watch sexy videos at nza-vids!
HOMEGAMEApkBLOG
Bạn đang truy cập vào DocTruyen365.sextgem.com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Đọc truyện teenGame HOT
Tải Game Đánh Bài Online BigKool Cho Android và IOS
Tải Game Đại Chiến Thiên Hà GAME HOT
Tải Game Đế Chế Online Cho Android GAME HOT
Tải Game Online Thánh Tướng Loạn Thế Tam Quốc
Phiên bản game đánh bài Iwin HD mới nhất2013
Khí Phách Anh Hùng 1.4.8 - Game Online đánh quái cày level
Army online - game bắn súng theo lượt cực hay
» Game online hay nhất hiện nay
Trang chủ > Truyện Teen Hay
Tìm kiếm

Truyện Teen Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc

#1 06:14:3107/04/26
Admin ThịNh rÔ [ON] (Admin)
Tuyển Người Yêu

úng ta phải thanh toán tiền hàng cho nhà cung ứng, nhất là các nhà cung ứng cho siêu thị bán lẻ.” Phác Ngọc Thành nói, “Tiền không nhiều, chỉ cần khoảng hai trăm đến ba trăm triệu thôi, nhưng hiện giờ cả tập đoàn ra cũng không kiếm đâu ra được. Nếu chúng ta không trả tiền đúng hạn thì tất cả các nhà cung cấp sẽ ngừng cung ứng hàng cho chúng ta, bên ngoài lại có nhiều tin đồn thất thiệt, như thế rất nguy hiểm. Chuyện này giống như một lỗ rò trên con đê lớn vậy, ban đầu rất nhỏ, nhưng khi nước sông đã tràn vào, toàn bộ con đê ấy sẽ đổ sập.”

Tâm trạng Nhiếp Vũ Thịnh rất nặng nề, nhất thời cũng chưa thể nghĩ ra cách gì. Tất cả các thành viên trong Ban lãnh đạo đều đổ dồn mắt vào anh, đến cuối cùng, vẫn là Phó Tổng giám đốc Đồ giải vây giùm:

“Cậu Nhiếp tới gặp luật sư đi, nghe xem luật sư nói gì, sau đó hẵng bàn bạc tiếp vấn đề tiền vốn.”

Luật sư Kiều bỏ hết việc, vội vàng đến trụ sở Tập đoàn Đông Viễn. Phó Tổng giám đốc Đồ chu đáo, đã sắp xếp cho ông đợi phía ngoài phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn. Nhiếp Vũ Thịnh nặng trĩu tâm sự, theo Phó tổng giám đốc Đồ rời khỏi phòng họp, ra đến cửa, ngẩng đầu lên, anh mới nhận ra mình đang đứng trước cửa phòng làm việc của bố.

Thư ký Trương đã theo ông đi Hồng Kông, chỉ còn thư ký Hàn ở lại làm việc ở gian ngoài, thấy hai người đi đến, ông vội lên nói: “Cậu Nhiếp, luật sư Kiều đang đợi cậu.”

Luật sư Kiều đang ngồi trên sofa cũng đứng dậy chào: “Tiểu Nhiếp!”

Nhiếp Vũ Thịnh gật đầu chào ông, tâm trạng anh đang hết sức nặng nề nên cũng không nghĩ gì nhiều. Thấy thư ký Hàn mở cửa cho mình, anh bèn mời: “Chú Kiều vào đây ngồi đi ạ.”

Anh rất ít khi đến phòng làm việc của bố, nơi đây rất rộng rãi và sáng sủa, lại được quét dọn sạch bóng không vương một hạt bụi. Trên sàn trải một tấm thảm dày, một chiếc bàn lớn đặt trước cửa sổ, mọi vật trong phòng đều được bo tròn góc, đó là thói quen của ông Nhiếp Đông Viễn. Hết đời thư ký này đến thư ký khác đều không hiểu tại sao, nhưng khi trông thấy, Nhiếp Vũ Thịnh lại cảm thấy cay cay sống mũi. Từ nhỏ anh đã mất mẹ, thuở nhỏ không có ai chăm sóc, nhiều lần bố phải làm thêm giờ, anh cũng theo ông tới cơ quan. Có lần anh đùa nghịch trong phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn, va đầu vào cạnh bàn, bị toạc một miếng lớn, đau đến nỗi khóc toáng lên. Từ đó về sau, tất cả đồ đạc trong phòng làm việc của Nhiếp Đông Viễn đều được bo tròn góc, thậm chí sàn nhà còn được trải bằng thảm dày nhất, trời nóng đến đâu cũng không được quấn đi, vì ông sợ anh ngã sẽ bị đau.

