Game HOT 11:05:24 | 07/04/26 |
Tuyển Người Yêu |
ai người họ lại thân thiết như thế?
Đây là ba câu hỏi mà tôi nghĩ đến đầu tiên. Hừ! Sớm biết tên này là người không đáng tin, ai ngờ hắn dám lợi dụng vẻ bề ngoài thư sinh đi lừa tình. Hừ! Lương-Gia-Vũ!!! Hôm nay về nhà tôi cho anh chết không toàn thây.
“Đồ ăn của cô đây!”
Bồi bàn điệu nghệ đặt thức ăn trên bàn. Tôi đang nghiến răng kèn kẹt cũng phải dẹp đi bộ mặt đó mỉm cười khe khẽ. Dù sao cũng ko thể để mất mặt được.
“Cảm ơn!”
Tôi cười cười. Hừ! Các người thật đáng ghét quá đi!!!
Nguyên một bữa ăn, tôi cứ tưởng tượng rằng thức ăn trên bàn là bọn họ nên cứ ăn ăn ăn mãi đến khi thấy hơi khó chịu mới dừng lại. Trước khi quay đi, ko quên lườm bọn họ một cái. Chương 18: BỊ THƯƠNG
~~Đúng là không có cái dại nào giống cái dại nào!!~~
Buổi tối, tôi ngồi ngoài ban công, tay vuốt ve con Taro, đầu óc cứ trôi dạt về cảnh tượng hồi chiều.
Tại sao tôi lại thấy giận như vậy?
Tại sao tôi thấy có chút gì đó ghen tỵ?
Tại sao tôi lại thấy buồn?
Chẳng phải tôi từng hứa là mặc xác anh hay sao??? Anh có đi với ai, làm gì với ai thì có dính líu gì đến tôi?
Tôi cũng không phải là người nhiều chuyện, có gì mà để ý đến anh chứ? Tôi mới không thèm. Hứ!!!
- Đang suy nghĩ gì vậy hả???-Một giọng nói quen thuộc vang lên.
- Hả???-Tôi hốt hoảng. Anh về từ khi nào?!
Thấy bóng anh cao lớn chắn ngay cửa tôi cảm giác sao mình nhỏ bé đến thế. Ngẩng đầu nhìn anh, thấy anh nhìn mình chằm chằm với ánh mắt ngạc nhiên làm tôi có chút chột dạ.
- Anh vừa về thì thấy em ngồi đây miên man suy nghĩ...
- Vậy hả?-Tôi xem như là thuận miệng hỏi chơi nhưng tim không khỏi đập rộn ràng. Tôi có gì phải sợ? Người sợ là anh thì có!!!
- Diên Lãng...!-Anh bất ngờ gọi. Tôi thở hắt ra một hơi, chân có chút run. Bình tĩnh nào!!! Diên Diên Lãng, mày nhất định phải bình tĩnh lại. Tất cả sẽ ổn, sẽ không có gì xảy ra đâu mà!!!
- Chuyện gì vậy anh?-Tôi cười tươi tắn hết mực nhưng trong lòng lại lo lắng vô cùng.
- Em có thích trang sức hay không?-Anh nói. Tôi trố mắt. Trang sức??? Chuyện gì vậy nhỉ?
- Thích. Thích chớ!!! Haha.-Tôi cười trừ, tay không ngừng vuốt tóc.
- Ờ!-Anh gật đầu một cái. Dứt lời thì leo lên giường trùm chăn ngủ, một lời cũng không nói thêm nữa!
Tôi chưa hết bàng hoàng thì anh tung chăn, trở người nói:
- Còn không ngủ????
- Ờ!
Ổ chăn ấm áp vẫn không ngăn cản được dòng suy nghĩ miên man của tôi. Tại sao tôi phải lao tâm khổ tứ với cái tên khốn này chứ?! Tôi với hắn phải nói là đường ai nấy đi cơ mà! Hắn muốn cặp với ai, muốn yêu ai, mến ai cũng không tới lượt tôi quản lý, vậy thì cớ gì tôi phải nghĩ tới hắn chi cho mệt xác?!
