Game HOT 00:00:02 | 05/04/26 |
Tuyển Người Yêu |
so với tôi tưởng. Anh vẫn để ý đến tôi sao? Trong lòng tôi hiện lên một chuỗi bong bóng hi vọng dập dềnh.
“Em trong suốt như nước lọc ấy.” Anh đặt tay lên chỗ tựa tay bên cạnh.
“Lúc xe chạy khó giữ thăng bằng phải không?” Tôi e dè hỏi, tôi muốn biết tất cả về anh, nhưng cũng rất sợ làm tổn thương anh.
“Ừ, anh sợ khi xe quẹo hay lắc mạnh sẽ ngã đè lên em mất.” Ngữ khí của anh bình thản chẳng khác gì đang nói 1+1=2. Tôi ngầm hít sâu một hơi, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thăng bằng, một trung phong bóng rổ xuất sắc cho dù cả người ở trên không cũng vẫn có thể giữ thăng bằng, thế mà giờ đây – ngay cả khi ngồi anh cũng không thể giữ thăng bằng được. Tôi không biết tại sao ông trời lại chà đạp lên lòng tự tôn và tự tin của một con người như thế, để cho anh nếm trải sự khác biệt giữa có thể và không thể bất cứ lúc nào.
“Em thích hoa lan vũ nữ, đúng không?” Nụ cười mỉm và giọng nói khẳng định của anh cắt đứt dòng suy tư đau đớn của tôi.
“Ừm.” Tôi cố nặn ra một nụ cười hờ hững. Mỗi lần nhìn vào chân anh, bất kể tôi vui đến dâu cũng tự nhiên sinh ra cảm giác nặng nề.
Xe dừng lại trước một tiệm bán hoa.
“Đợi anh một lát.” Anh cở đai an toàn, chú Trung sớm đã lấy xe lăn từ trong cốp ra để cạnh cửa xe.
“Anh làm gì đấy?” Tôi cuống lên, “Anh đừng có nói là anh đi mua hoa đấy nhé, nhàm quá!”
“Anh cứ nhàm thế đấy, em có phải là không biết đâu.” Anh nhếch miệng cười lộ ra hàm răng trắng ngà đều đặn.
“Cậu Bạch …” Chú Trung đưa tay ra muốn đỡ lấy anh.
“Để tự tôi.” Anh chống một tay lên ghế, một tay chống lên xe lăn lê tấm thân nặng nề của mình. Đôi chân thon dài bị động đổi hướng theo thân thể, cuối cùng bị đôi tay của chú Trung chuyển đến chỗ để chân trên xe lăn.
Từ đầu đến cuối anh luôn tránh mắt tôi.
Ba phút sau, một đóa lan vũ nữ rực rỡ đưa đến trước mặt tôi.
“Nhàm, nhàm quá đi!” Tôi lắp bắp che giấu đi nội tâm kích động của mình.
“Cái này hợp với em hơn.” Anh cười rạng rỡ. Sau đó lại khó khăn lặp lại những động tác ngược lại với ba phút trước.
“Đi lại không tiện thì …. đừng làm mấy chuyện không cần thiết nữa.” Tôi lựa chọn từ ngữ mãi mới lí nhí nói được một câu.
“Chỉ là không tiện thôi mà.” Anh mỉm cười an ủi tôi, “Đừng có trưng cái mặt Lâm Đại Ngọc ra như thế được không, chẳng giống em chút nào.” Anh xoa mái tóc ngắn của tôi, một thứ cảm giác bồi hồi lướt qua trong lòng.
Đây là yêu sao? Hay chỉ là vật thay thế của tình yêu? Đầu tôi lại hiện lên cô gái xinh đẹp mà cả đời khiến tôi phải tự ti, trái tim tôi trở nên trống rỗng.
Đây chính là niềm vui vụng trộm, là niềm vui sướng nhất thời nhận được, nhưng rất nhanh sau đó là bất an sợ hãi, nhận được càng nhiều, nỗi sợ càng sâu.
