watch sexy videos at nza-vids!
HOMEGAMEApkBLOG
Bạn đang truy cập vào DocTruyen365.sextgem.com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Đọc truyện teenGame HOT
Tải Game Đánh Bài Online BigKool Cho Android và IOS
Tải Game Đại Chiến Thiên Hà GAME HOT
Tải Game Đế Chế Online Cho Android GAME HOT
Tải Game Online Thánh Tướng Loạn Thế Tam Quốc
Phiên bản game đánh bài Iwin HD mới nhất2013
Khí Phách Anh Hùng 1.4.8 - Game Online đánh quái cày level
Army online - game bắn súng theo lượt cực hay
» Game online hay nhất hiện nay
Trang chủ > Truyện Teen Hay
Tìm kiếm

Truyện Teen - Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4

#1 14:17:5806/04/26
Admin ThịNh rÔ [ON] (Admin)
Tuyển Người Yêu

h – từ sau khi anh nói chia tay tôi đã cảm thấy mình không hiểu anh rồi.

“Nghèo mà còn không mau lui xuống làm việc kiếm tiền cho chuyến sau hả?” Anh nheo mắt, đôi môi mềm mại nhếch lên thành một đường cong nhè nhẹ.

Ngay khi định bước ra ngoài, tôi quay phắt lại, “Người anh yêu có rời bỏ anh vì chân anh không?”

“Anh sẽ rời khỏi cô ấy.”

Đây là câu trả lời mà tôi không thể nào ngờ được. Tôi thấy thân thể mình bắt đầu run rẩy. “Xem ra anh thật sự yêu cô ấy!” Thế nhưng anh không yêu tôi. Anh vì cô ấy mà có thể bỏ rơi tôi, cũng có thể bỏ mặc cả bản thân mình.

“Cũng được đấy chứ. Xem ra anh cũng không phải hạng vô tình vô nghĩa!” Tôi cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng châm chọc hòng giải vây cho con tim đang đau nhói của mình.

“Em đi đây.” Tôi khép cửa lại.

Tôi còn chưa làm rõ chuyện, nhưng có một điều tôi đã hiểu – anh không yêu tôi.

Bề ngoài tôi giả vờ như đang làm việc, trên thực tế tôi cứ một mực ngẩn ngơ, đầu óc hiện đi hiện lại tình cảnh anh trên nền đất không ai trợ giúp.

Người quanh tôi không biết đã đi hết tự lúc nào. Sắc trời đã ngả muộn, cuối cùng là một màu đêm tối.

Anh lặng lẽ đẩy xe lăn đến bên tôi, “Sao còn chưa về nhà ăn cơm?” giọng nói anh trầm thấp.

Tôi giật nảy mình, im lặng một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, phát hiện ra nước mắt đã lăn dài trên má.

Trên đùi anh phủ một tấm dạ mỏng, tôi không kìm nổi đưa tay ra khẽ đặt bên trên.

“Nói cho em đây không phải sự thật đi!” Tôi nghẹn ngào.

“Là thật, Phiên Nhiên ạ.” Vẻ mặt anh rất bình tĩnh.

“Em không muốn!” Tôi bắt đầu òa lên nức nở.

“Nào, sao vẫn vừa ngốc vừa xấu thế này!” Ngón tay anh vỗ về lên má tôi, thu những giọt lệ trên mặt tôi vào lòng bàn tay. “Ốc xào.”

Anh cười khẽ, giống hệt như ngày trước, mỗi khi tôi khóc lại nói: “Ốc xào.”

Chúng tôi như quay trở lại nơi thuần khiết thuở nào, dưới quán cóc giản đơn, ngồi bên bàn nhỏ kì cạch khều từng miếng ốc xào thơm cay nghi ngút.

Quá nhiều chuyện mà tôi không sao tiêu hóa cho hết được hình như đều hóa thành giản đơn trong tiếng lạch cạch ấy.