Giờ đây, bước trên tấm thảm mềm mại này, lòng Nhiếp Vũ Thịnh chỉ thấy xót xa. Anh đã trưởng thành từ lâu, vậy mà bố vẫn còn giữ thói quen ấy, dường như trong sâu thẳm trái tim ông, anh vẫn mãi là thằng nhóc bé xíu bám mép bàn tập đi ngày nào.

Anh mời luật sư Kiều ngồi xuống, thư ký đóng cửa lại để hai người nói chuyện riêng. Luật sư Kiều đã nói chuyện với luật sư Khương qua điện thoại. Luật pháp ở Hồng Kông và ở đại lục hơi khác nhau, Đông Viễn niêm yết trên sàn chứng khoán Hồng Kông, nên Nhiếp Vũ Thịnh đã thuê đến mấy luật sư, trong đó có luật sư Khương là người chuyên phụ trách sự vụ tại Hồng Kông.

Theo luật sư Kiều thì tình hình không mấy lạc quan, bên Hồng Kông chắc chắn đã nắm được chứng cứ, hiện giờ chỉ còn cách cố gắng làm thế nào để giảm nhẹ tội danh mà thôi. Luật sư Kiều nói với Nhiếp Vũ Thịnh: “Luật sư Khương sẽ nhanh chóng gửi một văn bản ủy quyền tới, ông Nhiếp sẽ ủy quyền cho cháu thay mặt xử lý toàn bộ việc của công ty.”

“Sức khỏe bố cháu kém lắm.”

“Thế nên luật sư Khương sẽ cố gắng hết sức để bảo lãnh tại ngoại điều trị.” Luật sư Kiều an ủi anh. “Đợi được bảo lãnh tại ngoại điều trị rồi cháu có thể qua đó thăm bố.”

Điều khiến Nhiếp Vũ Thịnh lo lắng nhất lúc này là khó khăn trước mắt, anh hỏi: “Trong vòng hai ngày tới, có cách nào kiếm được hai ba trăm triệu không ạ?”

Luật sư Kiều nhanh chóng nhẩm tính tài sản cá nhân của Nhiếp Đông Viễn, rồi lắc đầu: “Số tiền lớn quá, thời gian lại quá gấp.”

Nhiếp Vũ Thịnh đứng dậy bắt tay ông: “Cảm ơn chú, có vấn đề gì cháu sẽ hỏi chú ạ.”

Nhiếp Vũ Thịnh ngồi trong văn phòng của Nhiếp Đông Viễn đến tận tối mịt, lần lượt gặp từng lãnh đạo trong công ty. Hơn bảy giờ tối, Phác Ngọc Thành đi ra, thấy phòng Chủ tịch vẫn sáng đèn. Trông thấy ông, thư ký Hàn vội vàng đứng dậy: “Tổng giám đốc Phác.”

“Tiểu Nhiếp vẫn còn trong đó ư?”

“Vâng.” Thư ký Hàn đáp, “Cậu ấy vừa bảo người phụ trách tất cả các cơ sở sản xuất ở Phúc Kiên và Quảng Đông ngày mai đến gặp cậu ấy.”

Mặt hàng chủ yếu của công ty vẫn là đồ uống và hàng tiêu dùng nhanh, mấy cơ sở sản xuất lớn đều đặt tại Phúc Kiến và Quảng Đông.

Phác Ngọc Thành nghĩ thầm, cậu Tiểu Nhiếp này nói là ngoài ngành, vậy mà chẳng giống người ngoài ngành chút nào. Thư ký Hàn thấy ông có ý tiến vào, vội vàng thay ông gõ cửa:

“Mời vào.”