Tôi chăm chú nhìn bàn tay sạch sẽ mịn màng gác trên chỗ tựa tay, móng tay gọt giũa chỉnh tề tỏa ánh sáng phấn hồng mờ nhạt. Tôi gần như cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ đó.
Tôi đưa tay ra đặt lên mu bàn tay anh như kẻ mộng du. Tay anh thoáng run lên, lật lại ôm gọn bàn tay không lớn của tôi trong lòng bàn tay, nắm thật chặt. Đột nhiên anh đặt tay tôi gọn sang một bên, ánh mắt sáng ngời trở nên tăm tối vô cùng.
Trái tim tôi chìm dần xuống, an ủi, cảm thông, thương hại … Tôi tổng kết lại tất cả những từ ngữ có thể giải thích cho hành vi của anh …. Tim tôi bỗng dưng giận dữ điên cuồng, thế nhưng tôi mau chóng kìm lại những lời sắp vọt ra khỏi miệng.
Tại sao anh cứ không ngừng đến gần tôi, khiến tôi không ngừng buông lỏng và sai trái! Nỗi giận điên cuồng biến thành nội tâm bất lực, cho dù như thế tôi vẫn muốn hết lần này đến lần khác lừa gạt bản thân mình, chỉ vì niềm vui và sự buông thả trong gang tấc.
Không khí trong xe càng lúc càng trầm khiến tôi nghẹt thở.
“Có phải anh đã quá ích kỉ không?” Tiếng nói trầm thấp bất lực của anh phá vỡ sự im lặng. “Anh biết em không có bạn trai, cũng biết những sắc màu trong mắt em đều là do anh cả, anh không thể cho em kết quả, nhưng lại cứ liên tục cho em hi vọng …..”
Tôi chớp mi, một giọt nước mắt buông rơi, lại một giọt nữa ….
“Là bản thân em ngu ngốc mà thôi.” Mãi lâu sau tôi mới nghẹn ngào thốt được một câu.
“Em chưa bao giờ là đối thủ của anh, anh thích thế nào cũng được! Em thế là là đáng kiếp!” Tôi lấy tay áo gạt nước mắt, cảm xúc muốn nổ tung, giọng nói càng lúc càng cao: “Anh tưởng anh là cái gì chứ, muốn chia tay là chia tay, muốn lại gần liền lại gần, muốn gạt tay tôi liền gạt … anh là một tên khốn chính thống!” Tôi thở hổn hển, mắng đến quên cả bản thân. “Anh dựa vào cái gì mà bước vào cuộc sống của tôi, lúc nào cũng tự mình xuất hiện, sau đó lại tự bỏ đi. Anh không yêu tôi, anh có thể nhìn thấu tất cả của tôi, nhưng vẫn đùa cợt tôi như một con ngốc!”
“Sau này tôi không muốn gặp lại anh nữa!” Khi không còn lời nào để nói nữa, tôi gầm lên giận dữ. Bó lan vũ nữ trong tay ném mạnh vào anh. Những đóa hoa vừa mới đây thôi còn rực rỡ tươi tắn lả tả rơi xuống đất.
Những cánh hoa vàng tươi rơi xuống, lướt qua đôi mắt sâu thẳm mà không chút ánh sáng của anh. Khuôn mặt không chút biểu tình trở nên trắng bệch, đôi môi thoáng mở cuối cùng lặng lẽ khép lại.
Giọng nói của tôi tan ra trong gió, chiếc xe lại rơi vào sự tĩnh lặng im lìm.
Sự im lặng của anh gỡ nốt tầng tự tôn cuối cùng của tôi. “Dừng xe!” Tôi hét lên.
Xe còn chưa dừng hẳn tôi đã đẩy cửa chạy ra ngoài. Nước mắt tuốn xối xả không sao kìm được.
“Cục cưng? Bố con bảo mẹ con mình tối nay đến Di Viên ăn cơm.” Mẹ tôi lật tấm chăn mà tôi đang vùi đầu trong đó nói.