A!!!!!!!!!!! Diên-Diên-Lãng!!! Mày nhất định là bị bại não rồi, mau ngủ, ngủ nhanh đi! Không được nghĩ ngợi nữa. Mày quên hả? Thức khuya da sẽ xấu xí, sẽ nhăn nheo, mắt sẽ có quầng thâm...Trời ơi! Càng nghĩ tôi càng không ngủ nổi.
Đồng hồ màu bạc trên tường tích tắc chỉ tới số 2, tôi vẫn như thế, ôm chăn lăn long lóc không tài nào đi vào giấc ngủ.
Tôi bắt chước trong sách, đếm số...
...Đồng hồ kim phút đã chỉ tới số 9, tôi vẫn không thể ngủ. Hừm! Đã đếm tới số 635 rồi mà!!!
Tôi lầm lũi bước ra ban công. Gió lạnh thấu xương lùa vào khiến tôi tỉnh như sáo. Haiz...Tôi lặng lẽ đưa mắt nhìn ra xa, bầu trời đen kịt không có lấy một vì sao nào. Vạn vật xung quanh tôi như chìm vào cơn mê, tất cả đều im lìm, chỉ có ngọn gió buốt óc lượn lờ qua lại. Thật là lạnh!
Tôi phóng tầm mắt nhìn con đường nhựa trải trước mắt, tất cả đều tịch mịch. Đầu óc tôi như được thư giãn chút đỉnh. Tôi bất giác nhìn lên trời và nhớ tới...ba mẹ.
Không biết ba mẹ tôi bây giờ đang làm gì?
Không biết họ có còn cần tôi nữa hay không?
Không biết họ có thấy thiếu thiếu khi vắng tôi không?
OMG!!! Diên Lãng, từ khi nào mà mày già trước tuổi vậy hả??? Cứ lo xa, mà lo nhảm nhí không à!!! Haizzz...
- Diên Lãng?...Đã khuya lắm rồi, còn không ngủ mà ra đây làm gì?-Mộtgiọng nói trầm trầm mang theo chút mệt mỏi và lười biếng vang lên. Tôi không cần quay lại cũng biết là ai mới nói rồi.
- Ừm!-Hờ hững gật đầu, tôi vẫn ko có ý định quay lại phòng ngủ. Phía sau truyền đến một hơi ấm, tôi đột nhiên bị bàn tay to khỏe nhấc bổng lên.
- Á!!!!!-Tôi hét lên đầy sợ hãi. Không phải là yêu tinh đấy chứ? Nhưng khi quay đầu lại nhìn thấy Gia Vũ đang cười híp mắt với tôi. Tôi gằn từng chữ:
- Anh-muốn-gì???
- Anh mới là người hỏi em muốn gì đấy. Lúc này em sao thế? Cứ như người mất hồn í!-Anh vẫn giữ nguyên tư thế, tay ôm eo nhấc bổng tôi lên. Hơ! Bộ tôi không nặng sao?! Tôi dù cố gắng cách mấy cũng không thể đem chân chạm đất, cả thân hình cứ lơ lửng có chút không quen.
- Có...có hay sao?
- Có! Chuyện gì xảy ra, nói anh biết xem?!
- Trước khi nói...
- Sao?
- Thả em xuống!!!!!!!!!
- Hahaha...Anh vẫn thích nhìn thấy em trong bộ dạng này hơn.
- Anh thích nhưng em không thích. Nhìn như vậy thật giống ma quá à!!!
- Đâu! Là giống tiên nữ đó!!!-Có người đáng ghét vẫn đùa dai.
...Vù vù vù...Một cơn gió thổi mạnh, hôm nay tôi mặc váy ngủ màu đen, chiều dài vừa hay chạm tới đầu gối, nay gió lớn đã vậy còn bị nhấc bổng lên nên váy bị vén lên thêm...20cm nữa. Hức!
Anh thả tôi xuống, áp sát tôi vào tường, hai tay chống bên cạnh, thở gấp:
- Em đang dụ dỗ anh hả???
Chát!
Tôi tát một phát vào má trái anh. Cả người hơi run lên, tôi...tôi lỡ tay!!!
- Sao lại đánh anh?