Thế nhưng khi tôi nhìn anh thành thạo đẩy xe lăn, trái tim tôi vẫn đau lắm. Tôi vẫn không thể chấp nhận được đôi chân hoàn mĩ không tì vết kia làm sao có thể không cảm nhận được chút nào sự ấm nóng của bàn tay tôi trên đó. Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 - Chương 04
Nụ hôn trên sân bóng

Mấy ngày liền tôi không gặp được anh.

Tôi ngồi trên nền sân bóng rổ của trường ngắm nhìn bầu trời cao vợi.

Tôi đang đợi, đợi một ngôi sao băng để tôi cầu nguyện.

“Hãy để anh ấy được khỏe mạnh, cho dù anh ấy không yêu tôi.” Tôi nhẩm đi nhẩm lại một câu, hi vọng một ngôi sao băng xẹt qua có thể đem điều ước ấy lên trời.

Tôi ngồi đến ê cả mông mà không đợi được ngôi sao băng nào cả, nhưng không ngờ lại đợi được anh.

“Ngây ra nhìn gì vậy?” Anh đẩy xe đến gần tôi, cùng tôi ngẩng nhìn trời.

“Anh – sao lại đến đây?” Tôi há hốc miệng ngạc nhiên, chút thương cảm vừa rồi sớm đã bị hù cho bay đâu mất hút.

“Không biết nữa, nghĩ đến, thế là anh đến.” Trên sân bóng không bật đèn, tôi không biết anh làm sao mà trông thấy tôi. “Dậy đi, đất lạnh lắm. Đã sang thu rồi.” Anh đưa tay ra cho tôi.

Tay anh thật ấm, thật dài, thật tao nhã.

“Bóng không phải cầm lên mà là xoay lên.” Trước đây anh đã từng nói với tôi như vậy. Lúc ấy anh đưa tay điêu luyện xoay tròn trái bóng rổ trên đầu ngón tay.

Đột nhiên một vật đen đen tròn tròn nhằm hướng tôi bay tới. Tôi có cảm giác như giây phút ấy trái tim mình ngừng đập, chỉ biết trơ ra đợi bóng đen kia đập thẳng vào cái mặt vỗn dĩ phẳng tẹt của tôi.

Bóng đen ấy là một trái bóng rổ đang bay tới, ngay trước khi nó chạm phải mặt tôi, bàn tay vừa mới chìa ra cho tôi đã hút lấy một cách thần kì.

“Phù ….” Tôi thở phào một hơi, vội vã bò dậy khỏi sân chuẩn bị mắng ầm ĩ lên cho hả giận.

“Phiên Nhiên!” Anh giơ tay kia giữ tôi lại kéo mạnh xuống. “Không sao là tốt rồi.”

Anh xoay người lại giơ cao tay, tung trái bóng cũ mèm kia rơi thẳng vào lòng rổ.

Cách đó không xa vang lên một tiếng huýt gió.

“Người anh em, khá lắm.” Một bóng đen cao lênh khênh bước đến vỗ vào vai anh.

Tôi giận dữ đứng bên, không thích gã đó nhìn anh từ trên cao như thế. Trên sân bóng rổ, trước nay chỉ có anh mới có thể nhìn xuống kẻ khác. Tôi bước đến chuẩn bị đẩy xe lăn đưa anh đi khỏi.

“Chơi mấy chiêu chứ?” Lại là cái bóng đen đáng chết đó.

“Này, bạn gì đó ….”

“Chơi một lát nhé?” Một bàn tay quen thuộc đặt lên tay tôi cắt ngang lời tôi nói.

“Chơi ư?” Tôi trợn tròn mắt còn lớn hơn cái bóng đèn.

“Chắc em phải biết thói quen đi bóng của anh chứ.” Mắt anh lấp lóe một tia hưng phấn, như biến trở lại thành thiếu niên bóng rổ tràn trề khí thế ngày nào.

Tôi nhìn mắt anh, lòng bàn tay anh đang nắm lấy tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Tôi rất sợ anh sẽ bị tổn thương – cả về thể xác và tâm lí. Thế nhưng tôi không sao từ chối được, không nỡ nhìn sự hưng phấn trong mắt anh lụi đi chỉ vì một chữ “không” của tôi.

Tôi đẩy anh chạy trên sân bóng.

