Game HOT 07:14:54 | 07/04/26 |
Tuyển Người Yêu |
thu hút sự chú ý của bọn tôi. Ai vậy??? Yến Yến?
- Cô đã nghe những gì rồi hả?-Kẻ thù thì vẫn là kẻ thù, để ý tốt hơn một chút!
- Ơ…Nghe được cái gì? ỦA? Gia Vũ, anh cũng ở đây hả???-Nó lắc đầu như giã tỏi. Hắn đứng bên cạnh tôi cười đểu cáng, ánh mắt Yến Yến lóe lên tia ngạc nhiên nhìn Vũ chằm chằm.
- Lương Gia Vũ! Anh chờ đó, nợ này nhất định tôi sẽ tính với anh!!! Còn bây giờ anh mau cút xéo cho tôi!!!
- Bye nha, honey!!!-Lương Gia Vũ còn tranh thủ nháy mắt với tôi.
- Anh cút đi!!!!!!!!!!-Tôi gào lên. Trời ơi! Đau tim quá!!!
- Haha…
Sau khi hắn rời đi, tôi cố gắng dùng hai tấm vé đến Thụy Sĩ du lịch để nhờ cậy Yến Yến lấy dây chuyền giúp tôi. Huhu…Anh được lắm nha Vũ!!! Huhu…
Buổi tối, đang ngồi xem phim “Ngọa hổ tàng long” thì điện thoại lại quấy rối lần nữa. Lại là quỷ sứ!!!!
…
Buổi sáng, tôi mặc váy màu xanh lam, váy khá là đơn giản, tóc cột cao lên, kẹp cây kẹp hình con bướm. Hình tượng, quan trọng nhất là hình tượng a!!!
Tôi đi sớm đến 10’, đến trước cửa phòng hắn, tôi định gõ cửa thì nghe tiếng nói vọng ra:
- Yến Yến! Sao hôm nay em lại rảnh rỗi đến đây vậy???-Hắn giọng nhẹ nhàng
- Hihi...Chẳng qua không có chuyện gì làm nên đến đây chơi thôi mà!!! Không phiền anh chứ?
- Không! Nhưng lát nữa Diên Lãng đến, cô ta chắc chắn không thích cảnh này!
Tất nhiên là không rồi đồ đần…
- Anh...thích Diên Lãng hả???-Nó tò mò.
- Thì sao? Em có quyền đi tìm tình yêu khác, tôi cũng vậy! Em cho rằng tôi sẽ ngu ngờ bám theo em suốt đời như thằng ngốc hả??? Cũng phải. Diên Lãng có cái gì không tốt, cô ta thông minh, cô ta xinh đẹp, cô ta giàu có!!! Hơn em là cái chắc!!! Nếu em đến đây để lấy lại sợi dây chuyền thì em đi về đi!!!-Hắn lạnh lùng phán một tràn.
Sao…sao???? Là là…
“Nếu như…tôi thật sự tiếp cận cô với mục đích không tốt…cô…có tha thứ cho tôi không???”
Hóa ra…hắn là…là…hắn không có thích tôi????
Bỗng dưng tôi cảm thấy khó chịu. Cả người run rẩy không ngừng. Hắn chúc mừng sinh nhật là giả, hắn che mưa cho tôi là giả, hắn chơi xích đu cùng tôi là giả, hắn…
Tôi quay người bước đi. Trong lòng rất nhiều cảm xúc đan xen không nói thành lời. Tại sao không ai ở bên tôi vào lúc này ? Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 09
BA MẸ ĐÃ LY THÂN!
~~ Miễn cưỡng là không bao giờ hạnh phúc… ~~
Ba mẹ điện thoại báo tôi đến Thụy Sĩ gấp để gặp ba mẹ. Tôi rất vui. Hahaha…Ba mẹ cuối cùng cũng đến tìm tôi để đưa tôi đi chơi Thụy Sĩ rồi.
Kể từ cái ngày phát hiện Lương Gia Vũ không thật lòng với mình, tôi lẩn hắn như chạch. Di động cứ liên tiếp nhận điện thoại của hắn làm tôi phát điên đến mức phải cho hắn vào sổ đen.