“Mẹ lại có thể thịt chồng cũ của mẹ một bữa tôm hùm còn gì.” Tôi rúc trong chăn không dám ló ra ngoài. Tôi sợ mẹ nhìn thấy đôi mắt khóc đến sưng húp của tôi mà phát hoảng, lại càng sợ mẹ truy hỏi.
“Mau dậy đi, lười chết mất thôi. Xem con thế này sang nước Anh rồi phải làm sao?” Mẹ nhắm chuẩn xác vào chỗ mông tôi trong chăn nhéo một cái.
“Nước Anh gì chứ?!” Tôi giật mình giở tung chăn, mùa đông ngày ngắn, trong phòng tối om mù mịt.
“Bố con nói muốn đưa con sang Anh du học! Chẳng phải đấy là điều ngày trước con tự nói sao?”
“Du học? Con nói là du lịch mà ….”
“Thế chẳng phải như nhau cả sao? Mau lên, tôm hùm của mẹ ….” Mẹ kích động đến mức tự chạy khỏi phòng tôi.
Nước Anh! Tôi lẩm bẩm tên đất nước xa lạ này. Đó là nơi cách Trung Quốc đủ xa, một nơi thích hợp để tôi làm đà điểu. 0
Tôi lật chăn đứng dậy lấy hai cục đá lạnh xoa lên đôi mắt sưng húp lên vì khóc.
Thì ra trên đời này nếu có tiền, rất nhiều chuyện tưởng chừng khó khăn cũng có thể trở nên đơn giản.
Khi mẹ con tôi hùng hổ đánh chén tôm hùm, chồng cũ của mẹ tôi nói: ông đã thần thông quảng đại làm gần xong hết những thủ tục cần thiết rồi, chỉ chờ tôi gật đầu là có thể đi ngay.
Tôi lập tức gật đầu, nhớ lại đóa lan vũ nữ nát tan khi nãy – không còn cách trốn chạy nào hoàn mĩ hơn thế này.
Chồng cũ của mẹ tôi hài lòng với câu trả lời của tôi, cho rằng cuối cùng rốt cuộc tôi cũng biết nghĩ cho tương lai mình. Gắp từng miếng tôm hùm bao hàm cái gọi là “tình yêu người cha” chấm mù tạt bỏ vào bát tôi.
Tôi bó mình như cái bánh tét, chuẩn bị đến công ty lần cuối – cái công ty mà tôi làm việc chưa đến nửa năm.
“Từ chức!” Anh nhìn tờ đơn xin thôi việc tôi đưa lên hồi lâu không lên tiếng, ánh mắt đầy tiều tụy. “Đến phòng tài vụ lấy tiền, bàn giao công việc xong là có thể đi rồi.” Anh do dự một lát rồi nhanh chóng kí tên lên tờ đơn thôi việc của tôi. Khi nét cuối cùng của chữ Khải trong tên anh hạ xuống, trái tim tôi cũng như ngừng lại theo.
Chúng tôi ngây ngô dại dột gặp lại, bên nhau đầy ám muội, bây giờ đích thực nên dứt điểm rồi. Tôi im lặng nhận lấy lá đơn đã kí từ tay anh, không nói lời nàoquay gót bước đi.
Tôi hi vọng phía sau vang lên tiếng gọi, thế nhưng tôi cũng sợ anh níu kéo tôi lại. Cuối cùng tôi chẳng nghe thấy tiếng gì, cánh cửa khép lại sau lưng tôi ….
Tôi ngẩng đầu hít sâu một hơi, đứa trẻ tham lam lại sắp đi xa rồi, hi vọng đây sẽ là lần cuối. Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 - Chương 07
Tình địch
Tôi xưa nay không phải là kẻ hay than thở ca cẩm về thời tiết, thế nhưng tôi lại căm ghét thời tiết London ghê gớm.
Đến cái nơi có thể làm đà điểu này, tôi cứ có cảm giác mình đã thiếu mất một mảnh hồn. Tôi thường xuyên ngẩn người vô cớ, thỉnh thoảng cũng rồ lên đi theo một đám bạn mới ra ngoài phá phách….