Bóng đen bên cạnh giơ tay lên, không ngờ là một cú cản phá.

Anh thoáng ngẩn người, quay đầu lại nhìn tôi nháy mắt tinh nghịch lộ ra hàm răng trắng muốt. “Ha ha” tôi không nhịn được bật cười.

“Lại nào.” Anh vẫy tay với bóng đen kia.

Tôi lại đẩy anh chạy tiếp … hốt phải hốt trái giả như định vượt qua, anh móc bóng, trái bóng ngoan ngoãn rơi vào rổ.

“Lọt rồi!” Tôi vui sướng nhảy cẫng lên – đó là trái bóng của hai chúng tôi cùng đưa vào rổ. Tôi lắc mạnh vai anh, con nhóc vui vẻ bị đè nén trong sâu thẳm nội tâm lâu nay giờ mới được hoàn toàn buông thả.

“Bạch Vũ Khải! Bội phục!” Bóng đen ôm bóng bước đến bên anh, đưa tay ra. “Quả không hổ danh trung phong số một trong lịch sử trường ta.”

“Cảm ơn!” hai cánh tay đàn ông nắm chặt, tôi ngạc nhiên rằng anh biến mất bốn năm rồi mà trong trường vẫn có người biết đến.

Tôi thở hổn hển nằm vật ra sân, nhắm mắt nuốt nước miếng. Mùi đất ẩm khiến tôi quay trở lại với những tháng ngày la hét “cố lên”

“Phiên Nhiên! Đứng dậy đi, đất lạnh lắm.”

Tôi mở mắt ra, thấy anh cúi người định kéo tôi dậy.

“Mệt quá, em ngồi một lát.” Tôi ngồi dậy, vừa nãy chạy một lúc thật khiến tôi hết cả hơi.

“Đứng dậy đi.” Giọng nói đã hơi nghiêm khắc.

Tôi uể oải bò dậy, anh níu lấy cánh tay tôi thuận thế kéo tôi vào người, đặt tôi ngồi lên đùi.

“Không được đâu ….” Tôi toan nhổm dậy, cánh tay anh ôm tôi càng chặt, tôi lại ngồi xuống đùi anh.

Tôi lập tức trở nên yên lặng, lặng lẽ dùng đôi chân mình cảm nhận chân anh … Đôi chân cứng ngắc khiến tôi thấy đau, đôi chân dưới lớp dạ đã mất đi sức sống và linh hồn.

Tôi tựa vào người anh, cẩn thận hít lấy mùi hương quen thuộc đó, cố tình đưa môi chạm vào lớp da mềm mại trên cổ anh. Tôi nhắm đôi mắt cay xè, sợ rằng những giọt nước mắt đã trào lên khóe không kìm được mà ùa ra mất.

Anh lấy ra một chiếc khăn khô lau mồ hôi cho tôi, chiếc khăn bông mền mại lau qua trán chầm chậm thấm đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên gò má, sau đó là xuống cổ, cánh tay … Tôi giống như một đứa trẻ con trốn trong lòng anh, hưởng thụ niềm vui được quan tâm săn sóc. Cuối cùng, anh ôm lấy tôi. Tôi thoảng như cảm thấy hơi ấm từ gò má anh áp lên trán mình.

“Mệt hả?” Anh thì thầm bên tai tôi.

“Ừm.”

“Nghĩ gì đấy?” Giọng anh thật trầm, thật khẽ.

“Đang nghe tiếng bóng bên kia, quen tai lắm.” Tôi co cả người vào lòng anh, có lẽ rất mau thôi, thứ cảm giác được yêu được chở che này sẽ biến thành hồi ức.

“Ngốc.” Anh nâng mặt tôi lên, bờ môi mềm mại áp lên môi tôi, đầu lưỡi nhẹ nhàng thám hiểm…

“Ừm ……” Tôi khẽ rên lên, hai cánh tay quấn lấy cổ anh, ngón tay lùa vào mái tóc mát lạnh, cuồng nhiệt mê say đáp trả ….