Hắn cứ bám dai như đỉa đói, hai ngày liền đến quấy rối chuông cửa nhà tôi, tôi phải chui vào trong chăn để vờ như không nghe thấy. Cũng chẳng biết từ khi nào đã cảm thấy tuyệt vọng, sợ gặp mặt hắn. Từ khi nào tôi trở nên nhu nhược, ủy mị như thế chứ??? Chẳng phải tôi là người luôn tự tin, luôn kiêu ngạo, luôn khiến cho người khác cảm thấy ghen tỵ hay sao???
Tôi tranh thủ thu xếp đồ đạc, quần áo vào vali, đặt vé máy bay qua mạng. Chờ tới ngày là có thể đi rồi. Lần đi này một là vì gặp mặt ba mẹ, hai là vì lẩn tránh Lương Gia Vũ. Dây chuyền đó cũng cho hắn luôn đi. Tôi không cần nữa đâu!!!
Tôi vui vẻ, nụ cười rạng rỡ bước vào phòng của ba mẹ. Tuy nhiên, trong phòng không phải là một không khí vui vẻ, ngược lại còn rất nặng nề. Tim tôi bất giác đập mạnh, dường như cảm nhận điều gì đó không hay. Trời đất!!! Chuyện gì vậy???
Tôi lo lắng lên tiếng:
- Ba mẹ…
- Con gái!-Ba tôi đang nhìn chăm chú cảnh sắc ngoài cửa sổ, bỗng nhiên xoay người lại nhìn mẹ tôi một cái sau đó chuyển tầm mắt sang tôi. Thở dài một tiếng, đáy mắt sâu hun hút của ba lóe lên một tia luyến tiếc.
- Ba? Có…có chuyện gì hay sao???-Tôi run rẩy hỏi. Cảm giác bất an càng lúc càng lớn. Bụng tôi bỗng dưng đau thắt lại, mồ hôi ướt đẫm vầng trán nhưng vẫn cố gắng điềm tĩnh trước mặt ba mẹ.
- Diên Lãng! Con cũng đã lớn…có thể hiểu chuyện rồi. Ba mẹ muốn nói với con một chuyện…
- Để tôi nói cho!-Mẹ tôi đang ngồi bên giường, lên tiếng chặn lời ba tôi. Ánh mắt dán chằm chằm vào tôi, khẽ nói:
- Ba mẹ….đã ly thân!
- Ly thân????? Khi nào chứ???????-Tôi kích động, cơn đau ở bụng càng lúc càng mãnh liệt.
- Khi con mười tuổi. Ba mẹ lấy nhau vì sự sắp đặt của hai gia đình. Diên Lãng…chúng ta thật sự không muốn con còn nhỏ đã phải rời xa ba mẹ nên ở với nhau đến khi con mười tuổi. Mẹ biết, mẹ biết con luôn luôn tự hào về gia đình, một gia đình lúc nào cũng vui vẻ, lúc nào cũng ấm áp. Mẹ…mẹ xin lỗi vì đã không cho con một gia đình hạnh phúc thật sự. Mong rằng con hiểu cho chúng ta.
- Nghĩa là…mẹ và ba luôn luôn bận rộn là…
- Phải!-Ba tôi thở dài. Tôi bắt đầu cảm nhận được bụng tôi đau đến chết đi được. Tôi đứng lên, nói nhỏ:
- Con hiểu rồi!
Sau đó, đứng lên bước đi. Bên tai chỉ còn văng vẳng lại câu nói của mẹ:
“Ba mẹ….đã ly thân!”
…
“Ba mẹ….đã ly thân!”
…
“Ba mẹ….đã ly thân!”
Tôi ghé vào một nhà hàng, gọi một món cay thật là cay. Ăn hăng say đến mức nước mắt nước mũi loang lổ trên mặt. Cũng chẳng biết là đó là khóc vì món ăn quá cay hay là vì tổn thương quá lớn?!
Tại sao? Tôi luôn khoe khoang với mọi người, tôi không chỉ xinh đẹp, không chỉ tài giỏi mà còn là người có một gia đình vừa giàu có vừa hạnh phúc. Thật sự là một cô gái hoàn hảo. Thì ra…là không phải. Tôi từ nhỏ không có bạn, bây giờ ngay cả hạnh phúc của gia đình cũng là giả tạo. Đúng là…nhân sinh vô thập toàn!
