Game HOT 21:20:53 | 16/02/26 |
Tuyển Người Yêu |
long của em" Mỗ nữ B.
"Vũ vương tử cười với ta ! A, ta hạnh phúc chết mất" Mỗ nữ C
"…" .
Ba người bọn họ không giải thích được liếc nhau một cái, phía sau còn có nhiều hơn nữ sinh cũng đi vào, đem bọn họ chen chúc tản ra ngoài.
"Băng Thần, người nào giẫm chân của mình, đau muốn chết " Phỉ Phỉ kêu lên.
"A, họ cũng nắm tóc mình! Muốn chết a" Mộng cũng vậy.
A, người nào giẫm cô, đau quá! Ngất, đầu cô phát hỏa, gặp quỷ à! Cô trong đám người liều mạng tránh né, nhưng vẫn là bị những người đó làm cho bị thương , a, đau quá, vừa nhìn trên cánh tay xuất hiện năm rãnh máu, cô không nhịn được nữa!
"A, người nào a, người nào đem tôi vẫn ra tới đây vậy". Kỳ quái, rõ ràng ở bên trong a, làm sao thoáng cái lại bay đến phòng học phía ngoài .
"A "
Đụng
Loảng xoảng.
" Ai u". Một hai ba bốn nhất nhất đều bị cô đá ra ngoài phòng học, Phỉ Phỉ cùng Trình Mộng nhìn thấy cô ở chỗ này vung tay, không nhịn được cũng làm giống cô, đem bọn họ dọn dẹp đi ra ngoài. Rốt cục, bên trong các nữ sinh phát hiện điều gì đó không đúng, rối rít quay đầu lại nhìn, xác thực nhìn thấy phòng học phía ngoài nữ sinh thật giống như xếp La Hán giống nhau, một tầng một tầng gục trên mặt đất mà kêu rên! Mà bên trong phòng học xác thực xuất hiện một mảnh chân không giải đất, ba người đầu tóc rối bời quần áo xốc xếch hai tay ôm ngực nhìnbọn họ, hơn nữa từ trên người tán phát ra một trận lạnh lẻo, ở nơi này đang là mùa hè nóng bức, nhưng cảm giác được một luồng khí lạnh! Người ở phía ngoài sẽ không biết đây là kiệt tác của ba nữ sinh này, quá vạm vỡ đi! Ba người tiến về phía trước, tất cả nữ sinh cũng lập tức giải tán, trong nháy mắt vô ảnh vô tung biến mất, rốt cục thấy rõ ràng rồi trong vòng vây người, ba người quan sát bọn họ đồng thời ( ba anh nhìn ba chị đấy), bọn họ cũng đang quan sát ba người, trong đầu hiện ra ba người tư chất không lường trước ( mặc dù cũng không là vì bọn họ mà đến, nhưng trong sân trường phong vân nhân sự hay là hiểu rõ một chút ).
Ha hả các cô chính là Tam vương tử, lớn lên khá tốt a. Ba người bọn họ liếc mắt nhìn nhau, hướng chỗ ngồi đi tới, mà Thiên Tỉnh Phong vừa lúc ngồi vị trí của cô, Thiên Vũ cùng Tử Hạo ngồi ở phía sau cô một loạt, đi lên trước đối diện lẫn nhau.
Này ba nữ sinh đặc biệt đây rồi, đặc biệt là cô gái tóc tím này, mái tóc tím được xõa ra sau, gió thổi nhẹ vào mái tóc tỏa ra mùi hương nhè nhẹ, lộ ra nhè nhẹ hấp dẫn, gương mặt xinh đẹp vây quanh hai khỏa linh động xác thực lạnh lùng đen trân châu, không, nàng mang ẩn hình ánh mắt rồi. Cong cong lông mày, lông mi thật dài, trắng nõn không rảnh da lộ ra nhàn nhạt phấn hồng, thật mỏng đôi môi như hoa hồng biện loại kiều diễm ướt át!"Đồng học, này là chỗ ngồi của ta" thấy vậy nhập thần, Thiên Tỉnh Phong bị thanh âm đột nhiên xuất hiện kéo trở về.
"Cô tên là gì ?" Thiên Tĩnh Phong hỏi
Ôi chao! Làm sao đột nhiên hỏi tên của cô, nhìn thấu nghi ngờ của cô "Tôi nghĩ dã gặp cô, cô rất đặc biệt" .