“A…” Anh bất chợt đẩy tôi ra, ánh mắt còn vương mê đắm. “Xin lỗi, Phiên Nhiên, anh… anh không biết là mình bị sao nữa. Anh xin lỗi.” Anh quay mặt đi không nhìn tôi nữa.

Tôi đứng dậy nhìn xuống anh, cảm nhận được nhiệt huyết sôi trào khi nãy giờ đang nguội lạnh dần. vẻ mặt tôi cũng dần lạnh xuống. Miệng vẫn còn lưu hơi ấm của anh, thế nhưng anh bây giờ cách xa tôi quá.

“Anh coi em thành cô ấy hả?” Tôi nhận ra giọng nói của mình lạnh ngắt.

Im lặng. Nét mặt anh cứng ngắc, đôi chân dưới tấm dạ không động đậy. Ánh mắt tôi ngừng lại trên đó hồi lâu, tôi đọc được từ đôi chân không chút sinh mệnh ấy bốn từ — cô đơn, bất lực.

“Như nhau thôi, em cũng coi anh như anh ta. Chúng ta hòa.” Tôi liều mạng cầm máu cho con tim thương tổn và lòng tự tôn rướm máu của mình, nhốt đứa trẻ vui tươi trở lại góc sâu u tối trong tim, khóa lại thật chặt.

Anh quay lại nhìn tôi, “Phiên Nhiên….”

“Em khát rồi, mời em uống nước nha.” Tôi đẩy anh ra ngoài. Từng tốp sinh viên tự học trong trường nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò. Tôi đi mà không liếc nhìn, tôi biết đó không phải là những cái nhìn ganh tị nữa mà là tiếc nuối, tò mò và thương hại.

Tôi nghiến răng nguyềnrủa ông trời.

“Phiên Nhiên, anh muốn gặp cậu ấy.” Anh đột nhiên mở lời.

“Ai cơ?”

“Bạn trai em.”

“Anh ấy ra nước ngoài rồi!” Tôi chỉ hận không thể đem anh chàng thần tiên đó ra ngoài vũ trụ.

“Anh đợi.”

“Để làm gì?”

“Giúp em nghiệm thu.” Ngữ điệu của anh lại trở nên bỡn cợt bông đùa. “Để em khỏi bị đám vô tình vô nghĩa lừa gạt mất.”

“Anh mới vô tình vô nghĩa, đồ Trần Thế Mĩ!”

“Nếu có ngày em gặp anh mà không nhận ra anh, coi như em giỏi.” Anh nheo mắt nhìn tôi, đầy vẻ khiêu khích.

“Anh tưởng anh là ai chứ?” Tôi xù lên như một con gà chọi.

Anh bật cười quay sang nhìn phía xa. “Anh đã nợ em rất nhiều, nhưng không trả hết được. Phiên Nhiên, được nhìn em hạnh phúc lấy chồng, anh cũng đỡ hổ thẹn.”

“Chúng ta bây giờ chỉ là bạn học, có lẽ chỉ là hơi thân quen một chút.” Tôi không cần anh đối với tôi như thế, nhưng tôi cũng chẳng biết làm sao – cho dù anh bại liệt ngồi xe lăn, nhưng khi hai tâm hồn trần trụi đối diện nhau, anh vẫn có thể hiểu rõ tôi, áp đảo tôi mạnh mẽ.

Tôi lặng lẽ đẩy anh, tay đẩy xe lăn bị tôi nắm mạnh đến mức ướt đầm. Phía xa là xe của anh, người đàn ông trung niên đó đứng đợi cạnh xe.

Anh đã không thể thiếu được sự chăm sóc của người khác rồi, tôi chớp mắt thật mạnh để mình trông tự nhiên hơn một chút. Ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời vẫn chẳng có sao băng …. Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 - Chương 05
Quà tặng

Anh kiên quyết để lái xe đưa tôi về.

Tôi mím môi im lặng bước lên xe – tôi biết anh không muốn tôi nhìn thấy bộ dạng tàn phế vô dụng của mình.

Lúc xe chạy, tôi không kìm được ngoái đầu nhìn anh, trên chiếc xe lăn anh thật cô đơn, yếu đuối.

Màn đêm đen đặc dần dần che lấp bóng hình anh ….