Qua cánh cửa, nghe giọng Nhiếp Vũ Thịnh cũng khá giống Nhiếp Đông Viễn. Bước vào phòng, Phác Ngọc Thành mới phát hiện ra Nhiếp Vũ Thịnh đang hút thuốc, nên giọng bị khàn nhiều. Ông chưa từng thấy Nhiếp Vũ Thịnh hút thuốc, Nhiếp Vũ Thịnh vừa thấy ông bước vào cũng dập ngay thuốc đi. Giấy ủy quyền đã được phía Hồng Kông fax đến, Nhiếp Đông Viễn ủy quyển cho con trai thay mặt mình giải quyết mọi chuyện ở công ty, đồng thời toàn quyền xử lý tài sản cá nhân của mình. Chắc ông Nhiếp cũng biết sắp đến hạn trả tiền hàng. Nhiếp Vũ Thịnh cần phải kiểm đủ tiền ngay lập tức.

Bây giờ giấy ủy quyền đã nằm trên bàn làm việc sáng bóng bằng gỗ đàn vàng Hải Nam, chữ ký của Nhiếp Đông Viễn như rồng bay phượng múa, ba chữ quen thuộc ấy đã dính chặt lấy ánh mắt Phác Ngọc Thành.

Nhiếp Vũ Thịnh tắt thuốc, đứng dậy mở cửa sổ cho thông gió, rồi cất tiếng: “Chú Phác, mời ngồi.”

Anh biết Phác Ngọc Thành không hút thuốc nên mở cả hai cánh cửa sổ ra, lại bật hệ thống thông gió trong phòng lên mức cao nhất, nên lúc đó chỉ nghe tiếng quạt gió kêu ro ro, gió thổi mạnh khiến tập giấy trên bàn bay loạt xoạt. Nhiếp Vũ Thịnh tiện tay lấy chặn giấy lên trên rồi hỏi: “Tổng giám đốc Phác, về chuyện tiền nong, chú có ý kiến gì không?”

Phác Ngọc Thành nói: “Không có cách nào hay cả, nhưng nếu công ty cần, tôi có thể đem tất cả số cổ phần đứng tên mình ra để thế chấp ngân hàng.”

Nhiếp Vũ Thịnh lắc đầu: “Đang thời điểm căng thẳng này, chưa chắc ngân hàng chịu cho vay đâu.”

Phác Ngọc Thành nói: “Không thử sao biết được? Tôi đi hẹn gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng vào ngày mai rồi, công ty ta hợp tác làm ăn với họ bao nhiêu năm qua, về lý về tình họ đều nên giúp chúng ta một tay mới phải.”

“Bố từng nói với cháu rằng, ngân hàng thực ra luôn khinh nghèo ham giàu, khi mình có tiền họ mới cho mình vay, lúc mình không xu dính túi thì đừng hòng họ mở hầu bao.”

Phác Ngọc Thành lại nhìn Nhiếp Vũ Thịnh, ông nói: “Ông Nhiếp nói đúng đấy.”

Nhiếp Vũ Thịnh lan man hồi tưởng lại chuyện ngày xưakhi bố nói với anh câu này, anh vẫn còn nhỏ, bấy giờ xưởng sản xuất của Nhiếp Đông Viễn đang ở vào thời kỳ hoàng kim, rất nhiều ngân hàng xếp hàng mời ông vay tiền. Không lâu sau, đến thời kỳ suy thoái kinh tế, nhiều doanh nghiệp ở nông thôn phá sản, tài chính bị thu hẹp, đúng lúc đó Nhiếp Đông Viễn đang tiến hành mở rộng dây chuyền sản xuất, cần gấp tiền để trả tiền mua thiết bị của nước ngoài, nhưng khoản vay ngân hàng mãi vẫn chưa giải ngân. Cuối cùng Nhiếp Đông Viễn phải thế chấp cả khu nhà xưởng và căn nhà hai bố con đang sống mới xoay được mấy chục vạn tệ để mua máy móc thiết bị.

Lúc đó anh vẫn còn nhỏ, chỉ thấy bố giống như con thú bị nhốt, cứ lồng lộn đị đi lại lại trong nhà. Cũng chính lúc đó anh nhìn thấy sợi tóc bạc đầu tiên của bố. Tập đoàn Đông Viễn từ một xưởng sản xuất phát triển đến quy mô lớn như ngày nay đã phải vượt qua bao nhiêu cửa ải khó khăn, đối đầu với bao nhiêu giông bão, bố đã phải bao phen lao tâm khổ tứ, căng thẳng lo lắng, thực ra anh cũng không rõ. Hôm nay ngồi trong phòng làm việc của ông, anh mới hiểu, phía sau tất cả những hào quang rực rỡ là vô vàn máu và nước mắt.