Tôi ăn đến mức thiếu điều muốn ngoạm luôn cái dĩa. Cay thế nhỉ?
Bụng của tôi không hết đau mà còn đau dữ dội hơn khi nãy. Tôi thở hắt ra, gắng gượng đứng lên.
- Yến…Yến Yến?-Tôi thấy nó từ xa nên gọi theo bản năng.
- Diên Lãng? Cô cũng tới đây du lịch hả???
- Hừm! Tôi đến gặp ba mẹ tôi! Cô đó! Sau này làm không được thì đừng có mà vênh mặt nhận lời nữa!!! Báo hại Diên Lãng này bị cười nhạo một trận. Cô đúng là quỷ nữ!!!-Tôi trừng mắt lên. Con nhỏ này…vừa ngu vừa chảnh, chỉ giỏi nói chứ không giỏi làm. Báo hại tôi xúi quẩy mất toi sợi dây chuyền à!!!
- Cô đi một mình?
- Tất nhiên. Tôi cũng chẳng rảnh rang gì mà vác một cái xác nào theo nữa!!!-Tôi càng cau có hơn. Con nhỏ này không thấy sao mà hỏi nhỉ?
- Hình như…Vũ thích cô đó?!
- Thích? Lạy Chúa!!! Tôi làm điều gì ác đức lắm sao??? Con bà nó, thằng cha cà chớn ấy có gì mà ham hố mà lũ điên kia bu như kiến không biết! Lúc nào cũng ra vẻ văn minh, lịch sự! Giả nhân giả nghĩa!!! Hứ.
Lời nói của nó ban đầu làm tô vô cùng bất ngờ nhưng nhớ tới sự việc xảy ra lần trước, tôi bỗng cảm thấy bản thân thật là khờ khạo. Người hắn ta thích chính là Đặng Yến Yến! Mãi mãi là Yến Yến!!!
- Chậc…Cô…không cảm thấy lạnh hả???-Nó hỏi. Giờ tôi mới phát hiện bản thân mìnhkhông hề có áo khoác.
- Lạnh thế hả?-Một chiếc áo choàng khoác ngay lên người tôi. Đối tượng chính là…Vũ????
- Yaaaaaa!!!!! Anh! Anh làm gì ở đây?????-Tôi kinh ngạc hét lên. Trong sự kinh ngạc còn có chút hờn giận và vui mừng. Một số người đi ngang tò mò nhìn về phía chúng tôi.
- Tôi? Đi chơi đấy. Được không?-Hắn hất mặt nói. Thấy phát ghét!!!
- KHÔNG!!!!
- Cô là má tôi hay vợ tôi mà cản?
- Tôi là bà cố ngoại của anh đấy!!!!-Tôi trừng mắt. Cãi đi, cãi lại tôi không chứ!!!
- Hả? Thế…thế sao cô còn ở đây? Bà cố ngoại tôi đã viếng Diêm Vương lâu rồi!!!-Hắn ngây ngô vò đầu, ra vẻ vô tội. Yaaaaaa!!!!!
- Anh…Tôi không thèm nói chuyện với anh nữa!!!!!!! Ngu si!!!!!!-Tôi la hét. Đặng Yến Yến và Nghê Hạo Tử không biết từ khi nào đã khoác tay nhau rời đi mất dạng.
Tôi mới đi được có 3 bước thì thấy đầu óc choáng váng, bụng thắt lên, tiếp đó nôn sạch thức ăn khi nãy.
“Sinh nhật 11 tuổi…
- Uả??? Diên Lãng. Ba mẹ cô đâu rồi?-Đặng Yến Yến thắc mắc.
- Hơ hơ…Ba mẹ tôi đang đi mua quà sinh nhật cho tôi đấy!!!-Tôi giở giọng chanh chua.
- Thế sao? Cô sướng ghê nhỉ???
- Tất nhiên. Chưa hết đâu, ba mẹ còn đặt bộ truyện tranh mới nhất bên Nhật Bản tặng tôi nữa đó! Rồi hai người sẽ cùng về đây ăn sinh nhật với tôi, cùng xem phim hoạt hình rồi mẹ sẽ kể chuyện cho tôi nghe!!! Hahaha…
10h tối…
- Sao giờ này ba mẹ cô còn chưa về? Hay họ quên rồi???