Cô lạnh lùng nói ra "Không có hứng thú biết ngươi". Thừa dịp Tĩnh Phong không có chú ý, đẩy ra, ngồi lại vị trí của anh ta, nằm úp sấp xuống chuẩn bị ngủ!
"Băng Thần, bạn bị thương nữa à." Mộng lo lắng hỏi.
Ngẩng đầu, Mộng cùng Phỉ Phỉ đang xoay đầu lại nhìn cô, gật đầu, coi như là đáp lại. Hảo bực mình a, tối hôm qua căn bản không ngủ được!
"Có cần xuống phòng y tế không?" Phỉ Phỉ
"Không cần" .
Đột nhiên cảm giác cánh tay bị người nào đó kéo dậy, cô mở mắt nhìn, là Thiên Tĩnh Phong, anh ta muốn làm gì? Không đợi cô kịp phản ứng, cũng đã bị anh kéo ra khỏi phòng học, phục hồi tinh thần lại, mạnh mẽ hất tay của anh ra, dùng sức quá mạnh, thiếu chút nữa ngã nhào! Bọn họ cứ như vậy mà nhìn nhau , người nào cũng không nói chuyện. Mộng, Phỉ Phỉ, Quang Vũ, Tử Hạo ngay sau đó cũng đi theo hai người họ ra ngoài.
"Đi phòng cứu thương." Phong lạnh lùng ra lệnh.
Không để ý tới anh ta, xoay người đang muốn trở lại, lại bị anh túm ở "Tôi nói, đi phòng cứu thương, cô nghe không hiểu sao?"
Anh ta cho mình là ai a, không giải thích được! Lần nữa hất ra tay của hắn, lại bị Mộng cùng Phỉ Phỉ khuyên "Băng Thần, nghe anh ấy, đi đi, đem vết thương băng bó lại, tránh bị nhiễm trùng "
Nhìn các người một cái "Ân" Cô nhẹ nhàng gật đầu.
Ba người bọn họ hướng phòng cứu thương đi tới, mà ba tên thiếu gia cũng đi theo sau, Phỉ Phỉ cùng Trình Mộng trên người ít nhiều gì cũng có chút bị thương, ba người đơn giản xử lý, liền chuẩn bị trở về phòng học, "Tịch mịch mới nói yêu, vì sao ngươi em lại hư hỏng như vậy, làm…" Tiếng Điện thoại vang lê "Alô"
"Là ta" Cô dừng bước, là ông, ông ta rốt cục không nhịn được tìm cô rồi.
"Có việc gì ?" Cô lạnh lùng nói, nhưng trong giọng nói vẫn có một tia vui vẻ, Phỉ Phỉ cùng Mộng cảm giác được, cũng dừng bước lại xem cô.
http://lnk.vn/bQpy
"Ta nghĩ rồi, ta muốn đi tìm bà ấy". Ai! Cô rốt cuộc cũng biết. Xem ra cô xem thấp vị trí ủa người đàn bà kia ở trong lòng ông ta.
"Vậy à."
"Ta rời đi trong khoảng thời gian này, con có thể hay không giúp ta xử lý mộtoôs việc của công ty"
"Bao lâu? "
"Rất nhanh, một tháng là tốt rồi"
"Ông đã xem rồi sao?" Người này muốn cô nói như thế nào cho phải a, rõ ràng cũng đã trở về không được, nhưng vẫn là như thế kiên trì.
"Ân"
"Vậy ông còn muốn đi. "
"Ta muốn hỏi rõ ràng, bất kể nàng hiện tại là dạng gì, ta cũng muốn biết nguyên do, chết cũng phải thấy xác. "
"Tôi sẽ phái người bảo vệ ông"
"Cảm ơn con". Cúp điện thoại, lộ ra một nụ cười thống khổ.
"Băng Thần, tại sao, tại sao mình cảm giác bạn vừa rất vui vẻ vừa rất đau đớn vậy" Mộng.
"Không có gì, đi thôi, trở về lớp"
Hôm nay một ngày như vậy lại kết thúc, cũng đâu có nhàm chán ?
Chương 5
"Tịch mịch mới nói yêu, vì sao em lại muốn hư hỏng như vậy "
" Uy "
"Băng Thần, chúng mình đang ở Bar Tịch Mịch, cậu tới đây đi?" Mộng.