Đông Viễn là tâm huyết của bố anh, bây giờ ông đang bị tạm giam, còn anh lại chẳng có cách nào ứng phó.

Anh chủ động hỏi Phác Ngọc Thành: “Ngày mai gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng có cần cháu đi cùng không ạ?”

Vào thời điểm mấu chốt này, nói ra câu nào, Phác Ngọc Thành đều thận trọng câu nấy: “Nếu cậu có thời gian, tôi sẵn sàng tháp tùng cậu đi gặp giám đốc chi nhánh ngân hàng.”

Nhiếp Vũ Thịnh cảm thấy Phác Ngọc Thành đối xử với mình khách khí như người ngoài, dù là dân ngoài ngành nhưng anh không phải kẻ ngốc, bèn nói: “Ngày mai cháu muốn mời mấy vị phụ trách cơ sở sản xuất Quảng Đông và Phúc Kiến đến, chú Phác có muốn gặp luôn không?”

Phác Ngọc Thành gật đầu đồng ý, đoạn khuyên Nhiếp Vũ Thịnh nên về nghỉ sớm. Nhiếp Vũ Thịnh đi cùng ông xuống lầu, Phác Ngọc Thành định đích thân tiễn Nhiếp Vũ Thịnh về tận nhà nhưng anh từ chối. “Cũng không thuận đường mà. Chú Phác cũng về sớm đi, ngày mai còn có rất nhiều việc phải giải quyết.”

Khi họ bước ra khỏi thang máy, thư ký đã kịp thông báo cho tài xế riêng của Nhiếp Đông Viễn đánh xe từ bãi đỗ dưới tầng hầm lên, đợi trước thềm cửa công ty. Vừa nhìn thấy Nhiếp Vũ Thịnh bước ra, tài xế lập tức xuống xe, mở cửa sau cho anh.

Phác Ngọc Thành nhìn chiếc xe hơi màu đen quen thuộc rồi gật đầu chào tạm biệt Nhiếp Vũ Thịnh.

Tài xế lái xe ra đường lớn rồi hỏi: “Cậu về nhà nào ạ?”

Nhiếp Vũ Thịnh ngây ra một lát rồi mới hiểu ý tài xế hỏi rốt cuộc anh về biệt thự nhà họ Nhiếp hay về nhà riêng của mình. Anh đáp: “Không về đâu cả, tôi có hẹn ăn cơm với người ta.” Bây giờ anh mới nhớ ra mình chưa gọi điện thoại, liền gọi cho Thư Cầm, nói thẳng vào đề: “Tan làm chưa? Anh đến đón em.”

“Sao thế?” Thư Cầm ngỡ ngàng.

“Anh có chuyện muốn bàn với em.”

Thư Cầm cũng không nghĩ là chuyện gì to tát, bèn đáp: “Em vẫn đang ở công ty, nhưng tối nay em có hẹn ăm cơm với người ta rồi.”

“Có tiện hủy hẹn không?”

Thư Cầm chần chừ một thoáng, người cô hẹn ăn cơm là Thịnh Phương Đình. Thịnh Phương Đình coi hai ngày nay như ngày nghỉ, sáng nào cũng ngủ đến chán mới dậy, ban ngày thì đi đánh tennis, đi bơi, tối đến đợi cô tan làm thì cùng nhau đi ăn. Nhưng nghe giọng Nhiếp Vũ Thịnh có vẻ rất khẩn cấp, cô biết tính anh, những việc bình thường không bao giờ anh lo lắng như vậy. Thư Cầm nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Để em hủy hẹn.”

“Ừ, anh sẽ đến chỗ em ngay.”

Thư Cầm gọi điện thoại lại cho Thịnh Phương Đình, nói mình có việc gấp không thể về ăn cơm cùng anh được, rồi chậm rãi thu dọn đồ đạc. Cô vốn đang làm thêm giờ, sau khi giải quyết xong mọi việc cần làm, nhìn đồng hồ thấy đã hơn tám giờ rồi.