Nếu như là theo phản xạ tự nhiên thì anh phải đưa tay lên sờ mặt mình chứ?! Đằng này anh vẫn như cũ chống hai tay uy hiếp tôi. Chẳng lẽ da anh thực sự...dày như da trâu ư?
- Vì...vì...anh gạt tôi!-Tôi buột miệng. Trong đầu lại hiện lên vẻ mặt rạng rỡ của anh cùng người con gái xa lạ kia, lập tức lý trí bị chèn ép đến ngây dại, tôi dồn sức đạp anh va vào lan can.
Canh!!!!
- A!!!!!!-Một tiếng kêu thảm thiết vang lên. Hả???
- Vũ?!
- A!!!!!
Tôi thấy anh gập người về trước, một tay ôm lưng, không ngừng hò la thê thảm. Tay chân tôi bắt đầu lóng ngóng.
- Anh...anh có sao không??? Hả???
-...
- Sao thế??? Bị thương ở đâu??? Anh nói gì đi a!!!
-...
Sau 10 phút lóng nga lóng ngóng, lý trí “đi bụi” cuối cùng cũng dạt về, tôi lập tức điện thoại cấp cứu.Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 19
CHĂM SÓC
~~ Bồi thường về mặt tinh thần.~~
Ở trong bệnh viện...
- Hề hề!!!-Tôi hoàn toàn không biết làm gì khác ngoài việc ngồi đó mà cười, cười rồi cười tiếp!!! >__<
- Em còn cười ư? Xương sống của anh sắp bị em làm nứt luôn rồi!!!-Anh cười khổ.
Lúc đưa đến bệnh viện, tôi thì lo lắng vô cùng. Khi nghe bác sĩ nói...
- Ở đây không tiện, chúng ta vào trong kia!!!
Tôi sợ đến mức chân tay như muốn rụng xuống luôn à! Chẳng lẽ giống như trong phim, bệnh nhân bị nhiễm HIV hay là bị ung thư thời kỳ cuối gì đó?! Á!!!!! Huhuhuhu...Vậy chẳng phải tôi sẽ trở thành góa phụ hay sao?!! (Chị sao mà nghĩ lành quá zạ???)
- Anh ấy...sẽ không sao chứ?!!!-Tôi lo lắng. Vị bác sĩ già nhìn thẳng vào mắt tôi, nghiêm túc:
- Xương sống cũng may là không bị gãy, chỉ là do chấn động mạnh nên có chút bị thương, lưng bị bầm không nhẹ. Phải nằm sấp một tuần lễ. Nếu không có tiến triển tốt phải tái khám!!!
Phù!!!
Có trời mới biết khi nghe xong tôi cảm thấy nhẹ nhõm thế nào. Hahaha!!! Cũng may là không vấp vướng căn bệnh quái ác nào! Đúng là tự hù mình mà!!!
Nhưng câu tiếp theo của vị tiền bối này mới làm tôi ngã ngũ...
- Hai người là vợ chồng chứ gì?...Có “vận động” cũng đâu nhất thiết phải bạo lực đến mức làm chấn động cột sống như vậy?! Mà cô quả là siêu nhân, nhìn tướng tá mảnh mai như vậy mà đạp chồng mình tới chấn động cột sống!...Tôi thấy sắp tới hai người lại phải đi khám nữa đấy!!!
Tôi toát mồ hôi ròng rã...nói trong biển mồ hôi:
- Khám...khám...khám gì ạ???
- Tâm lý đời sống vợ chồng!
ÈO!!! Ngất đây!!!!
Thở dài một hơi, tôi nhìn cái người xúi quẩy nằm trên giường bệnh, nói:
- Anh có gạt em bao giờ không?
- Không có!-Anh lắc đầu, điệu bộ chắc như đinh đóng cột.
- Thật?
Chỉ cần anh nói ra con nhỏ đáng ghét ấy là ai, tôi sẽ không truy cứu nữa!
- Thật.
Tôi nổi khùng:
- Anh nói dối!!!! Vậy hồi trưa anh đi với ai???
- Em...theo dõi anh sao?-Anh ngỡ ngàng. Tôi mà không nhịn chắc là anh phải tiếp tục băng bó nữa rồi!!!