- Ai quên đâu chứ??? Họ là phân vân không biết nên chọn quà gì cho tôi thôi!!!
- Ờ…
10h45’…
- Thôi! Tôi về nha! Cô cũng về nhà ngủ đi, ba mẹ cô sẽ không tới đâu!!!-Đặng Yến Yến đặt quà sinh nhật lên bàn sau đó quay người bước ra cửa. Tôi đằng sau bất bình hét lên:
- Ba mẹ tôi chắc chắn sẽ tới!!! Chắc chắn sẽ tới!!!!!!! Tôi nhất định đem quà đến cho cô sáng mắt ra!!!!!!
12h…
- Cháu gái ơi!!! Cửa hàng chú sắp đóng cửa rồi! Hôm sau cháu lại đến nhé?!-Ông chú đầu hói nhẹ nhàng lên tiếng. Tôi cảm thấy vừa giận vừa buồn, nhanh chóng chạy ra khỏi cửa hàng.
Thật ra, vào thời điểm ấy ba mẹ tôi đã đi công tác ở Nhật Bản rồi, hoàn toàn không có cơ hội cùng ăn sinh nhật với tôi, cùng xem phim hoạt hình với tôi rồi nghe mẹ kể chuyện cho tôi nghe…Hoàn toàn không có cơ hội…”
- A!!!-Tôi hét lên, choàng tỉnh. Hơ! Nằm mơ, chỉ là mơ!!! Phù…
- Diên Lãng! Cô cuối cùng cũng tỉnh rồi. Trời! Làm tôi hết hồn. Này! Sao cô bị đau dạy dày mà còn ăn đồ cay hả??? Hết muốn sống rồi ư???-Hắn quở trách. Tôi hốt hoảng:
- Cái gì??? Đau dạ dày a???
- Đúng vậy! Cô ngốc!
Hắn xoa xoa đầu tôi như dỗ ngọt một đứa trẻ. Tôi bất giác nhớ tới giấc mơ khi nãy nên khóc òa lên.
- Ơ~ Đừng…đừng khóc!!!
- Huhu…Ba mẹ tôi đã ly thân rồi. Huhu…Họ không thương tôi nữa, không cần tôi nữa! Huhu…-Tôi càng khóc lớn. Ước chừng áo sơmi của hắn cũng đã đầy nước mắt nước mũi của tôi.
- Nhưng tôi cần cô…
- … Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 10
DỐI TÂM
~~ Dù tài hoa cách mấy, ta vĩnh viễn không thể lừa được bản thân… ~~
Khi nghe tới bệnh tình của mình, tôi gật gù ra vẻ hiểu chuyện. Hèn gì thấy khó chịu đến thế. ORZ…Nếu không có Vũ ở đó chắc bây giờ tôi đã đi đầu thai kiếp khác rồi.
- Cần??? Cần cái đầu nhà anh!!!!-Tôi chế nhạo. Hắn coi tôi là cái gì? Búp bê hả? Muốn làm gì thì làm sao? Xin đi. Tôi không có ngu đâu nha!!!
- Tôi là thật tình. Còn cô, vì sao tránh mặt tôi???
- Tránh mặt? Tôi việc gì phải tránh mặt anh cơ chứ??? Hơ…Buồn cười!!!-Tôi quay mặt đi không dám nhìn hắn. Không hiểu…vì sao trước mặt hắn tôi lại không thể phớt lờ được.
- Cô nhìn tôi nè!-Hắn quay mặt tôi lại, ép tôi nhìn thẳng vào mắt hắn.
- Tại sao tránh mặt??? Hử?
- Vì…vì…A! Vì mỗi lần gặp mặt anh là tôi đều rất là xui xẻo nên tôi không nên…-Tôi nói năng loạn xà ngầu, còn hắn, không để tôi dứt câu liền hôn tôi.
- Ưm…-Tôi muốn nói nhưng cứ như bị câm, hoàn toàn không nói được lời nào.
- Cô nói dối!-Hắn lạnh lùng như phán án tử hình.
- Gì chứ? Sao mà anh biết tôi nói dối?