Đường hơi tắc, tài xế mà Nhiếp Đông Viễn chọn xưa nay luôn đáng tin, tay lái vững vàng lại kiệm lời, thấy Nhiếp Vũ Thịnh ngây ra trên ghế sau, anh ta càng thêm trầm lặng. Thật ra tâm trí Nhiếp Vũ Thịnh lúc này đang rối như tơ vò, hồi chiều anh có vẻ khá trầm tĩnh, ít nhất trong mắt toàn thể Ban lãnh đạo, anh có được coi là có dự tính sẵn, lâm nguy không loạn. Thực ra đến lúc đó anh mới nhận thấy mọi chuyện phức tạp hơn mình tưởng rất nhiều. Anh có thói quen ngắm kỹ tất cả sau khi bình tĩnh lại, giống như sau khi ca mổ hoàn thành thì hồi tưởng lại từng bước thực hiện vậy, có làm sai chỗ nào không, có chỗ nào sơ xuất không, nếu có thì làm thế nào để khắc phục hậu quả.Nợ Em Một Đời Hạnh Phúc - Chương 46
Đồ Cao Hoa quản lý tài vụ của tập đoàn, Nhiếp Vũ Thịnh nói chuyện với ông lâu nhất và cặn kẽ nhất, Đồ Cao Hoa tính qua cho anh mấy quyền thu chi tài chính, bấy giờ Nhiếp Vũ Thịnh mới thật sự hiểu được cách làm của bố mình. Thời buổi này kiếm tiền có ăn thua gì, chỉ là thu vốn về thôi. Mà hoạt động quay vòng vốn của Nhiếp Đông Viễn, nói trắng ra đều là đùa giỡn trên lằn ranh pháp luật.

Đồ Cao Hoa nhắc anh lưu tâm cổ đông lớn nhất là Tập đoàn Kháng Sinh, vì tập đoàn này nắm giữ khoảng 13% cổ phần, trong khi đó toàn bộ cổ phần mà Ban lãnh đạo nắm giữ gộp lại cũng chỉ khoảng 4%, nhỡ hai thế lực này hợp lại với nhau thì sẽ là 17%.

Nhiếp Vũ Thịnh không biết vào thời điểm này Tập đoàn Khánh Sinh liệu có thừa nước đục thả câu hay không, trong khi điều mà Đồ Cao Hoa lo lắng nhất lại là Ban lãnh đạo.

“Đại hội cổ đông lần trước, Ban lãnh đạo do Tổng giám đốc Phác đứng đầu đã nhắc đến chuyện tăng tỷ lệ nắm giữ cổ phần nhưng ông Nhiếp không đồng ý.”

Nhiếp Đông Viễn giống tất cả những nhà sáng lập truyền thống, mặc dù có thuê CEO nhưng vẫn giữ khoảng cách nhất định, đồng thời gắng duy trì quyền lực tuyệt đối về uy phong của mình.

Nhiếp Vũ Thịnh không ngờ sự việc càng lúc càng phức tạp như vậy, anh nghĩ đi nghĩ lại, mạch máu nơi thái dương giật liên tục. Hôm nay thái độ của Phác Ngọc Thành rất khách khí, nhưng sự khách khí này càng chứng tỏ có vấn đề. Giữa lúc nước sôi lửa bỏng như thế này, ngoài mặt Ban lãnh đạo chấp nhận việc anh đại diện cho bố mình, nhưng anh là dân ngoài ngành trăm phần trăm, nếu ông Nhiếp Đông Viễn bị giữ lại Hồng Kông dài ngày, thậm chí tuyên án là có tội, thì cho dù xin bảo lãnh tại ngoại để chữa bệnh, cũng không có cách nào rời khỏi Hồng Kông được. Liệu Ban lãnh đạo có ý định gì hay không cũng rất khó nói.

Không có bố ở đây, anh không biết mình sẽ trụ được đến bao giờ, hơn nữa trước mắt lại sắp phải trả tiền hàng cho các nhả cung ứng, mà anh vẫn chưa tìm ra được cách nào.

Sau khi nhận được điện thoại của Nhiếp Vũ Thịnh, Thư Cầm liền xuống lầu, nhìn quanh tìm xe của anh nhưng không thấy đâu. Trái lại, có một chiếc xe Mercedes Benz màu đen lạ hoắc đang nháy đèn. Thư Cầm quay đầu lại nhìn, thấy tài xế xuống xe tự lúc nào, mở cửa xe giúp cô. Vừa thấy người ngồi trên ghế sau là Nhiếp Vũ Thịnh, Thư Cầm đùa: “Ồ, đại thiếu gia, sao hôm nay hoành tráng thế này?”