- Là tự anh có tật giật mình!...Thôi. Em đi về!!!-Tôi thở dài. Haizzz...Rốt cuộc cũng không nói ra.
- Khoan đã! Diên Lãng!!! Người mà em thấy hồi chiều là...em họ của anh.
- Em họ??? Sao em chưa từng nghe anh nói đến?! Anh đừng có tưởng là nghĩ đại cái cớ là xong à nha!!!
- Diên Lãng!!! Anh...Haizzz...Anh nói thật mà!!! Đây, nó nói phụ nữ thích nhất là trang sức nên anh mới đi mua cho em. Nhưng không biết em thích kiểu nào nên dẫn nó theo thôi mà!!!-Anh đáng thương nói. Tôi tá hỏa. Cứ cảm giác như mình là người không rõ đầu đuôi ngọn ngành đã về kiếm chuyện. Đất mẹ ơi!! Làm ơn nứt một cái hố cho con nhảy xuống đi!!!
- Diên Lãng??? Diên Lãng!!!!
- Ơ?!
- Em...đang ghen?
- Không có!!! Ờ! Mà thứ anh mua đâu, đưa ra đây!
- Để làm gì?!
- Nộp cho em! Muốn giữ làm quỹ đen à?! Không có cửa nha!!! Đưa mau!!!-Tôi gắt.
- Bây giờ làm gì có!!! Đợi khi anh bình phục sẽ đưa cho em!!! Còn bây giờ...
-...
- Vợ ơi!!! Anh đói bụng!!!
Hừ!!! Rốt cuộc là ai lời hơn ai đây???
- Ăn đi!
Tôi cau có ngoảnh mặt đưa tô cháo ra trước mặt anh.
- Aaaaa!!!!
Anh há miệng ra ý muốn bảo tôi đút cho anh ăn.
- Nè!! Anh mấy tuổi hả? Tự mà ăn đi!!!
- Diên Lãng!!! Anh đang là bệnh nhân đó nha!!!
- Thì sao???
- Haizz...Còn không phải tại em hay sao?! Cho nên em phải phụ trách việc bồi thường trên mặt tinh thần cho anh!
Cái đạo lý cùi mía này ở đâu ra vậy hả trời?!
- Nè!!!
Tôi cố gắng kiềm nén cơn giận sắp trào ra mà đưa từng muỗng cháo cho “bệnh-nhân” ăn.
- Vợ!
- Gì nữa đây hả???
- Em phải thổi, phải thổi mới ăn được chứ!!! Nóng quá à!!!-Anh bày ra bộ mặt đáng thương.
- Mệt ghê luôn á!!! Có ăn thôi mà cũng kiếm chuyện.
- A!!!!!!!!!!!!-Anh giống như đứa trẻ nằm yên một chỗ để tôi đút cho ăn. Trời ơi!!! Đúng là tự mình tạo nghiệt mà!!! Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 20
QUÀ
~~ Có nhiều người không hề biết lãng mạn là thế nào hết!!!~~
1 tuần rưỡi sau…Nói chung là tình trạng sức khỏe của anh cũng không có gì nguy hiểm nhưng mà vẫn phải tẩm bổ cho nhiều vào. Hừ! Bổ quá không sợ chảy máu mũi ư?!
- Anh còn nhớ mình đã nói gì hay không?
- Nói? Anh đã nói gì?!
Tôi trừng mắt, nói như hét:
- VẬY LÀ SAO???????? ANH NÓI SAU KHI KHỎE LẠI SẼ ĐƯA THỨ AH MUA CHO EM GIỮ MÀ!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- Ô!!! Sorry hen! Nhưng mà, anh cảm thấy mình vẫn chưa khỏe lắm. Lưng còn hơi đau. Đói bụng nữa. Haizz…
T____T
Lương-Gia-Vũ! Anh-ác-lắm!!!!!!!!!!!!!!
- Để-em-đi-nấu-thức-ăn!!!!-Tôi nghiến răng nhả từng từ từng chữ. Thật là tức ói máu luôn mà!!!
- Ờ!!! Nhanh nhanh lên nhé!!!
