi tóm lại là chú có muốn vào ko? Cho chú 2 giây
suy nghĩ và trả lời. Thời gian bắt đầu!
- Có… có… - Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại cuống lên như thế!
Và con bé bụm miệng cười lắc lẻ.
- Hì… Cháu biết mà!... Mà này, đây là cháu chỉ trả ơn cho chú vì
việc hôm nay đưa cháu về và bữa thanh toán giùm cháu đồ ăn ở quán
cà phê “Khoảng Lặng” lần trước thôi. Sau hôm nay, cháu lại trở về
là cháu đấy. Muốn tán chị cháu, phải hỏi ý kiến cháu đã!... – Tôi
******** mặt ra trước những gì nó nói. – Chú ko vào à? Đực mặt ra
đấy làm gì thế? - Trời, giờ thì đúng là nó rồi – con nhỏ khó ưa mà
tôi biết.
Tôi vào nhà với sự chào đón nồng nhiệt của bà Thanh và sự vui vẻ
của Thanh Trúc, riêng con nhỏ Thanh Mai, nó đưa tôi vào nhà rồi bỏ
thẳng lên phòng, ở lì trên đó cho đến khi tôi về cũng chẳng thèm
xuống chào một câu. Mà thôi, dẫu sao thì hôm nay tôi cũng biết ơn
nó rất nhiều. Ko ngờ, tôi lại nghĩ xấu cho nó thế. Tôi thấy tiếc vì
mình đã bỏ lỡ hẳn một tuần ko liên lạc gì với Thanh Trúc. Cũng may
cô ấy ko trách gì tôi cả, mà bù lại thấy tôi đến chơi cô ấy với mẹ
còn tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Nói thật, ngay lúc đó tôi ước gì có
thể trở thành rể nhà này!
Hình như bà Thanh đã gọi điện phôn cho mẹ tôi rồi hay sao mà tôi
vừa về đến nhà đã thấy mẹ tôi mặt mày hớn hở:
- Con trai, hôm nay mọi chuyện tốt đẹp chứ?
- Ý mẹ là sao?
- Thì còn ý tứ gì vào đây nữa. Bà Thanh vừa điện thoại cho mẹ, bảo
con vừa từ nhà bà ấy về. Con đến chơi với Thanh Trúc à?
- Gần như là vậy mẹ ạ. Mà thôi, chưa có gì mà mẹ đã mừng quýnh như
thế rồi!
- Sao ko mừng đc chứ? Mẹ là mẹ ưng con bé Thanh Trúc rồi đó. Mày mà
ko lấy được con bé thì liệu hồn. - Mẹ tôi mắng yêu tôi, rồi bà lại
tất bật với những kế hoạch và dự định cho tương lai mà tôi chắc
chắn rằng đã có sự xuất hiện của Thanh Trúc trong đó.
Tối hôm đó tôi đã điện thoại nói chuyện với Thanh Trúc tới gần một
tiếng đồng hồ. Tôi ko biết tại sao tôi lại có thể nói đc nhiều
chuyện đến thế, mặc dù chỉ toàn là chuyện công việc mà thôi. Nhưng
dấu sao được nghe giọng nói ngọt ngào và êm dịu của cô ấy là tôi
vui lắm rồi. Đặc biệt lại ko có sự chen ngang phá đám của con bé
Thanh Mai. Có lẽ nó giữ đúng lời hứa, thả cho tôi một buổi hôm nay,
bắt đầu từ ngay mai nó lại trở về là một con bé khó ưa đối với tôi.
Ước gì thời gian ngừng trôi nhỉ!
Chương IX: Kẻ thù trở về.
Tôi đến công ti với tâm trạng vui vẻ và sáng khoải. Tại dư âm của
ngày hôm qua vẫn còn tràn ngập trong lòng tôi. Bước vào phòng làm
việc của mình, tôi buột miệng hát vu vơ mấy câu hát mà giờ nghĩ lạ,
có nghĩ nát óc tôi cũng chẳng thể nhớ nổi chúng là gì, vì lúc đó,
hình như tôi hát bịa lời thì phải. Bởi có bao giờ tôi hát hò gì
đâu, đi nhậu nhẹt, quán bar, hay karaoke cũng nhiều nhưng có bao
giờ tôi cầm míc hát lấy một bài, toàn uống rượu, cổ vũ nhân viên
mình thôi. Và đặc biệt tôi hát rất tệ. Có lẽ đó mới là lí do
chính.