Nhưng ngay lập tức, sắc mặt Nhiếp Vũ Thịnh khiến cô hiểu rằng đã xảy ra chuyện. Đợi tài xế đóng cửa xe lại, nổ máy, cô mới hỏi: “Sao thế?”

“Công ty của bố anh xảy ra chút chuyện.” Nhiếp Vũ Thịnh nói, “Em giúp anh nghĩ cách xoay một khoản vốn?”

Thư Cầm liền hiểu ngay đã xảy ra chuyện lớn, vội hỏi: “Cần bao nhiêu?”

“Hai trăm sáu mươi triệu…Ba trăm thì càng tốt.”

Thư Cầm cũng bó tay: “Khoản tiền lớn như thế, dù em về bàn bạc với bố mẹ, họ cũng không thể lập tức gom đủ được. Nếu anh cần ít hơn một chút, em có thể mặt dày về nhà mở miệng hỏi bố.”

Lâu nay, Thư Cầm mâu thuẫn gay gắt với gia đình, chịu nói ra câu này, chứng tỏ cô đã hết lòng vì bạn, nên Nhiếp Vũ Thịnh rất cảm động. Anh nói: “Anh biết em chắc cũng không có cách nào, chẳng qua là cứ cố hỏi thử thôi, cảm ơn em!”

Thư Cầm lo lắng hỏi: “Bác trai thế nào rồi anh?”

“Bị điều tra, ở Hồng Kông, không có cách nào quay về được.”

Thư Cầm nghĩ một lát rồi hỏi: “Chỗ tiền đó anh có cần gấp không?”

Nhiếp Vũ Thịnh đáp: “Rất gấp”

“Ngân hàng đâu?”

“Ngày mai anh hẹn gặp ngân hàng để bàn bạc, nhưng tình hình có vẻ không được khả quan.”

Thấy Thư Cầm bần thần hồi lâu, Nhiếp Vũ Thịnh đổi chủ đề: “Tối nay ăn gì nhỉ? Trưa anh chỉ ăn có hai cái bánh quy tại bàn mổ, bây giờ đói đau cả dạ dày rồi đây này.”

Thư Cầm chọn đại một quán ăn, Nhiếp Vũ Thịnh nói địa chỉ cho tài xế rồi hỏi Thư Cầm: “Em có quen tay săn đầu người nào không?”

Thư Cầm làm về nhân sự, thoạt nghe liền hiểu ngay, vội đáp: “Bên săn đầu người em có quen, chỉ là không biết hiện nay có người anh muốn tìm hay không thôi.”

Nhiếp Vũ Thịnh cười khổ, nếu bị ép phải thay toàn bộ Ban lãnh đạo, mới thực sự là không thể thu xếp nổi. Dù là ông Nhiếp Đông Viễn, nếu phải đối mặt với việc toàn bộ Ban lãnh đạo từ chức, chắc cũng sẽ rối tung lên.

Lúc ăn cơm, Thư Cầm gọi điện thoại cho tất cả các công ty săn đầu người mà cô biết, còn Nhiếp Vũ Thịnh lại ăn khá nhiều. Dưới áp lực khủng khiếp của một sự kiện trọng đại anh thường ép mình ăn nhiều, như vậy mới có sức khỏe để đối phó, nên thức ăn của nhà bệnh viện dù có khó nuốt đến đâu anh cũng ăn được. Quán ăn hôm nay Thư Cầm chọn là quán Triều Châu, món ăn đương nhiên rất ngon, nhưng lúc này Nhiếp Vũ Thịnh có ăn gì cũng chỉ thấy như nhai rơm, dù vậy anh vẫn ăn được hai bát cơm.

Thư Cầm thật lòng khen ngợi: “Khá đấy, anh ăn nhiều vào để còn lấy sức chiến đấu.”

“Đừng có vui mừng trước sự đau khổ của người khác nhé.” Xưa nay Nhiếp Vũ Thịnh nói chuyện với cô vẫn rất thoải mái, trong lòng buồn bực cũng không giấu cô: “Không biết bản tin ngày mai người ta sẽ viết những gì đây, chiều nay Phó Tổng giám đốc Marketing và quan hệ công chúng đã đề nghị anh mở một cuộc họp báo, nhưng anh vẫn chưa biết có nên không.”