Nghe nói ở London tuyệt nhất là được đứng trên một cây cầu đá cổ kính trong màn sương mù nhìn về phía bắc sông Thames. Vì thế trong tiết trời mù sương, tôi liền ra ngồi bên bờ sông ẩm lạnh, buông thả tâm trạng của mình.
Không thể không thừa nhận, lần thứ hai tôi rời khỏi anh, tác động của tình yêu mới thể hiện ra sâu sắc, thứ tình yêu ấy thật sự khiến tôi không sao chạy thoát.
“Khải, em yêu anh.” Tôi lẩm bẩm một mình với dòng sông Thames không chút quyến rũ này. “Em không biết rằng mình sẽ nhớ anh đến thế.” Một giọt nước mắt long lanh lăn dài trên gò má, lạnh ngắt dưới cơn gió buốt rồi theo gió bay đi.
Cách đó không xa, một cậu bé tóc vàng đang ngồi xe lăn bên bờ sông lộng gió. Nụ cười điềm tĩnh trên môi. Mắt tôi không tự chủ mà giật lên mấy cái.
Bởi vì cậu ấy cũng giống như Khải, con người xa lạ ấy trong mắt tôi bỗng chốc trở nên thân thiết lạ thường.
Tôi nhẹ nhàng bước đến bên một băng ghế dài gần đó lặng im ngồi xuống. Tôi cảm thấy như Khải đang ở bên tôi, mỉm cười nhìn tôi.
Không biết đã qua bao lâu, toàn thân tôi lạnh ngắt đến tê dại. Cậu bé điềm tĩnh ngồi xe lăn bên cạnh đã biến mất tự bao giờ. Tôi hét toáng lên với lòng sông, nở nụ cười tự giễu rồi bỏ đi.
“Coffee, mình cần một tách coffee nóng. Cái thời tiết quỷ quái này ….” Khôi phục lại bản tính điên điên khùng khùng của mình, tôi chạy khắp nơi tìm kiếm một chỗ có thể kiếm được một tách coffee cho ấm bụng.
Đang nhìn đông ngó tây, đột nhiên có một cánh tay túm lấy tôi.
“Cướp!” Tôi lập tức ôm lấy ba lô.
“Lâm Phiên Nhiên, không ngờ cô lại ở đây.” Một giọng nữ cao bực bội kêu lên, không ngờ lại là tiếng Trung.
“Ai đấy?” Tôi choáng, gần như không tin nổi. Ở cái chốn này mà cũng có thể gặp được người quen. “Là ai?”
“Cô đi theo tôi, cô làm tôi tức chết mất.” Giọng nữ tiếp tục khiến tôi ù cả màng nhĩ, không chút khách khí kéo xềnh xệch tôi vào một quán café ven đường.
“Này, sàm sỡ …” Tôi bắt đầu giằng co với cô ta. “Tôi không quen cô.”
“Thế thì cô nhìn cho kĩ đi hẵng nói.” Giọng nữ ngừng lại, quay cả mặt ra trước mặt tôi.
“Hồ li tinh?” Tôi buột miệng – khuôn mặt xinh đẹp đó, khuôn mặt luôn khiến tôi tự ti trong mỗi giấc mơ. Phổi tôi như bị hút sạch dưỡng khí, không còn khả năng hô hấp. “Cô… muốn làm gì?” Giọng nói của tôi trở nên yếu ớt, thều thào đến mức khó chấp nhận.
Tha hương gặp tình địch, cũng coi như một chuyện thê thảm trong đời nhỉ?!
“Có gì thì nói đi, tôi bận lắm.” Tôi lạnh mặt ngồi xuống đối diện cô ta – đây chính là chỗ thiệt thòi của người lùn, tôi đã bị một cô nàng mét bảy lôi vào xềnh xệch.
“Tại sao cô không nói một lời đã bỏ đi xa tít thế này?” Đôi môi đỏ mọng quyến rũ của cô ta khép mở, ngữ điệu đầy chất vấn.