"Ân, chờ mình tí ". Cúp điện thoại, lấy được cái chìa khóa ra cửa, lấy xe của cô hướng Tịch Mịch lên đường. Cô thích đua xe, có thể nghe được tiengs gió thổi vù vù qua bên tai, nhìn đường phố, người đi đường, xe cộ nhanh chóng lui về phía sau, còn có những chiếc xe khác cùng đua với nhau… Bọn chúng làm cô khoái cảm, cũng làm cho ta cảm thấy đắc ý, thống khoái! Không biết đã vượt qua bao nhiêu chiếc, không biết xuyên qua bao nhiêu xe , rốt cục cô tới . Một thân ảnh xinh đẹp bước xuống xe, tháo nón an toàn xuống.
"A! Mau nhìn này, cô ả này lái chiếc Motorcycles, ôi chao! Tuyệt diệu, ta thích". Mấy tên côn đồ hướng cô đi tới, nói chuyện đồng thời còn hướng cô vươn tay ra, cô thuận thế bắt được tay của hắn, đánh về phía sau một cái "Răng rắc" tiếng xương gãy vang lên. Một cước đá vào bụng của hắn, đá ra xa hai thước, những tên côn đồ khác thấy thế, rối rít hướng cô xuất thủ.
"Ai nha. "
"A!" Nhìn trên mặt đất bọn chúng nằm trên mặt đất, vỗ vỗ tay đi vào Bar Tịch Mịch. Ánh đèn lập lòe, tiếng nhạc chói tai, âm thanh thật to, khó nghe.
"Băng Thần, bạn làm sao mới đến a." Phỉ Phỉ.
"Phải giải quyết một số vấn đề nhỏ." Gật đầu, lỗ tai cuối cùng thanh tịnh, mở cửa đi vào, ôi chao! Làm sao ba người bọn hắn ở chỗ này, cô nghi ngờ nhìn hướng Phỉ Phỉ!
Phỉ Phỉ đối cô xin lỗi nhún nhún vai, ý là, chính bọn hắn muốn tới đùa, cô cũng không có biện pháp a. Ngất! Nha đầu này, Phỉ Phỉ cùng Tử Hạo ngồi cùng nhau, Thiên Vũ cùng Trình Mộng ngồi cùng nhau, chỉ có Tĩnh Phong bên cạnh còn có một vị, nhớ tới hành vi hồi sáng của anh ta, không muốn cùng anh ta ngồi cùng nhau, Phỉ Phỉ nhìn cô chậm chạp không vào ngồi, liền ở phía sau đẩy cô một cái, mất thăng bằng, ngã vào người của Tĩnh Phong, anh lập tức đỡ lấy cô, trời ạ, tim làm sao lại đập nhanh như vậy, nóng quá! Vội vàng thoát khỏi lòng anh, ngồi sang bên cạnh. Anh đây là thế nào, bị cô hất ra, lại có một tia mất mác. Nhìn anh mặt ửng đỏ, cô lại có một tia động tâm. Người này này cũng sẽ đỏ mặt a! Thật thú vị.
Lấy điện thoại di động ra nhìn thời gian. Mười một giờ rồi, họ cũng đã bắt đầu , nghĩ tới khóe miệng lộ ra một tia Thị Huyết mỉm cười, vừa lúc bị Trình Mộng thấy, Mộng biết cô một khi lộ ra nụ cười như thế, tỏ vẻ cô muốn sát giới rồi, vừa lo lắng nhìn cô.
"Băng Thần, cậu không đi sao?"
Cô nhìn Mộng lạnh lùng nói "Tại sao phải đi? "
"Nhưng là, mình lo lắng "
"Không nên lo lắng, tin tưởng vào lựa chọn của mình, ok? " Cô cắt đứt lời Mộng mà nói…, ba người bọn hắn không hiểu hai người đang nói gì.
"Chuyện gì vậy, nghe tới thật giống như rất nguy hiểm" Tử Hạo.
Cô lạnh lùng nhìn anh một cái, ý nói không nên hỏi, bớt can thiệp vào đi.
Anh lúng túng sờ sờ lỗ mũi, xem một chút ngồi ở bên cạnh Phong tiếp tục uống rượu. Phong trong lòng cũng rất tò mò, đôi môi giật giật, nhưng cuối cùng cũng không có hỏi ra lời.
Điện thoại di động vang lên, phát tới tin tức: Đã bắt đầu, bên Lang Bang một phần ba đã đi đến quán bar Tịch Mịch chọn nơi xử lý. Còn có một bộ phận đi đến đó, số ít ở lại Lang Bang tổng bộ.