“Vẫn chưa có bản tin ngày mai mà.” Thư Cầm là người lạc quan, “Binh đến tướng ngăn, nước lên đê chặn, chỉ cần các siêu thị vẫn bán nước tinh khiết của Đông Viễn thì anh sợ gì chứ?”

Một câu nói này cũng đủ vực dậy tinh thần Nhiếp Vũ Thịnh, đưa Thư Cầm về nhà xong, anh vội vàng chạy đến siêu thị mini mở cửa 24/24. Khi nhìn thấy các loại nước giải khát tinh khiết của Đông Viễn vẫn chiếm quá nửa tủ mát, anh mới thở phào. Nhân viên thu ngân thấy lạ, cứ nhìn nhìn anh mấy lần, khiến anh bối rối, đành mua vài chainước rồi quay ra v

Tài xế đã được anh cho về, Nhiếp Vũ Thịnh sực nhớ xe của mình vẫn để trong bệnh viện, liền bắt xe đến đó. Anh không thấy mệt mỏi gì lắm, chỉ thấy vô cùng sốt ruộc. Đến tòa nhà của khoa Ngoại bệnh viện, ngửi thấy mùi thuốc sát trùng quen thuộc, lòng anh mới bình tĩnh lại. Trước tiên, anh đến khoa Chăm sóc đặc biệt thăm bệnh nhân vừa mới được phẫu thuật hôm nay. Trưởng khoa Chăm sóc đặc biệt đang ở đó, trông thấy anh liền tỏ vẻ kinh ngạc:

“Tiểu Nhiếp, muộn thế này còn đến à?”

“Cháu đến xem tình hình bệnh nhân vừa mổ hôm nay thế nào.”

“Ồ, Chủ nhiệm Phương của các anh trước khi tan làm cũng đến thăm rồi, tình hình vẫn tốt, tương đối ổn định.”

Ra khỏi khoa Chăm sóc đặc biệt, Nhiếp Vũ Thịnh lại đến phòng bệnh khoa Ngoại Tim mạch. Hôm nay ngoại trừ lúc sang đi kiểm tra phòng, gần như cả ngày anh chưa đi thăm Tôn Bình, quả thực thấy nhớ cậu bé. Các phòng bệnh đều đã tắt đèn, tuy phòng bệnh VIP không tắt đèn nhưng đèn phòng ngoài đã tắt, rõ ràng Đàm Tĩnh đã ngủ.

Sợ Đàm Tĩnh và con trai tỉnh giấc nên anh chỉ dám rón rén đi vào. Đèn ngủ trong phòng bệnh nhân lúc nào cũng sáng, Tôn Bình đang ngủ rất say, anh khẽ khàng nhấc bản theo dõi ở đầu giường lên, xem những số liệu mà các y tá đã ghi lại. Đàm Tĩnh nằm trong phòng đang mơ màng ngủ, nghe động liền tỉnh giấc, nhìn thấy anh, cô liền khoác áo ngồi dậy.

“Anh lại tăng ca à?”

Đôi mắt cô lim dim ngái ngủ, giọng nói vẫn hơi nghèn nghẹt. Bỗng nhiên anh muốn quàng tay ôm cô thật chặt, đang lúc bản thân yếu đuối nhất, áp lực nhất, tuyệt vọng nhất, nếu được ôm lấy cô thì tốt biết mấy.

Nhưng bây giờ, dù chỉ là một cái ôm, cũng trở nên quá đỗi xa vời với anh.

Anh đứng yên đó bất động, một lát sau mới bảo cô: “Hai ngày sắp tới anh phải xin nghỉ, e rằng không thể đến thăm Tôn Bình được.”

Sau khi biết thân thế thực sự của Tôn Bình, không ngày nào anh để cậu bé rời khỏi tầm mắt, anh có cách yêu con của riêng mình, dù Đàm Tĩnh không muốn đối diện nhưng cô vẫn hiểu rất rõ. Bởi vậy cô thoáng sững sờ, hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”

Nhiếp Vũ Thịnh chỉ kể qua loa: “Công ty của bố anh xảy ra chút chuyện, bây giờ bố anh đang ở Hồng Kông không về được, anh phải thay ông giải quyết một số việc, chắc sẽ bận mất mấy ngày.”