- Biết-rồi!
…
Ăn ăn, tối ngày chỉ biết ăn. Là người, là người mà, đâu phải heo đâu trời!!! Hứ! Tôi thù!!!
- Diên Lãng?! Có thức ăn chưa vậy hả???
- TỪ TỪ ĐÃ CHỨ!!!!!!!!!!!
Tôi ở trong nhà bếp thiếu điều muốn đập tan nát nồi canh luôn. Trời ạ! Tôi thì nấu ăn điên cuồng trong khi có người thảnh thơi coi đá banh. Nấu, nấu, nấu cho chết anh luôn!!!!
- Đây nè!!!
Tôi đem nồi canh nấu hơn một tiếng đồng hồ đặt cái cạch lên bàn, một chút thành ý cũng không có.
- Hả??? Nè! Em đành lòng làm thế? Anh…anh đang là bệnh nhân mà!!!-Anh thở dài. Hứ! Còn muốn giả bộ hả??? Bệnh gì mà dai quá vậy???
- Anh đừng có giả bộ nữa!!! Nếu anh còn là bệnh nhân thì anh đã ở bệnh viện rồi. Bác sĩ còn nói anh sức đề kháng tốt, vết thương cũng chỉ cần 1, 2 ngày nữa là lành lại rồi a!!!-Tôi cố gắng chống chế.
- Diên Lãngggggggggg!!!
Tôi thở dài một hơi. Cuối cùng cũng đầu hàng, chịu khó múc tưởng muỗng, ân cần chăm sóc cho “bệnh nhân”.
- Ăn đi!!!-Tôi nhẹ nhàng. Haizzz…Dù sao cũng tại mình chứ bộ. Tại mình mà anh mới bị thương!!!
- Lần sau…anh không được giấu em chuyện gì nữa. Với lại! Em cũng không thích trang sức. Cái em thích chính là…
- Là???-Vũ tò mò. Tôi cố gắng hết sức làm ra vẻ bí mật:
- Haiz…Anh không biết sao? Thất vọng quá!!! Quá thất vọng!!!!
- Nói đi mà!!!...Ừ! Là tại anh vô tâm, là tại anh không tốt, anh có lỗi với em, bây giờ em nói đi nha!!! Nha???
- Ưm…-Giả bộ suy nghĩ.-…Thực ra thì em thích…Hihi…
- …???-Người nào đó không hiểu.
- WOA!!!!!!!!!!-Tôi trầm trồ nhìn cái lắc tay có hai 3 trái tim từ đá ruby màu đỏ chói mắt. Trời ơi! Đẹp quá!!!
- Thích không?
- Thích chứ!!!!!!!!!!!!!
- Vậy sao hồi nãy em nói không thích trang sức?!
- Kệ em!!! Thích hay không thích…em đều lấy!! Trừ phi…có người không nỡ tặng!!!
- Đâu~có!!! Anh mua là để tặng em mà!!! HIHI.
- Hừm!!!
- Biết sớm em thích một điều đơn giản như vậy thì anh không phải dẫn em họ, con nhỏ lắm chuyện ấy đi theo mua đồ để cho em hiểu lầm. Báo hại anh nằm viện suốt một tuần rưỡi. Haizz…
- Ừ!
- Này! Để anh đeo cho!-Anh giật lại cái lắc tay, đeo vào tay tôi. Bỗng dưng tôi có cảm giác xấu hổ dễ sợ luôn.
- A!!!!!!!!!!!! Nhớ ra rồi!!!!!!!!!!!!-Tôi bỗng dưng sực nhớ điều gì, hét toáng lên.
- Hả? Chuyện, chuyện gì cơ???
- Anh đó! Mau trả dây chuyền cho em!!!
- Dây chuyền đó với cái vòng này em muốn lấy cái nào?
- Lấy hết!
- >_______< Em tham lam quá rồi nha!!!
- Hà hà!!! Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 21
MẸ CHỒNG
~~ Con dâu xấu vẫn phải gặp mẹ chồng!~~
Ba ngày, sau khi bệnh tình anh có chút hồi phục thì mẹ anh tới.