- Dễ mà! Mỗi lần cô nói dối là trán liền đổ đầy mồ hôi.
- A~
- Nói thật đi. Tôi mà làm lớn chuyện là phiền toái lắm đó!!!
- Ưhm…Thì…Thì tại anh đó!!! Anh xem tôi là cái gì? Là búp bê của anh mua chắc?! Anh đem tôi ra làm bia đỡ đạn cho chuyện tình rắc rối giữa anh và Yến Yến ư??? Tôi thèm vào!!!!!-Tôi la hét ỏm tỏi. Hoàn toàn không có điểm nào giống người bệnh hết!
Cô…là giận chuyện đó? Hay là…cô đang…ghen?
- Ghen này, ghen này, ghen cái đầu heo nhà anh a~ Đã tự kỷ lại còn mơ mộng hão huyền.-Tôi vừa nói vừa đánh lên vai hắn.
- Thật ra…tôi…với Yến Yến…đã hết yêu rồi mà!!!
- Liên quan dính líu gì đến tôi chứ???
Thật ra…khi nghe điều này tôi bỗng dưng có chút vui vẻ. Chẳng lẽ thời gian qua thật sự là tôi ghen bóng ghen gió ư?
- Diên Diên Lãng…Nếu cô không tin…tôi sẽ làm cho cô tin tưởng…
- Ê…
Và, chứng minh của hắn là…đem lễ vật đến hỏi tôi làm vợ. Tôi thật sự điêu đứng một phen. Cái…cái này…Tôi chỉ mới 27 mà…Huhu…
Thế nhưng mình tôi phản đối thì có tác dụng gì cơ chứ. Ba mẹ, đồng nghiệp đều ủng hộ hết mình, thiếu điều muốn giơ chân lên để tán thành mà thôi. Vậy là không công bằng!!!!!!Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 11
RẮC RỐI NƠI LỄ ĐƯỜNG
~~ Vì sao cứ phải hoài niệm về những điều đã qua?! ~~
Bước ra lễ đường, dưới ánh mắt uy hiếp của hắn, tôi đành duyên dáng mỉm cười. Tôi không thích hắn, không yêu hắn nhưng tại sao phải cưới hắn??? Yaaaa!!!! Hồi đó cười Yến Yến bị ép gả, bây giờ…có phải đây là quả báo không????
Tôi thấy ánh mắt hắn lấp lánh lấp lánh hướng về phía tôi, nhưng dường như trong đáy mắt ấy không phải là hình ảnh của tôi mà là của Đặng Yến Yến. Nước mắt tôi đọng lại ở khóe mắt càng lúc càng đầy, tôi cứ trừng lớn mắt không dám chớp chỉ sợ nước mắt liền được dịp tức tưởi trào ra.
Vì sao ngay tại đám cưới của hắn mà hắn vẫn có thể nghĩ tới bạn gái cũ kia chứ???
Khung cảnh trước mắt dần dần mờ đi, tiếng vỗ tay, reo hò dần xa, dường như lễ đường tráng lệ, xa hoa này chỉ còn mỗi tôi và Lương Gia Vũ. Tôi nhấc váy cưới chầm chậm tiến về phía trước, không biết thảm đỏ này là dẫn tôi đến thiên đường hạnh phúc hay là địa ngục đau khổ nữa đây?! Miễn cưỡng là không bao giờ hạnh phúc, tôi không muốn giống như ba mẹ của tôi, một lần nữa làm cho con cái của mình phải chịu đựng sự thiếu thốn tình cảm ấy được. Không thể!!!
- Uả??? Sao vậy? Sao cô dâu không đi tới??? Hay là đổi ý nhỉ???
- Suỵt! Cái đồ miệng quạ. Câm đi cho thiên hạ nhờ!
- Í! Hình như cô dâu muốn nói gì đó…
- Chắc là lần đầu gả chồng nên run rẩy thế thôi!
- Ôi~ Lũ trẻ bây giờ thật là…khó hiểu quá!!!
…
Những lời bàn tán càng ngày càng mãnh liệt. Tôi…có nên tiếp tục hôn lễ này không???