Tay tôi khẽ khàng trượt lên môi, ngón tay mân mê nhớ lại nụ hôn bất chợt mà nhầm lẫn ấy. Đôi môi ấm mịn không kìm nổi ngậm lấy đầu ngón tay lạnh lẽo. Tôi chớp mắt thật mạnh ép làn hơi ấm nóng trở về.

“Giống như lần trước, hi vọng cậu Bạch lần này không có chuyện gì.” Người lái xe tên A Trung nói, chân không ngừng tăng tốc khiến tôi bị nghiêng ngả sang hết bên nọ đến bên kia.

“Lần trước ư? Lần trên đỉnh núi ấy hả?” Tôi nhớ lại hôm sau trông thấy anh bị gãy xương.

“Đúng thế.!” Chú Trung thở dài, “Cậu Bạch cứ nằng nặc muốn tôi đưa cô về một mình rồi quay lại đón cậu ấy. Thế nhưng lúc tôi quay lại thì phát hiện ra cậu ấy không ngờ đã một mình xuống được một đoạn đường núi, ngã ở ven đường, khiến tôi sợ đến mức không biết phải ăn nói sao với ông chủ và bà chủ.”

“Anh ấy — tự mình đẩy xe lăn xuống núi sao?!” Tôi hít vào một hơi lạnh.

“Vâng! Nghe cậu ấy nói cậu ấy tự nhiên sốt ruột muốn đi theo nhìn cô, sợ cô một mình xuống núi gặp nguy hiểm.” Chú Trung liếc nhanh sang tôi, “Cô Lâm, không phải tôi lắm lời nhưng cậu Bạch thực sự đối với cô rất đặc biệt.”

“À …. ờ ….” Tôi cũng không biết phải giải thích ra sao với bác tài nữa.

Đầu óc tôi gắng sức tưởng tượng cảnh anh ngã soài trên núi không thể tự xoay sở, trái tim tôi đau như tan nát, không sao kìm chế nổi cái cảm giác sợ hãi đến điếng người.

“Tôi… tôi tự về được. Chú mau quay lại xem anh ấy đi.” Tôi không khống chế nổi nỗi sợ hãi lan tràn.

“Lâm tiểu thư!” Chú Trung do dự.

Tôi đẩy cửa xe cho chú một lí do chắc chắn: “Tôi sắp về đến nhà rồi.”

Chú Trung cười nhìn tôi áy náy, dậm ga quay đầu xe về phía ngược lại …

Tôi ngồi khoanh chân trên giường như một lão tăng nhập định .

“Cục cưng, còn chưa ngủ sao?” Mẹ già tôi thò đầu vào.

“Ừm, ngẩn người một lúc thôi.” Tôi cố gượng cười.

“Công ty mới đã quen chưa? Con cũng bớt bốc đồng chút đi.” Mẹ già thấy tôi không từ chối để mẹ vào liền lách vào phòng tôi.

“Mẹ, tại sao người ta lại biết đi?” Tôi nhìn đôi chân đan vào nhau vắt vẻo của mẹ.

“Chuyện này cũng phải hỏi sao?” Mẹ ngạc nhiên hỏi.

“Nhưng có người không thể đi được.” Tôi nhớ đến anh và đôi chân không thể động đậy của anh.

“Cục cưng, con sao thế?” Mẹ nhìn tôi lo lắng, sờ nắn trên đùi tôi. “Con không định cho mẹ con biết tin xấu gì đấy chứ?”

Tôi áy náy nhìn vẻ sợ hãi trong mắt mẹ, tôi ôm lấy bà, sợ mình đã dọa chết khiếp trái tim sắp năm mươi tuổi của bà . “Con không sao, mẹ đừng nghĩ lung tung.”

Mãi lâu sau, dỗ dành an ủi mãi mới khiến mẹ tôi hoàn hồn lại, chút ý định nói chuyện của anh ấy cho mẹ nghe cũng không còn.

Lim dim mắt trên giường, đầu óc tôi hỗn loạn, xe lăn, bóng rổ, nụ hôn, tất cả xoắn tít lấy nhau. Khi tôi nửa mê nửa tỉnh, trời đã sáng tự lúc nào.