- Mẹ? Chẳng phải mẹ đang ở bên Mĩ sao???-Anh thấy mẹ liền tỏ thái độ kinh ngạc. Mẹ anh không thèm trả lời mà đi thẳng vào phòng.
- Trời đất!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!-Trên lầu vang lên một tiếng hét.
Hehe..Thực ra...chuyện cũng đâu có gì to tát đâu. Chẳng qua là...tối hôm qua tôi uống say mèm nên bị người nào đó không biết điều “bắt cóc” lên giường. Sáng nay căn phòng vẫn chưa được dọn dẹp lại.
Thấy tôi vừa hiện hình, mẹ chồng mắng cho một trận:
- Cô đó!!! Cô là vợ mà thế à??? Nhà cửa không khác gì bãi rác. Thân làm vợ phải có tráchnhiệm đảm đương việc nhà chứ...!@$^ &*(# %^&*!@XS#%^...
Sặc! Chết tôi rồi!!! TT______TT
Tôi đau khổ liếc sang anh cầu cứu. Tôi thừa biết người mẹ chồng này không ưa tôi gì mấy. Đó là hậu quả cái lần gặp mặt trước ấy mà!!!
- Mẹ!!!!
- Con trai!!!! Cô ta có đối đãi tệ bạc với con hay không???
>___
- Dạ không! Cô ấy đối xử với con tốt vô cùng!!! Mà...sao mẹ ở đây? Mẹ đang ở Mĩ mà?!
- Mẹ đến thăm con. Hừ! Không ngờ biết được cô ta không có chút trách nhiệm gì cả!!!-Mẹ nói, ánh mắt liếc tôi. Tôi cảm thấy mình thật đáng thương!
- Mẹ!!!! Vợ con rất có trách nhiệm mà! Vì đảm đương việc nhà mà cô ấy chấp nhận nghỉ công việc người mẫu yêu thích của mình đó!!! Cho nên...Mẹ cũng phải thông cảm với cô ấy chứ!!!-Lương Gia Vũ nói đỡ giúp tôi. Hic! Cảm động ghê!!!
- Hừ! Không có nói nhiều, mẹ quyết định...
?___? Hai đứa tôi dỏng tai lên nghe.
- Ở đây một tháng để chỉ dạy cho Diên Lãng. Hai đứa có thấy phiền không???-Mẹ nói tiếp. Hai đứa tôi mếu máo:
- Dạ~không~!!!
X___x|||
- Diên Lãng! Sàn nhà chưa lau sạch!!!!!!!
- Dạ!
Kể từ hôm ấy, tôi bị mẹ sai vặt đến loạn cả óc. Sao mà khổ thế này?! Kiếp trước tôi đã tạo nên oan nghiệt gì chứ???
Buổi sáng, mới 5h45 đã bị lôi cổ dậy. Trước tiên là nấu đồ ăn sáng cho Vũ. Hic! Bụng rỗng không chưa kịp ăn uống gì đã bị lôi đi phơi đồ. Huhu!!! Chưa hết. Tôi đang uống ly sữa cầm hơi thì mẹ lại gọi vào quét nhà. Đã quét đi quét lại những 5 lần mà mẹ vẫn không đồng ý. Lần thứ n:
- Được chưa mẹ???-Tôi thở không ra hơi.
- ỪM! Cũng tạm tạm!!! Lên gọi Vũ xuống ăn sáng!
Tôi chỉ biết vâng vâng dạ dạ, lủi thủi lên lầu, trút giận lên tên đáng chết ấy.
BINH!
- Mau dậy kìa!!!!!!!!!
Tôi thẳng cẳng đạp cho anh một phát. Anh đang ngủ say sưa thì bị tôi đá bay xuống giường. Kéo phắt anh dậy tôi mắng:
- Giờ này còn ngủ hả??? Hả??? Anh có biết em phải làm việc cực khổ thế nào hay không? Mới tờ mờ sáng đã thức dậy làm đồ ăn cho anh rồi! Anh không biết người ta cực khổ mà thông cảm thì thôi, lại còn lười biếng ngủ say đến mức này!!! Ghét anh!!!!!!!!!!