- Xin lỗi mọi người, Diên Lãng đêm qua là trang điểm nên bây giờ có vẻ hơi lúng túng. Mọi người cứ tiếp tục tận hưởng bữa tiệc. Chúng tôi xin phép!-Lương Gia Vũ lên tiếng giải vây rồi đỡ tôi vào phòng. Tôi…làm sao thế này???
- Diên Lãng! Có phải cảm thấy hơi mệt hay không?-Hắn lo lắng. Nhưng tôi lại cảm thấy trong lòng hắn chỉ tồn tại mỗi Đặng Yến Yến. Vậy rốt cuộc tôi là cái gì???
- Diên Lãng?-Hắn gọi thêm lần nữa.
- Chúng ta…đừng cưới nữa!-Tôi nói. Mắt không còn dám chiếu thẳng vào hắn.
- Cái gì???? Em là đang đùa hả?????
- Không phải! Tôi thấy…
- Không có thấy gì hết!!!!!!!-Hắn đột ngột gào lên làm tôi giật bắn mình. Phản ứng như vậy là sao???
- Mau! Mau giải thích rõ ràng. Nếu không thì đừng trách!!!!!!-Hắn siết chặt cổ tay tôi. Tôi cũng bắt đầu tức giận:
- Gì chứ? Tôi là không muốn cho con cái của mình phải thê thảm giống tôi. Có một gia đình những tưởng là hoàn hảo nhưng thực chất chỉ là một lớp vỏ. Miễn cưỡng là không bao giờ hạnh phúc. Tôi đến đây là do bị ép đến, bị ép gả. Ba mẹ tôi là một ví dụ rất rõ rồi, anh là không thấy sao??? Họ không cần tôi, không thương tôi, không có tôi họ sẽ không bao giờ bị vướng bận Chỉ tại tôi xuất hiện mà họ phải miễn cưỡng diễn vai vợ chồng hạnh phúc…-Tôi càng nói càng cảm nhận được nước mắt đang loang lổ trên gương mặt mình. Vì sao tôi không có được gia đình ấm áp như Yến Yến chứ???
- Em có cảm thấy bản thân mình rất là ngây thơ hay không???
- Hở?
- Bây giờ em đã 27 tuổi rồi. Vì sao vẫn còn trẻ con thế chứ? Họ là họ, em là em. Cưới anh là một quyết định đúng nhất của em đó!!!
- Khỉ gió!!! Cưới anh là điều mà tôi ân hận nhất thì có!!!
- Bức xúc sao?
- Quá bức xúc luôn a!!!
- Diên Diên Lãng! Nếu họ không thương em, không cần có em thì họ đã không phải giả vờ hạnh phúc trước mặt em rồi. Em có hiểu hay không? Em chỉ biết trách họ tại sao không cho em một gia đình hạnh phúc thật sự, trách họ làm cho em thiếu thốn tình cảm gia đình…vậy tại sao em không nghĩ rằng bao năm qua họ đã cố gắng cho em những kỷ niệm đẹp nhất, những ấm áp khó quên nhất?...
- …
O_o)))
(((o_O
Là tôi nghe nhầm hay là hắn có bệnh vậy? Nói chuyện…Sao không đi làm tiến sĩ tâm lý hôn nhân gia đình luôn đi!!!!!
- Khoan há mồm cảm kích anh như thế…-Hắn hào sảng khoác tay nói.- Hề hề…Vấn đề là…bây giờ mọi người ai ai cũng nghĩ em thật sự mang thai con của anh…
- Còn không phải do anh hại?!!!!!!!-Tôi la hét. Đã sớm đem cái dáng vẻ ủ rũ khi nãy quăng xa mấy chục mét luôn rồi!
- Này! Anh nói là chuyện của anh, ai mượn bọn họ tin cơ chứ???-Anh bày ra vẻ mặt vô tội. Trời đất!!! Hạng người này sao lại da dày cả tấc thế???
- Anh…anh…TRỜI ƠI!!!!! Tôi lên máu mà chết mất!!!!!!
- Khà khà…Chuyện gì chứ chuyện này em đừng lo ha. Em sống dai như gián vậy đó, không đời nào từ bỏ cõi đời sớm thế đâu a.