Tôi vác đôi mắt thâm quầng tới công ty, ngáp ngắn ngáp dài trước màn hình máy tính.

“Bộp … bộp”. Một bàn tay quyền uy vỗ lên mặt bàn tôi.

“Chủ nhiệm!” Tôi vội vàng đứng dậy cố gắng mở to đôi mắt đang lờ đờ muốn ngủ, làm ra vẻ cung cung kính kính.

“Kỉ niệm thành lập công ty, nhân viên mới phải lên tự giới thiệu, tốt nhất là có vài tiết mục, mục đích là để …”

“Góp vui với mọi người ạ?” Tôi to gan lớn mật nhanh nhảu đáp.

Chủ nhiệm nhìn tôi với vẻ “cô này hiểu chuyện dễ dạy” ….

“Em định nói một câu thế này – Tôi là Lâm Phiên Nhiên, that’s all, thank you.”

“Không được! Cô ăn mặc đẹp cho tôi chút, thể hiện cho tốt kẻo người khác nói nhân viên của tôi không ra gì!” Chủ nhiệm trừng mắt, khuôn mặt béo núc rung lên.

“Vấn đề là em có mặc long bào cũng không giống thái tử …” Tôi nhìn bộ đồ Jeans đơn giản trên người.

“Đừng có mặc cả với tôi!” Chủ nhiệm phất tay chạy mất.

Đúng là cá nằm trên thớt! Tôi bực bội nghĩ, cái công ty quỷ quái này từ trên xuống dưới đều bắt nạt tôi.

Tôi đứng ngẩn ra nhìn những quầy trưng bày hoa lệ trong trung tâm thương mại, cố tưởng tượng những thứ trang phục gọi là đẹp đẽ đó mặc lên người tôi trông sẽ thế nào. Thế nhưng khiến tôi tuyệt vọng chính là đám giá tiền ghi trên đó. Đầu óc tôi chỉ nghĩ – số tiền này có thể đi Lệ Giang rồi, số tiền kia có thể đi Maldives ….

Tôi thở dài một tiếng, ngồi xuống bên cửa sổ trưng bày một cách thật mất hình tượng. Xem ra bảo tôi bỏ tiền mua mấy thứ quần áo này không bằng để tôi từ chức về nhà đi du lịch một chuyến nữa cho xong.

Tôi lắc đầu định bỏ về nhà.

Cái tên hôm qua khiến tôi mất ngủ tự đẩy xe lăn đến, trên mặt nở nụ cười dìm chết người ta đi lại gần tôi. Tôi muốn chạy nhưng chân tôi không cho tôi chạy – tôi vẫn tham lam muốn ở bên anh một lát.

“Sao anh cứ bám theo em như hồn ma vậy?” Tôi nỗ lực lườm một cái.

“Đừng có đề cao bản thân quá, anh chỉ tình cờ đi qua, nhìn thấy một cô ngốc ngồi trong trung tâm thương mại thở vắn than dài mới lại xem chuyện lạ thôi.” Anh nhìn tôi hứng thú, những đường nét hoàn mĩ trên mặt khiến đôi mắt đang cố trừng lên của tôi không sao dời đi được.

Tôi nuốt nước bọt, cố áp chế ham muốn sàm sỡ đôi môi căng mịn của anh.

“Chú Trung đâu?” Tôi phát hiện ra anh lại chỉ có một mình, đâm lo: “Anh đừng có suốt ngày chạy loạn một mình vậy chứ!”

“Trong mắt em anh đã vô dụng đến thế sao?” Khuôn mặt anh tuấn thoáng qua chút giận, mặc dù miệng vẫn cười như không có chuyện gì.

“Hả, em … em đâu có ….” Tôi vẫn luôn cẩn thận lảng tránh đề cập đến chân anh, đối mặt với sự chất vấn này tôi gần như không biết đáp lại thế nào.

“Ha ha….” Cái tên vô sỉ kia không ngờ lại phá ra cười.

“Anh …..” Tôi chồm lên như một cô nàng hung dữ.