Mẹ trút giận lên tôi, tôi trút giận lên anh, anh trút giận lên nhân viên, nhân viên trút giận lên người nhà của họ. TT__TT
Đợi anh đi làm, mẹ bắt tôi phải dọn dẹp lại phòng ngủ, lau chùi khắp nơi, ngay cả kính cũng phải lau. Trời ơi! Tôi biến hình thành thợ lau kính hồi nào vậy???
Kế đó, ủi đồ cho anh, làm bữa sáng cho anh. Rửa chén,v.v...
Đầu óc tôi bị xoay loạn xà ngầu. Riết rồi mỗi tối ngủ tôi cũng đều mơ thấy nụ cười thỏa mãn của mẹ khi tôi ngã rật ra chết. Áp lực quá!!!
- Mẹ à!!! Con thấy hình như hơi quá rồi!!! Làm việc như thế hình như...không được tốt lắm!!!
Vì tôi cứ than vãn mãi không ngớt nên hôm nay, lựa thời cơ thích hợp, anh liền thủ thỉ với mẹ xin giảm nhẹ “cực hình” lại cho tôi.
- Gì mà không tốt?! Đừng có mà bênh vực nó nha!!! Bổn phận của người vợ là vậy!!!!
Tôi đang loay hoay nấu ăn nghe thấy vậy, nước mắt lưng tròng.
- Mẹ!!! Haizzz...Con cũng không giấu mẹ nữa. Thật ra, vợ con có thai!!!!!!!-Anh thốt lên.
Choang!
Ly nước trên tay mẹ rơi xuống sàn, bể tan nát. Tôi đang ở trong bếp thiếu điều muốn đổ hết lọ muối vào nồi canh luôn. Nói nhảm gì vậy trời???? Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 22
MANG THAI GIẢ
~~ Nói dối lần thứ nhất thì sẽ có rất nhiều lời nói dối kế tiếp chờ đợi bạn..!!!~~
Anh nói: Vợ con mang thai!!!
Cái tên trời đánh!!!!!!! Hồi nào hả??? Mới một tuần trước kỳ sinh lí cỉa tôi vẫn còn mà!!! XẠO!
Mẹ tôi không nói tiếng nào, đứng bật dậy, bước vào bếp. Tôi há hốc miệng.
- Trời ơi!!! Diên Lãng!!! Sao con không chịu nói sớm?! Lương Gia Vũ, mẹ ra lệnh ngày mai mướn người làm ngay cho mẹ. Cháu nội mẹ cần nghỉ ngơi.
Èo!!! Hic!!! Hóa ra không phải là thương tôi mà là thương cháu nội. Tủi thân ghê!!!
Tôi trề môi nhìn anh đang đóng giả mà nhìn y như thật. Ánh mắt tràn trề hạnh phúc của một kẻ sắp được làm cha. Mang thai á??? Anh thích thì tự mà mang lấy!!!
- Anh nói dối như thế, lỡ bị phát hiện chắc em chết không toàn thây luôn đó!!!
Buổi tối, tôi thủ thỉ với kẻ nằm sát bên mình. Cái kẻ không có chút gì gọi là ăn năn hối cải vì lời nói nhảm nhí hồi trưa hết. Mà cũng phải! Bởi vì khi phát hiện ra thì người bị oánh chết là tôi chứ có phải là anh đâu!!! Hứ!!!
- Anh...Anh chỉ lo là em mệt quá thôi. Huống gì, ngoài cách này thì làm gì còn cách khác. Đúng không em???
- Bao nhiêu người chết...tại sao anh lại không chết nhỉ??-Tôi nghiến răng nói. Lửa giận bốc nghi ngút. Cái tên này có biết nói như thế là chết tôi hay không???
- Em yên tâm, chúng ta có thể làm cho chuyện này...
- ?___?
- Từ giả thành thật!!!-Anh cười lưu manh. Tôi nhảy dựng lên. Hét:
- Đừng có hòng. Tính lợi dụng hả? Anh sao không đi tự tử đi!!!!