“Cái gì mà không nói một lời, bố mẹ tôi biết cả đấy chứ.” Tôi cãi lại, “Không biết tôi dẫm phải đuôi cô khi nào thế?” Tôi nguýt.
“Tại sao cô có thể rời bỏ Bạch Vũ Khải như vậy? Cô có biết làm thế là tàn nhẫn lắm không? Cô có biết anh ấy vì cô ….” Nói đến đây, giọng nói hồ li tinh trở nên do dự.
“Anh ấy rất yêu cô!” Hồ li tinh cúi đầu nghịch cái thìa trong tay một cách vô thức. “Tôi không biết mình tự ý nói cho cô những chuyện này có phải là sai trái không nữa, nhưng … anh ấy nói cô đi rồi, tôi thật không ngờ lại gặp cô ở London.”
Tôi há hốc miệng nhìn cô ta với vẻ không tin nổi. Cô ta nói anh rất yêu tôi!
“Anh ấy vì cô mà chối bỏ tôi, từ bỏ cả bản thân mình. Cô đã thấy anh ấy rồi đấy, đừng có trêu đùa tôi nữa được không?” Tôi yếu ớt phân bua. “Cô thắng rồi, được chưa hả, tôi đi đây.”
“Lâm Phiên Nhiên, tại sao cô lại không tin bản thân mình, không tin anh ấy đến thế! Cô là người thông minh, sao còn nhìn không thấu?” Hồ li tinh tức giận kéo tôi lại, giọng nữ cao vút thu hút cái nhìn của những người xung quanh.
“Tôi ….” Tôi chột dạ nhìn khắp lượt những ánh mắt hiếu kì, co rụt đầu định bỏ chạy.
“Lâm Phiên Nhiên, nếu cô còn yêu anh ấy, hôm nay nếu bỏ đi cô sẽ hối hận cả đời!” Tiếng nói đe dọa phía sau như sét đánh vào tôi.
Cô ta đã thành công uy hiếp bước chân tôi ngừng lại.
“Cô không muốn biết chuyện chân anh ấy là thế nào sao?”
Tôi sững lại, quay lưng về phía cô ta không biết làm sao mới phải. Tôi luôn muốn biết, nhưng … tôi cũng chưa bao giờ dám nhắc đến.
Một bàn tay mảnh dẻ kéo lấy tay tôi, đưa tôi trở lại chỗ ngồi. Xung quanh vang lên những tiếng vỗ tay rào rạc chẳng hiểu vì đâu. “Đám người ngoại quốc này” – tôi lầm bầm một câu che giấu đi tâm trạng lúng túng.
“Ha ha.” Phía đối diện vang lên một trận cười khúc khích.
“Cười cái gì chứ?!!” Tôi hơi giận bởi hoàn cảnh hiện tại của mình.
“Cô thật ngốc nghếch đến đáng yêu, anh ấy thích cô chính là ở điểm này.” Hồ li tinh nhìn tôi đầy hứng thú. “Vừa nhạy cảm lại vừa thẳng thắn.”
“Thế thì sao chứ.” Con người tôi cực kì vô dụng, bất kể là ai chỉ cần mềm mỏng với tôi là tôi còn đáp lại mềm mỏng hơn gấp bội. “Cô muốn nói gì thì nói nhanh lên. Chân anh ấy …..” Tôi vẫn còn không nỡ nhắc đến chân anh ấy, mỗi lần nhớ lại đều cảm thấy đau đớn vạn phần.
“Chân anh ấy do ảnh hưởng quá mạnh của khối u cột sống khiến cột sống thoái hóa, khi phẫu thuật tổn thương đến tủy dẫn đến bại liệt.”
“Bại liệt!” Giọng nói của tôi lạnh như gió bấc. “Anh ấy chưa từng nói cho tôi, tuy rằng tôi đã đoán ra rồi.”