“Phiên Nhiên!” Anh khó khăn lắm mới nín cười, tóm lấy cánh tay đang khua loạn của tôi để trước ngực. “Chọn được gì rồi?”

“Em … cái này …..” Tôi không biết phải giải thích cho anh thế nào rằng tôi căn bản không muốn mua mớ áo quần đắt chết người đó.

“Áo thun quần bò, một trăm năm cũng không thay đổi, bạn trai em không có ý kiến gì sao?”

“Là chủ nhiệm có ý kiến.” Nói đến vấn đề này tôi bắt đầu lên tinh thần dạy dỗ người ta, “Chính là cái đám lão gia thích ca múa nhảy nhót các anh tổ chức kỉ niệm thành lập công ty, hại em …..” Tôi bắt đầu nhao nhao lên.

“Thành lập công ty?” Anh vỡ lẽ, “Đi nào.” Anh đẩy xe lăn đi vào trong trung tâm thương mại.

“Đi á?” Tôi vẫn đứng im tại chỗ.

“Bây giờ anh chỉ có một mình, em nhẫn tâm bỏ rơi anh sao?” Anh ngoái đầu chậm rãi bỏ lại một câu.

Thật đúng là hiểm quá đi, bắt nạt tôi lương thiện. Tôi tức tối đi theo phía sau anh.

Chúng tôi đi thang máy lên đến khu đồ đầm nữ mà tôi chưa tới bao giờ.

Tôi đẩy anh với nét mặt vô cảm, anh thì lại hứng chí hân hoan, suốt dọc đường thu hút không ít ánh mắt chăm chú của nữ giới.

Đột nhiên anh rẽ vào một cửa hàng “Bộ đồ màu mù tạc đó, size của cô ấy.” Anh nói nhỏ với cô phục vụ.

“Này.” Tôi hoảng loạn nhìn cửa tiệm này – những nơi thế này đúng là nơi đại kị của tôi: quần áo thì ít mà cửa hàng thì to!

“Thử có mất tiền đâu!” Anh nhướn mày với vẻ chẳng có gì đáng nói.

“Mời cô qua bên này.” Cô phục vụ mỉm cười chỉ dẫn.

Tôi ảo não chui vào phòng thay đồ, không đúng, nên gọi là sảnh thay đồ mới phải, bởi vì nó còn rộng hơn phòng khách nhà tôi.

Tôi ngạc nhiên ngắm mình trong gương – bộ dạ phục tơ tằm mềm mại bó sát khiến thân hình tôi thướt tha đến lạ, khe ngực lấp ló trong chiếc khăn choàng toát lên vẻ quyến rũ đầy nữ tính ….. Tôi chưa từng biết rằng mình lại có mặt này!

Ánh mắt vô tình dời đi, trong tấm gương trông thấy một đôi mắt sâu thẳm tràn đầy vẻ tán thưởng, tôi hơi sững người quay lưng lại nhìn anh.

“Đẹp lắm.” Anh khẽ thốt ra hai chữ, bờ môi mềm mại nhếch thành một đường cong tuyệt đẹp.

Tôi hoảng hốt cúi đầu chạy khỏi phòng thay đồ, hai tay đè lên ngực, sợ trái tim đang kích động có thể nhảy ra ngoài. Tay tôi run rẩy lật nhìn mác giá, tôi há hốc miệng ….

Tôi cẩn thận đưa trả bộ dạ phục “Ưm … thôi ….”

“Gói lại!” Anh rút ra một tấm thẻ vàng.

“Đắt lắm đấy!” Tôi trừng mắt nhìn anh.

Anh đặt túi đồ lên đùi, đẩy xe rời khỏi.

“Phiên Nhiên, vừa rồi anh đã thấy trong mắt em thứ mà em đã đánh mất từ lâu lắm.” Anh nói khẽ.

“Cái gì cơ?”

“Mộng mơ thuần khiết và kì vọng. Anh không biết có phải là anh đã làm mất những thứ quý giá đó của em không nữa.”