- Anh!!!!! Lương Gia Vũ!!!!!!!!!!!! Tôi nhất định chém chết anh!!!!!!!!!!!!!!! Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 12
BI HÀI CHUYỆN HÔN NHÂN
~~ Giờ thì tôi đã hiểu vì sao mọi người đều gọi hôn nhân là một nấm mồ rồi a…~~
Làm vợ là sao? Là phải hầu hạ, phụ giúp cho chồng. Miễn bàn đi!
Làm mẹ là sao? Là phải biết thương yêu, dạy dỗ con cái. Miễn bàn luôn!
Làm dâu là sao? Là phải hiếu kính với cha mẹ chồng, phải biết kính trên nhường dưới. Miễn bàn!
ORZ…Có phải người xưa ăn không ngồi rồi không có chuyện gì làm nên mới đặt ra mấy điều luật hôn nhân nhả ruồi này không? Chán chết mất!!!
- Diên Lãng!!!!
- Chuyện gì?????
Hứ! Là hắnđến hỏi cưới tôi mà? Tôi có phải đích thân đến van cầu hắn cưới tôi đâu mà bây giờ hắn lại xử sự với tôi hệt như người ở thế này? Tức quá!!!
- Diên Lãng! Mau đi giặt đồ đi nha. Nè, đừng có dỗi mà!!!
- Hề hề…giặt, giặt mà!!!
Tôi tuy nhăn răng ra cười cười nhưng trong lòng thầm tính kế. A há! Tôi có cách rồi nha!!!
Xoẹt…xoẹt…xoẹt…Là tiếng gì có biết không??? Chính là tỷ tỷ đây đang luyện môn võ mới là “kinh công xé đồ”. Vật liệu rất là đơn giản, đó là cây kéo thật là bén, thật là sắt, tước một cái là đủ tan nát bộ đồ. Vậy là…mấy bộ vest đắt tiền của hắn liền được tôi thanh lý trong vòng chưa tới 1h đồng hồ.
- Vũ! Em đã giặt xong rồi!!!-Tôi nén cười, cố gắng hét lên. Há há…Kỳ này còn không cho hắn thổ huyết mà chết sao???
- TRỜI ƠI!!!!!!!!!!!-Dưới lầu vang lên tiếng hét đanh thép của Vũ. Tôi trong phòng tắm ôm bụng cười ha hả. Thiều điều muốn đứt ruột chết luôn.
- Hahaha…
Binh…Cửa phòng tắm mở toang ra. Tôi ngưng cười, bắt gặp ánh mắt hung hăng của hắn, toàn thân tôi như bị đóng băng. Trời~ơi…
- Hề hề…Không sao chứ????
- Tiền!
- Gì cơ???-Tôi khó hiểu.
- Mỗi bộ là hai triệu, hai mươi bộ là 40000000 a…
- Cái gì?????? Anh tính giết người chắc????
- Không có tiền thì đền cái khác...
- Đền gì cơ???? Mà nè, tôi là tôi không có đồng ý mấy cái chuyện làm người ở rồi nha!!!-Tôi hách dịch. Hắn cười đểu:
- Tất nhiên là không! Đền sắc cũng tốt mà!!!!
- A!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!Cút đi!!!!!!!!!!!!
=____=|||| Người Yêu Của Tôi Là Sao Chổi! - Chương 13
CẦN TÌNH KHÔNG CẦN TIỀN
Sặc…Tôi choáng váng khi nghe đáp án từ miệng hắn. Đền sắc là sao???
- Anh…Khùng hả???-Tôi giở mặt quỷ.
- Khà khà…Lại có vợ nói chồng thế a???
- Yaaaa…Anh cút đi!!!!!!!! Anh thật sự bị tâm thần rồi a!!!!-Tôi run rẩy. Cố gắng tiến ra cửa chuồn lẹ. Ai ngờ âm mưu sớm bị phát giác, hắn nhanh chóng lôi tôi lại. A…Cứu…
- Anh còn không buông là tôi cắn anh chết đó!!!-Tôi uy hiếp.
- Chẳng phải lúc trước em nói da anh rất dày sao? Vậy thì em có căn anh cũng không ngại.