Tôi giật mình bởi tiếng cười khục khặc đằng sau. Là cậu Đức. Tự
dưng tôi thấy hơi đỏ mặt. Thể nào cậu ta cũng mở lời trêu tôi cho
mà xem.
- Sếp… hôm… nay sao… yêu đời thế? - Cậu ta nói mà ngắt quãng liên
tục chỉ vì vẫn chưa thể nhịn được cười. Tôi nghiêm giọng.
- Cậu đừng có mà buôn cho ai đó nghe. Ai mà biết chuyện này là tôi
xử cậu đó.
Tưởng làm căng thì cậu ta sợ, ai dè cậu ta buông một câu mà tôi gần
chết đứng.
- Chuyện sếp có bạn gái cả công ty biết còn chả sao, huống chi
chuyện sếp hát dở cỏn con này, chưa kể mới sáng sớm đã ca dao vọng
cổ rồi. Sếp nhỉ?
- Cậu! Cái gì mà cả công ty biết hả? – Tôi cố tỏ ra thật nghiêm
nghị.
- Sếp bớt nóng, thực ra em cũng chỉ nhỡ miệng nói với bà Hường béo,
ai ngờ, gặp đúng điểm mạnh của bà ấy, thế là bà ấy vặn hết công
suất lan tin cho cả tổng công ty. Hì… cũng may là chẳng ai
tin.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Phải rồi, ai mà tin đc Lâm – công việc như
tôi mà lại có bạn gái chứ, dù bề ngoài tôi cực ổn và cũng là một
đích ngắm lớn của khối nàng. Tôi ko phải tự khen đâu đó. Mọi người
nói với tôi thế mà.
- Sếp, thế nào rồi ạ?
- Thế nào là thế nào?
- Thì cô Thanh Trúc của sếp ý. – Thanh Trúc gì của tôi chứ? Nghe
cậu ta nói mà cứ như tôi có đc người ta rồi ko bằng.
- Cũng chưa tiến triển gì nhiều lắm. – Tôi vẫn cố giấu.
- Sếp ko phải giấu em. Vừa đến đã thấy sếp mặt mày rạng rỡ thế. Em
cá là sếp và cô Thanh Trúc đấy hôm qua khá là thân mật đúng ko?
Hoặc ít ra sếp cũng đc gặp gỡ nc nhiều với cô ấy. – Cái thằng này.
Cứ như là cái gì nó cũng biết ý. Nó đúng là cái thằng dày dặn tình
trường. Tôi khẽ gật đầu cười. – Em biết mà.
- Nhưng tôi và cô ấy vẫn chưa thân thiết lắm.
- Thì rồi sẽ thân thiết chứ sao!
Và tôi lại trở thành một tín đồ trung thành của nghệ thuật cua gái
– Thành Đức. Bước 1: gửi thông điệp yêu thương. Thế là ngay lập
tức, hoa hồng đính kèm thiệp “chúc ngày mới” được gửi đến người đẹp
Thanh Trúc. Nhưng hơi kém may mắn, tôi chỉ nhận lại đc vẻn vẹn một
tin nhắn: “Cám ơn anh”. Và mới chỉ gửi hoa có được 3 ngày thì tôi
đã nhận được sự đáp trả gửi đến thẳng công ty thay vì giống tôi gửi
đến tận nhà. Cũng là một bó hoa nhé, tôi sung sướng nhưng niềm vui
chưa đc mấy phút đã bị dập tắt ko thương tiếc. Bởi ngựời gửi hoa
chẳng phải là Thanh Trúc mà là nhỏ Thanh Mai đáng ghét. Tấm thiệp
nó đính kèm vỏn vẹn mấy dòng chữ: “Chú định làm rác nhà cháu đến
bao giờ? Chị cháu ko thích hoa hồng. Bị dị ứng đó!”