“Đương nhiên anh ấy sẽ không nói cho cô biết, anh ấy chia tay cô chính vì chuyện này.”
“Hồi trước khi tôi thổ lộ với anh ấy, anh ấy nói đã tìm được người bạn gái gắn bó nửa đời còn lại rồi, hi vọng tôi cũng có thể mau chóng tìm thấy tình yêu đích thực.” Đối diện với khuôn mặt thoáng chút ửng hồng của cô ta – mỗi người con gái khi nhớ về mỗi tình đầu đều rất đáng yêu – tôi nghĩ vậy.
“Thế nhưng tôi không cam tâm. Năm đó tôi thấy cô quá bình thường, anh ấy ưu tú như vậy làm sao có thể ở bên người bạn gái bình thường như cô được chứ?!” Cô ta ngẩng đầu lên cười ngượng ngập.
“Ha – tôi xấu, tôi nhận mà.” Tôi cười ngây ngô.
“Sau đó tôi cứ bám riết lấy anh ấy, anh ấy luôn luôn giữ khoảng cách với tôi, luôn tôn trọng tôi. Tôi thật sự rất ngưỡng mộ cô vì có thể khiến anh ấy yêu cô đến thế. Sau này tôi dần dần phát hiện ra mình hết hi vọng thật rồi, đành xin làm bạn với anh ấy.”
“Anh ấy luôn từ tốn lễ độ làm bạn với tôi, cho đến một hôm anh ấy nhờ tôi một chuyện. Anh ấy chưa bao giờ yêu cầu tôi chuyện gì, tôi đồng ý ngay tức khắc. Anh nói anh bị khối u cột sống, khối u hơi lớn, cần phẫu thuật, có thể sẽ có vấn đề. Không phẫu thuật thì kiểu gì cũng liệt. Anh ấy nói cô nhạy cảm thiện lương, lại là con một trong nhà chỉ có mẹ, sợ sẽ làm tổn thương cô, không thể bảo vệ cho cô được, vì thế nên anh đã chọn chia tay cô vào ngày cá tháng tư. Nếu như không có chuyện gì, anh ấy sẽ nói với cô đây chỉ là trò đùa ngày cá, thế nào cũng giành lại cô bằng được. Nếu như không qua được, anh ấy sẽ rời xa cô mãi mãi, để cô hận anh ấy cả đời.”
Hồ li tinh chậm rãi thở dài, khẽ cười liếc nhìn tôi, “Bây giờ nhớ lại mới thấy anh ấy thật ngốc, đúng không?”
“Ừ, ngốc thật.” Tôi chớp mắt, một giọt lệ lăn dài nhưng tôi không sao nín được cười, trái tim hơi đau nhói. “Nói cho cùng, anh ấy không muốn cùng tôi chia sẻ những gì trong cuộc sống.” Tôi chua chát nói.
“Anh ấy quá ngốc, cũng quá yêu cô. Nhớ lúc đó, ánh mắt oán hận cô nhìn chúng tôi dọa tôi sợ chết khiếp.”
“Oán hận ư?” Thật khó mà tưởng tượng ra bộ dạng oán hận của tôi.
“Thế mới thấy lúc đó cô hận chúng tôi đến thế nào, ha ha, có điều là vì yêu mà hận, chẳng phải sao?”
Vì yêu mà hận, tôi không khỏi suy nghĩ nhiều về câu nói đó.
“Chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường, bởi vì tôi là người duy nhất trong đám bạn của anh ấy biết chuyện này, thế nên có chuyện gì liên quan anh ấy đều tìm đến tôi, một là vì tôi ở quá xa, hai là anh ấy cần được trút bầu tâm sự. Cô đừng gọi tôi là hồ li tinh nữa. Tôi tên là Nhạc Vũ.”
“Nhạc Vũ, tôi xin lỗi.” Tôi hơi ngại, “Chân anh ấy không thể khỏi được sao? Tôi không dám hỏi anh ấy, hỏi rồi có khi anh ấy lại quay sang an ủi tôi ấy chứ.”