- Anh…anh…anh…
- Choa!!! Da em thật là mịn nha!!!...-Hắn ngả ngớn trêu chọc. Tôi cau mày, có chân đạp phắt hắn nào ngờ hắn nhanh chóng né được còn chân tôi thì mất đà đạp thẳng vào cái ghế. Trời ơi~
- ORZ…Thật là không may. Đêm tân hôn anh lại say không biết trăng sao. Chắc là em giận lắm nhỉ??? Hử?-Hắn đưa tay vuốt trán tôi. Bây giờ tôi thật hận vì sao không để móng tay dài như là Bạch Cốt Tinh để cào cho hắn một cái bõ ghét. Hứ!!!
- Anh…Anh…A! Đừng…-Bàn tay hắn lần vào trong áo tôi, mạnh mẽ di chuyển làm cơ thể tôi nóng bừng.
- Hử? Muốn nói gì???-Giọng hắn khàn khàn. Dây thần kinh mẫn cảm của tôi rung lên từng hồi. Tôi không kiềm được rên nho nhỏ. Cái này là gì đây???Bất đắc dĩ, tôi sợ khuất phục trước uy nghiêm và dục cảm của hắn nên la lên:
- Thôi mệt quá!!!!! Tôi đền tiền là xong chứ gì!!!!!!!!!!
- Ok! Dù sao…thời gian còn dài mà. Hahaha…-Hắn cười vang. Tôi cau có chỉnh lại quần áo cho nghiêm túc rồi chạy nhanh ra ngoài. Đồ khùng! Đồ biến thái!!!
…
Bước ra ngoài không lâu, tôi liền nhận được điện thoại của đồng nghiệp tên là Thanh Vi. Dù chỉ là người mẫu mới nổi nhưng tính cách cô ta chỉ có hai từ để diễn tả là: “Khó ưa”.
- Alô?-Tôi lịch sự.
[Diên Lãng! Ngày mai cô đến công ty nha. Sếp chọn cô làm người mẫu chính cho đợt thời trang sắp tới a!!!">
- Ừm…
[Mà nè! Cô cũng đừng có tưởng là mình ngon. Cô cũng 26 tuổi rồi, còn tôi mới 20 thôi. Để xem cô đẹp được bao lâu. Hứ!!!">
Đúng là con nhỏ chảnh chọe. Í nó là tôi già sao??? Con bà nó. 20 thì ngon chắc? Chưa bị mèo nào cắn mỉu nào à nha!!!
Tôi nghĩ đợt này phải đi thương lượng với Gia Vũ cái đã. Dù sao cũng giống như là ăn nhờ ở đậu í, tiền cũng chưa có trả. Tôi mà tự dưng bỏ đi trình diễn vậy có phải làm hắn khùng lên không ta???
- Diên Lãng?! Em đang suy nghĩ cái gì???
- A~
Một tiếng nói từ trên đỉnh đầu tôi vọng xuống. Hả?
Tôi ngẩng đầu lên, chạm vào mắt là hình ảnh gương mặt của ai kia đang tươi cười. Nửa người hắn nhoài ra ban công.
- Hừ! Anh ở đây cũng tốt. Tôi…tôi sắp tới đi trình diễn thời trang và chụp ảnh để đại diện, khoảng hai, ba tuần gì đó tôi sẽ về…
- Không được đi!-Hắn cau mày, phán.
- Tại sao??? Đây là công việc của tôi mà!!!!!
- Cô là vợ tôi. Nhà tôi không phải thiếu tiền đến nỗi cho vợ phải tối ngày nhăn răng ra cười để chụp mấy tấm hình vô nghĩa đó.
- Anh!!!
- Chưa hết, lại còn làng giải trí xưa nay là phức tạp bậc nhất. Cho dù em có là Gia Cát Lượng thì một đấu với một trăm vẫn là “trứng chọi đá” mà thôi. Hừ!!!
- Anh có phải bị tửng luôn rồi không??? Công việc nào chẳng vậy. Huống hồ tôi cũng đã 26, khoảng hai ba năm nữa thì có thể bỏ nghề rồi. Anh cũng phải cho tôi dằn túi chút ít chứ!!!!
- Em?!
- Hừ! Mệt. Tóm lại là tôi-phải-đi!!!!
Nói xong tôi nghoe nguẩy đi vào trong, để hắn đứng đó trợn trừng
Thống kê truy cập