Bước 1 thất bại, tôi chuyển sang bước 2: Tin nhắn ngày mới. Mỗi
sáng thức dậy, công việc đầu tiên của tôi trước khi xuống giường là
vớ lấy cái điện thoại và hì hục với những mẩu tin nhắn mà cả đêm,
trong mơ cũng lẩm nhẩm, cố nghĩ nát óc để có đc một tin nhắn thật
hay cho ngày mai. Khá khẩm hơn lần trước, tôi nhận đc một cái mặt
cười “^^”. Nhưng cũng chỉ đc có 2, 3 hôm tôi lại nhận đc một cái
tin nhắn từ một số máy lạ. “Chú định làm cái đồng hồ phá đám giấc
ngủ của hai chị em cháu đến bao gìơ thế?” Tôi đến khóc cũng ko khóc
nổi. Con bé – kẻ thù của tôi, nó đã trở về rồi!
Chương X: Ra đòn “hụt”.
Dù kế hoạch 2 bước đầu tiên của “nghệ thuật cua gái – Thành Đức” đã
thất bại, nhưng đừng hòng tôi chịu đầu hàng. Cái con bé Thanh Mai
kia, đừng tưởng nó là “em vợ” tương lai của tôi mà tôi sợ nhé. Ko
đâu, tôi sẽ cho nó phải nhớ đến câu: “Vỏ quýt dày có móng tay
nhọn”!
- Alo, Thanh Trúc à, anh muốn mời lại em bữa trưa đc chứ? Lần trước
em còn chưa ăn đc gì nhiều mà!
- Trưa nay ạ? Em công việc cũng đang nhiều. Nhưng thôi thế cũng
được. Vậy lại chỗ cũ hả anh!
- Ừ.
- Vâng, vậy hẹn trưa gặp lại anh nhé! – Cô ấy cúp máy trong khi tôi
chưa kịp nói thêm câu gì. Tiếc thật, duy nhất chỉ có mỗi một lần đc
nc điện thoại gần một tiếng đồng hồ với cô ấy còn đâu, tôi và cô ấy
chỉ nói chuyện đc dăm ba câu là y như rằng “cuộc đàm thoại của bạn”
đã kết thúc. Nhưng thôi, trưa nay tôi lại đc gặp trực tiếp cô ấy
mà. Như vậy cũng tuyệt lắm rồi!
Tôi đến nhà hàng cũng khá sớm. Trong lúc ngồi chờ Thanh Trúc tôi
chợt nhớ tới con nhỏ Thanh Mai, ko khéo hôm nay nó lại nhõng nhẽo
đòi bám đuôi theo chị nó đến đây phá đám tôi thì chết. Nghĩ vậy,
tôi mở máy tìm số điện thoại nó rồi ấn gọi. Đầu dây bên kia cái
giọng đành hanh ko lẫn đi đâu đc:
- Chú gọi cháu có chuyện gì?
- À thì hỏi thăm cháu một chút thôi!
- Chuyện lạ Việt Nam nhá! – Nghe có ghét ko cơ chứ!
- Chuyện lạ gì đâu. Thế hôm nay cô bé có muốn đi ăn nhà hàng cùng
chú ko?
- Bộ hôm nay chú trúng gío sao? – Con bé này, đúng là càng ngày
càng khó ưa. - Tự dưng mời cháu đi ăn nhà hàng làm gì?
- Vậy tưởng cô bé muốn ăn nên chú mời thôi. Nếu cô bé ko thích thì
để dịp sau vậy. Chào cô bé nhé!
Tôi cúp máy thật nhanh, chỉ sợ thêm vài giây nữa nó đồng ý thì
chết. Tôi chơi nước chặn đòn nó trước. Để nếu muốn đi ăn cùng chị
nó thì nó sẽ ko dám đi nữa. Ai bảo tôi mời nó bảo tôi hâm mà, à ko
trúng gió mới đúng chứ. Tự hả hê với sự thông minh của mình, tôi
vui cứ như mở cờ trong bụng.
Còn gần 20 phút nữa mới tới giờ hẹn. Đúng là tâm trạng chờ đợi vừa
háo hức vừa nóng ruột. Nghĩ về Thanh Trúc, tôi phải công nhận rằng,
vẻ bề ngoài của cô ấy rất đẹp, tính cách lại dịu dàng nhưng cô ấy
thực sự khó gần hơn tôi tưởng. Cũng phải thôi, cô ấy đẹp và tài
năng thế chắc xung quanh cô ấy có nhiều người theo đuổi lắm, đâu
riêng gì mình tôi. Nghĩ vậy, tôi chợt cảm thấy buồn!