“Trước mắt là không thể, thực ra lúc trước tỉ lệ phẫu thuật thành công là 80%, nhưng anh ấy lại nằm trong số 20% xui xẻo. Số mệnh thật tàn khốc. Chẳng lẽ ông trời cho anh ấy vẻ ngoài đẹp đẽ và trí tuệ thì sẽ lấy đi của anh ấy khả năng đi lại sao?!” Nhạc Vũ lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, “Thật ra gặp lại cô, anh ấy không khống chế nổi bản thân, lúc nào cũng muốn ở bên cô. Sau này anh ấy nói cô rốt cuộc cũng đi rồi, tôi …. Tôi không biết tâm trạng anh ấy lúc đó như thế nào nữa.”
Nhạc Vũ đột nhiên như nhớ đến chuyện gì. “Cô đợi tôi.” Nói rồi bật dậy đi đến khu truy cập internet trong quán café.
Tôi nhìn bóng dáng xinh đẹp của cô ấy, chậm rãi tiêu hóa tất cả những gì cô nói. Nụ cười bỡn cợt với đời của anh, đôi mắt sâu thẳm ngắm tôi mặc bộ đầm dạ hội, cảnh anh khó nhọc lết lên xe lăn, rồi những cánh lan vũ nữ nát tan lướt qua khuôn mặt trắng bệch …… nước mắt tôi tí tách tuôn rơi.
Đây chính là người con trai tôi yêu tha thiết, anh luôn cố gắng chôn giấu cảm xúc của mình, nhưng lại không thể khống chế bản thân mình đối tốt với tôi. Tôi không biết mình có cái gì tốt đẹp khiến anh đối xử với tôi như thế.
Tôi hít một hơi, đặt hai tay lên mặt bàn, trời ngoài kia lạnh quá, không biết trong nước giờ này anh ra sao nữa.
“Phiên Nhiên?” Đầu tôi bị thứ gì đó đập nhẹ vào.
Tôi ngẩng đầu thấy Nhạc Vũ cầm một xấp giấy A4 đặt trước mặt tôi. “Đây là ‘thư tình’ của chúng tôi đấy, coi như là giúp đỡ cá nhân, cô tự xem đi. Xem xong rồi thì tự khắc biết phải làmgì.”
Xấp giấy A4 trắng lóa dày đặc chữ là chữ. Tôi căng thẳng làm vương vãi từng tờ từng tờ trên mặt bàn.
“Nhạc Vũ, hôm nay cuối cùng anh đã học được cách trở mình rồi …….” Một dòng chữ trên tờ giấy đập vào mắt tôi, đầu óc tôi trong nháy mắt trở nên trống rỗng.
Tôi luống cuống thu dọn lại, hình như mỗi trang giấy đều chứa đầy tâm trạng nặng nề của anh, đều là những nổi đau khổ mà tôi không hay biết.
Tôi ôm xấp giấy, bất lực ngã soài trên đất òa khóc nức nở, giống hệt như đứa trẻ bị rách mất con búp bê vải yêu quý nhất …… Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 - Chương 08
Thư tình
Tôi co ro trong góc giường, tấm chăn len mềm mại bọc lấy tôi như một cái bánh tét.
Trong tay tôi là những bức thư anh viết. Dưới ánh đèn vàng, cơ thể tôi khẽ run lên.
——- Nhạc Vũ, chào em. Biết em đã thu xếp ổn thỏa, anh yên tâm hơn nhiều.
Tôi dụi mắt, hít một hơi thật sâu, bắt đầu đọc hết những chuyện đã qua.