- Ờ...Thế thì...đợi tới lúc mà mẹ phát hiện ra, không biết ai mới là người phải chết!!!-Anh cũng không ép buộc tôi, ung dung kéo chăn lên ngủ. Còn tôi thì mơ màng tưởng tượng tới thập đại cực hình mà mình sắp phải trải qua!!!
Hic! Sống-không-bằng-chết!
- Sao? Ok chứ???
- Em...em...em đồng ý!!!
Số phận tôi đêm hôm đó chỉ có một chữ: Thảm.
- Honey!!! Anh đi làm nha!!!!-Anh hôn cái chụt vào má tôi. Tôi đang nằm trên giường muốn mốc meo nên không thèm để ý gì cả. Có hai trường hợp: Thứ nhất là vì mẹ không muốn tôi động tay động chân vào việc gì cả. Cứ nằm ì ra như khúc gỗ là tốt; Thứ hai là vì tối hôm qua có người “vận động” kịch liệt nên…
- Đi thì đi đi!!!-Tôi hờ hững.
- Anh đi thiệt đó???
- ĐI ĐI!!!! NÓI NHIỀU GHÊ LUÔN Á!!!!!!-Tôi tức giận.
- Hahaha!!!
Anh bật cười sau đó xoay người đi mất! Người gì thấy ghét quá trời luôn á!!!
- Con dâu!!!!!!!!!!
Lại tới! Hic!!! Chết tôi!!!!
- Ơ…Dạ!!!!!!-Tôi mệt mỏi trả lời.
- Con thấy trong người có khỏe không??? Ngày mai chúng ta đến bệnh viện nhé?!
- Á!!!!!!!-Tôi hoảng hồn tung chăn ngồi bật dậy. Dù có chết cũng ko thể đến bệnh viện đâu!!!!
- Này!!! Con làm gì thế??? Lỡ cháu nội có gì thì sao???
- Ơ…Con…con không thể đến bệnh viện đâu!!!!
- Tại sao?
- Dạ!!! Con…con…con sợ mùi thuốc khử trùng ở đó ạ!
Tôi bịa đặt, nhìn nét mặt mẹ càng ngày càng tối lại, tôi biết mình nói ra một điều vô cùng nhảm nhí. Thế là…
- Ngày mai, cho dù là trời sập thì con cũng phải đến-bệnh-viện!
Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!! Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 23
THỪA NHẬN
~~ Hãy biến lời nói dối thành sự thật…!!!~~
Sáng ngày hôm sau, dẫu cho tôi trì hoãn cỡ nào thì mẹ vẫn ép tôi đến bệnh viện. Tôi xin thề, nếu có chết, tôi cũng phải lôi cổ Gia Vũ theo!!!! Hic!!! Tôi khóc ròng.
- Trừ phi…con là không có mang thai!!!
- Con…-Tôi ấp úng. Nói hay là không đây???
Vừa lúc đó…
- Diên Lãng!!! Anh bỏ quên tài liệu nên quay lại lấy…
Đang định nói thêm cái gì thì anh hình như phát giác có gì đó…không bình thường…
- Mẹ?!
- Lương Gia Vũ! Nói thật cho mẹ biết, Diên Lãng có mang thai hay không??? Nếu để mẹ đưa nó đi bệnh viện khám mà không có thì hai con đừng mong yên ổn nhé!
Hai đứa tôi nhìn nhau chòng chọc 2s rồi…nhất loạt quỳ rụp xuống, khóc la rền rĩ.
- Huhu…-Tôi la khóc.
- Mẹ ơi! Diên Lãng không có mang thai!!! Hic!!! Là do con không nỡ nhìn thấy cô ấy sáng sớm tinh mơ đã phải thức giấc. Cho nên…
- Cho nên hai đứa mới lừa bà mẹ này?!!!-Mẹ chồng xem ra rất, rất tức.
- Mẹ ơi!!! Là do con không tốt. Mẹ đừng trách Diên Lãng!!!-Anh bắt đầu thay tôi gánh tội. Trong lòng tôi bất giác có chút cảm giác xúc động. Mắt bắt đầu thấy cay cay…
- Hừ!!!-Mẹ tức giận lấy tay vỗ cái bốp vào trán anh, mắng.-Hai đứa này!!! Tại sao không đ
Thống kê truy cập