Tôi chột dạ nhìn phía xa. Tôi biết mình đã đánh mất những gì, rất lâu rồi …. Một cô gái mà trong mắt không còn nỗi chờ mong kỳ vọng thì không phải là một người hạnh phúc.

“Xin lỗi em.” Anh khẽ thở dài.

“Em không muốn nói chuyện ngày trước nữa.” Tôi cúi nhìn xuống,che giấu đi nội tâm chua xót. Một người không thể cho, một người không thể quên nổi, nói thì có ích gì?

“Cái này tặng em, hãy làm một cô gái vui tươi nhé.” Anh mỉm cười đặt chiếc túi vào tay tôi.

Lòng bàn tay tôi hơi toát mồ hôi ….. đã bao lâu rồi tôi không được nhận món quà vui vẻ thế này? Lời Chia Tay Ngày 1 Tháng 4 - Chương 06
Ra đi

Tôi ôm mấy bó hoa gói gém cầu kì ra khỏi công ty … Đây là hậu quả của việc tôi mặc bộ lễ phục đắt đỏ đó trong buổi lễ kỉ niệm thành lập công ty, trong một đêm tôi đã thăng cấp từ em gái nhỏ lên hàng ngũ mĩ nữ.

Bách hợp, tulip, hoa hồng … không có loại nào tôi thích cả. Mùi hương bách hợp trộn lẫn hương hoa hồng nồng nặc khiến tôi thấy chóng mặt. Nhưng bất kể ra sao cũng phải vượt khó đem đống hoa này về nhà cho mẹ tôi xem – con gái mẹ không phải là không có ai theo!

Ánh mắt tò mò ngưỡng mộ suốt dọc đường khiến tôi bay bổng, lòng hư vinh của con gái giây phút ấy thể hiện ra đến tận cùng, tôi đắc ý nhướn mày áp chế ham muốn cười toáng lên như một đứa mê hoa, chạy về phía trạm xe bus.

Xe bus đông quá …..

Tôi thầm thở dài, còn chưa đợi tôi về đến nhà mà lòng hư vinh đã thành bùn dưới chân rồi.

Một chiếc xe màu đen chầm chậm chạy đến bên tôi.

“Cô gái bán hoa ngốc nghếch.” Một giọng nói trêu chọc vang lên – giọng nói mà tôi chết rồi nghe được cũng phải bật khỏi quan tài.

“Hứ!” Tôi ngẩng đầu kiêu ngạo, thế nhưng tôi nhanh chóng nhớ ra thứ đã giúp tôi giành được tất cả hư vinh chính là bộ váy anh bỏ tiền mua. Tôi lập tức thấy hơi hụt hẫng.

“Nếu không muốn hoa của em nát hết thì tốt nhất lên xe đi.” Anh lười nhác tựa vào lưng ghế nói.

Cái tên này cứ như là đi guốc trong bụng tôi vậy, lúc nào cũng nói trúng điểm yếu của tôi. Tôi hậm hực đưa đống hoa cho chú Trung vừa đi đến cạnh tôi, lượn qua hông xe chui vào từ phía kia.

Lần đầu tiên tôi ngồi cùng một xe với anh, sợi dây an toàn cố định anh ở chỗ ngồi, đôi chân không cảm giác dưới tấm dạ tựa sang một bên vô lực, hai tay chắp lại đặt trên đùi.

Tay anh có thể cảm nhận được chân anh nhưng đôi chân đó lại không cảm nhận được chút xíu hơi ấm nào đôi tay đem lại – đây là một thứ cảm giác khó có thể cân bằng. Tôi ngồi ghế bên trái, mắt nhìn xuống giấu đi nội tâm phức tạp.

“Bây giờ có phải là thấy hít thở thoải mái hơn rồi không?” Anh quay sang mỉm cười nhìn tôi.

“Sao anh biết ….” Tôi buột miệng đáp. Anh hiểu tôi hơn nhiều

<< 1 2 3 4 ... 6 >>

Ads - Nhà tài trợ :

Truyện Hay Cùng Chuyện Mục

Đọc truyện Thống kê truy cập
Trang chủ: U-ON

Hôm nay: 7 lượt
Tổng cộng: 297819
Game Android Crack