Nhắc đến Nhiếp Đông Viễn, Đàm Tĩnh liền làm thinh, cô không có ấn tượng tốt về ông, từ trước đến nay luôn là như thế.

Nhiếp Vũ Thịnh chỉ nán lại phòng bệnh một lát, dặn dò Đàm Tĩnh nếu Tôn Bình có bất kỳ thay đổi gì, phải lập tức liên lạc với Chủ nhiệm Phương, rồi lầm lũi ra về.

Đàm Tĩnh có thể nhận ra Nhiếp Vũ Thịnh đang có chuyện, nhưng cô không bao giờ ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến thế. Ngày hôm sau các báo đều đăng tải, bản tin thời sự buổi sáng cũng đưa tin. Đối với những người bình thường, Nhiếp Đông Viễn là một cái tên xa lạ, nhưng đồ uống và nước tinh khiết của Tập đoàn Đông Viễn ai ai cũng từng sử dụng. Chủ tịch Tập đoàn Đông Viễn xảy ra chuyện, đương nhiên là một tin chấn động.

Trong bệnh viện lại càng nhiều đồn thổi, nhất là khoa Ngoại Tim mạch, ai bảo Nhiếp Đông Viễn là bố của bác sĩ Nhiếp. Đám y tá đều xôn xao, các bác sĩ cũng thì thầm to nhỏ, khiến Chủ nhiệm Phương phải ra mặt mắng cho một trận ngay trước giờ thăm phòng bệnh, mọi người mới im bật, không ai dám bàn luận gì nữa. Nhưng còn chưa thăm hết phòng bệnh, Chủ nhiệm Phương đã bị gọi sang khoa Chăm sóc đặc biệt. Bệnh nhân hôm qua vừa làm phẫu thuật theo chương trình CM đột nhiên bị suy tim, các bác sĩ khoa Chăm sóc đặc biệt vừa tiến hành cấp cứu, vừa lập tức mời Chủ nhiệm Phương đến để hội chuẩn.

Những chuyện này Nhiếp Vũ Thịnh đều không hay biết, anh đang cùng Phác Ngọc Thành đi gặp giám đốc ngân hàng. Giám đốc ngân hàng cũng rất nể mặt, ông nói thẳng với họ. “Anh Phác, chúng ta đã làm ăn với nhau bao nhiêu năm nay rồi. Cậu Nhiếp, cậu cũng không phải là người ngoài, bố cậu là bạn cũ của tôi, hôm nay lý do cậu đến đây tôi đều hiểu cả. Nhưng bây giờ thật sự không có cách nào hết, kế hoạch cho vay năm nay của chúng tôi đã dùng hết trong 6 tháng đầu năm rồi. Một hai chục triệu thì chúng tôi còn có thể nghĩ cách xin cấp trên cho một hạn ngạch tạm thời, nhưng bên công ty các anh đâu chỉ thiếu một vài đồng…”

Buổi trưa, Nhiếp Vũ Thịnh ăn cơm với người quản lý của mấy cơ sở lớn. Những người phụ trách sản xuất là một phe khác trong công ty, đa phần bọn họ xuất thân từ dân kỹ thuật, trái hẳn với Ban lãnh đạo, nhưng Nhiếp Vũ Thịnh lại cảm thấy họ tương đối kiên định, có lẽ vì có liên quan đến công việc của xưởng. Chỉ cần sản xuất của xưởng đi đúng quỹ đạo, việc tiêu thụ không có vấn đề gì, thì công xưởng về cơ bản là một vòng tuần hoàn khép kín.

Nhưng bọn họ cũng không đưa ra được sáng kiến gì cho Nhiếp Vũ Thịnh, lý do anh gặp mặt họ, ngoài việc hỏi ý kiến thì quan trọng hơn là muốn làm họ yên tâm. Chỉ cần giữ được sản nghiệp của công ty thì Đông Viễn vẫn còn nền tảng để đứng vững.

Chỉ có người phụ trách cơ sở sản xuất số hai ở Quảng Đông có phần bất mãn, nói: “Ngày xưa không nên bày vẻ ra bất đ

<< 1 ... 35 36 37

Ads - Nhà tài trợ :

Truyện Hay Cùng Chuyện Mục

Đọc truyện Thống kê truy cập
Trang chủ: U-ON

Hôm nay: 340 lượt
Tổng cộng: 298152
Game Android Crack