Cuối cùng thì kim đồng hồ cũng chỉ 12h. Và Thanh Trúc quả đúng giờ,
đưa mắt nhìn ra cửa nhà hàng tôi thấy Thanh Trúc thanh lịch và kiêu
sa trong bộ váy công sở. Tóc búi cao càng khiến cô ấy thêm đẹp và
đoan trang hơn. Nhưng tôi gần như muốn té ghế bởi theo sau Thanh
Trúc còn có con nhỏ Thanh Mai. Nó mặc quần tụt và áo đồng phục, vai
vẫn còn đeo cặp. Chắc chắn là nó vừa đi học về. Nhưng sao nó lại
đến đây cùng Thanh Trúc chứ. Tôi đã chặn đầu nó thế rồi cơ
mà.
Chương XI: Kì đà cản mũi.
- Anh đợi bọn em lâu chưa? – “Ko, anh chỉ đợi mỗi em thôi mà, đâu
có đợi thêm con nhỏ “kì đà cản mũi” kia.”
- À ko! Anh cũng vừa tới thôi!
- Em ko biết là hôm nay anh mời cả Thanh Mai đấy, nó bắt tội em
phải quay ngược đường phi xe đến trường đón nó.
- Thì hôm nay chú Lâm có lời mời em đâu nỡ từ chối! – Nó háy mắt
nhìn tôi, trời ơi con nhỏ đáng ghét kia, tôi đâu có thèm mời nó
chứ, tôi ko có lòng tốt đó đâu.
- Chú tưởng là cháu sẽ ko đến vì cháu bảo chú bị trúng gió mới mời
cháu mà! – Tôi cố làm nó phải dơ mặt.
- Thanh Mai em nói thế sao? – Thanh Trúc quay sang em mình tỏ rõ vẻ
ko hài lòng.
- Thì tự dưng lại mời em đi ăn, ko nói rõ là đi cùng chị thì em mới
bảo là trúng gió chứ! – Nó quay sang phía tôi. - Vậy có nghĩa là
chú ko hài lòng khi có sự xuất hiện của cháu ở đây? Cháu chỉ sợ chú
buồn vì mất công mời mà cháu lại từ chối! Hoá ra là cháu nhầm. Vậy
cháu về vậy! – Tôi gần như tím mặt bởi những gì con nhỏ đó
nói.
- Chú… chú ko hề có ý đó!
- Ai biết đc!
- Thanh Mai!... Anh Lâm, anh đừng để ý, con bé nó trêu anh đó! –
Trêu ư? Nó ko trêu đâu, nó đang giết tôi thì đúng hơn. Dù máu tôi
đã dâng lên đến não nhưng thôi, tôi phải cố nhịn nếu ko sẽ sập vào
bẫy của con nhỏ đáng ghét kia. Nó muốn tôi phải nóng giận đây mà.
Đã thế tôi phải vui cho nó biết tay.
- Hì, người lớn ko nên chấp trẻ con mà! Thanh Mai này, chú rất muốn
mời cháu đi ăn cùng mà. Bữa trước thấy cháu ăn ngon vậy đoán là
cháu thích ăn mấy món ở đây. Cháu đến là chú vui lắm đó, đang buồn
vì cứ nghĩ cháu giận chú nên ko thèm tới.
- Chú có lòng tốt vậy à? Vậy hôm nay chú có lòng, cháu xin có
dạ!
Thế là lại một buổi đc ăn cơm cùng Thanh Trúc đã bị con nhỏ trời
đánh – kì đà cản mũi phá đám! Tôi chỉ giận là ko làm gì đc nó bởi
sau nó có thần hộ mệnh là bà chị xinh đẹp đang ngồi đối diện tôi
đây. Nhìn cô ấy mà tôi càng giận con nhỏ đáng ghét kia hơn. Nếu hôm
nay nó ko có ở đây thì tôi đ
Thống kê truy cập