——- Khi biết được rằng mình sẽ không bao giờ đứng lên được nữa, anh lại hoàn toàn buông rơi hết nhưng sợ hãi nghi ngờ. Đây đã là kết quả xấu nhất rồi, không còn gì đáng để sợ nữa. Chỉ là hơn nửa thân người không còn tri giác cũng không thể động đậy thực là một chuyện kì cục, anh càng ngày càng thấy thân thể mình nặng nề………
——– Thì ra hồi chúng ta còn bé cũng đã phải vấp ngã biết bao lần rồi mới có thể đi lại vững vàng như người lớn được. Anh bây giờ giống hệt như đứa bé một tuổi tập bò, tập lẫy, thậm chí là tập ngồi. Có những lúc cảm thấy thật bực bội, hận bản thân mình sao một chuyện đơn giản thế này cũng không làm được. Thì ra khi chúng ta còn có thể làm, mọi thứ thật giản đơn. Thế nhưng khi chúng ta không thể làm được nữa, mọi thứ trở nên vô cùng khó. Bây giờ anh rất muốn biết cái cảm giác đạp ngón chân vào đá, nhưng có lẽ cả đời này anh cũng không còn cơ hội đó rồi.
——— Ngày nào cũng đối diện với những bức tường trắng toát trong bệnh viện thật là một chuyện khó chịu. Thời tiết London đã khá hơn chưa? Hồi chúng ta sắp tốt nghiệp, anh đã thật không biết xấu hổ lợi dụng lòng tốt của em dành cho anh để nhờ em giúp anh gạt Phiên Nhiên. Anh xin lỗi, có lẽ em không ngại, nhưng anh rất ngại. Về bản chất anh chỉ là một thằng hèn yếu mà thôi.
Mấy tháng trước trong mắt mọi người anh còn rực rỡ hào quang, muốn gì có nấy. Nhưng anh bây giờ chỉ là một kẻ tàn phế. Anh trước kia có thể ngắm trời ngắm mây không chút trở ngại, còn bây giờ chỉ có thể lết trên mặt đất, kéo lê thân thể tiến về phía trước. Lúc đó rời bỏ cô ấy là đúng, ngày 1 tháng 4 nói chia tay, đó không còn là trò đùa ngày cá tháng tư nữa. Bây giờ cô ấy chắc đang giống như em, sống cuộc sống vui tươi của mỉnh dưới bầu trời tự do thoáng đãng.
——— Nhạc Vũ, cuối cùng anh đã học được cách trở mình rồi, còn nữa, thời gian anh ngồi xe lăn càng ngày càng lâu, chứng váng đầu cũng giảm đi nhiều lắm. Anh lại có thể được ngắm nhìn bầu trời xanh cao vút. Em không cần lo lắng cho anh đâu, mọi chuyện đang tốt dần lên.
Anh luôn lo nghĩ sẽ gặp lại Phiên Nhiên. Dù sao thì thế giới này cũng quá nhỏ bé, hôm nay anh bỗng dưng thấy thật nực cười. Một cô gái mạnh khỏe như cô ấy cần gì đến bệnh viện thường xuyên, rồi làm sao mà gặp được một người tàn phế luôn nằm trong phòng bệnh hoặc nằm ở nhà nhỉ. Không biết cô ấy ra sao rồi. Anh luôn cố kìm chế ham muốn tìm hiểu về cô ấy. Anh sợ mình càng biết nhiều thì sẽ càng không kiềm chế được. Hãy để tất cả ra đi cùng cô ấy thôi .
——– Anh không ngờ là mình lại lết tấm thân tàn phế này gặp lại cô ấy. Cô ấy vẫn thẳng thắn và nhạy cảm như xưa. Cô ấy đã học được cách giả vờ kiên cường nói rằng đã có người yêu rồi, nhưng anh biết cô ấy đang nói dối. Anh rất kích động, nhưng anh cũng hận. Bốn năm qua cô ấy đã luôn chịu đựng tổn thương do anh gây ra. Trong mắt cô ấy không còn thấy được vẻ nhiệt tình rạng rỡ khi xưa nữa. Anh càng ngày càng hiểu, chính anh …. đã hủy đi tất cả. Muốn yêu cô ấy nhưng không có sức để yêu, thế mà vẫn hết lần này đến lần khác ích kỉ lại gần cô ấy. Dưới cái vỏ khăng khăng ấy của anh là biết bao nhiêu
Thống kê truy cập