Đây là cái gì, giương đông kích tây sao? Muốn đánh nhau trở tay không kịp. Trong dự liệu chuyện. Lập tức có tin tức mới: Giữ nguyên kế hoạch tiến hành.
Hắc hắc, cô để Lang Bang tối nay trên thế giới đều biến mất hoàn toàn, quanh thân sát khí hiện lên, khóe miệng không tự chủ lại lộ ra Thị Huyết mỉm cười.
"Người này không dễ chọc" Đây là ý nghĩ của ba chàng trai, lấy ra một chai bia, giết chết. Đứng dậy rời đi , lưu lại Phỉ Phỉ cùng Mộng và ba người bọn họ.
Trong phòng.
"Mộng, Băng Thần một thân sát khí muốn làm gì đi a" Thiên Vũ thắc mắc hỏi.
"Nga, chắc là ba của bạn ấy ở công ty xảy ra chuyện gì đó." Trình Mộng đáp.
"Phải không, công ty gặp chuyện không may cũng không cần đi tìm người liều mạng." Tử Hạo không tin trả lời.
"Bạn ấy làm việc, không ai có thể hiểu được, chúng tôi sống chung 10 năm cũng không thể nhìn thấu bạn ấy." Phỉ Phỉ đáp.
"Chỉ có ý niệm giết người trên thân mới sẽ xuất hiện sát khí, không phải sao?" Tĩnh Phong khẳng định rất đúng lời họ nói.
Thiên Vũ, Tử Hạo, Tĩnh Phong nhìn Trình Mộng cùng Phỉ Phỉ, hi vọng hai người có thể đưa ra một giải thích hợp lý. Mộng ở trong lòng oán trách: Bọn họ làm sao tỉ mỉ như vậy a, Băng Thần, bạn làm bọn mình rơi vào vấn đề khó khăn rồi.
"Ân, đây là bởi vì, bởi vì…" Phỉ Phỉ ấp a ấp úng không nói ra.
"Bởi vì bạn ấy vốn chính là người của hắc đạo, cho nên trên người có sát khí là điều tất nhiên thôi." Mộng giải thích.
Phỉ Phỉ quay đầu nhìn về phía mộng, làm sao bạn đem những này nói cho bọn họ biết a.
Mộng hướng Phỉ Phỉ ánh mắt bảo cô yên tâm.
Ba người bọn họ nhìn về phía Mộng, hi vọng cô nói rõ ràng "Băng Thần vốn chính là người của hắc đạo, bất quá cũng là hai năm trước, chúng tôi cũng là mới biết được. " Mộng đành phải nói láo, thật ra thì các cô từ khi 12 tuổi đã lập nên "Hồn tế" rồi, năm năm sau họ đưa "Hồn tế" phát triển trở thành vì bang phái đứng hàng thế giới, toàn cầu các nơi đều có phân bộ, công ty lớn thế hai trên thế giới Nhật Bổn là do Băng Thần gây dựng nên. Chỉ bất quá những thứ này trừ ba người bọn họ, không có người nào biết!
"Cô ấy tại sao là người của hắc đạo, người bang phái nào? Chịu trách nhiệm gì?" Phong.
"Không biết, về chuyện hắc đạo, bạn ấy chưa bao giờ có cho chúng ta hỏi tới, nói biết đến càng nhiều sẽ càng nguy hiểm, cho nên về bạn làm gì chúng tôi thật sự không biết" Mộng.
Người này, sẽ không có nguy hiểm sao, không được, anh phải nhanh lên làm cho cô rút lui khỏi hắc đạo. Nghĩ tới cô sẽ gặp nguy hiểm, anh không nhịn được cảm thấy đau lòng. Bên cạnh nhiệt độ trong nháy mắt giảm xuống! Đứng lên đang muốn ra khỏi cửa.
"Cậu đi đâu vậy" Phỉ Phỉ.
Quay đầu lại nhìn về phía Phỉ Phỉ, lạnh lùng nói "Tìm cô ấy."
"Mình khuyên cậu không nên đi." Mộng đi tới bên cạnh Tĩnh Phong.
Nghi ngờ nhìn hướng Mộng "Tại sao?"
"Cậu biết đi nơi nào tìm? Bạn ấy không thích người khác can thiệp chuyện của mình, sẽ làm cho bạn ấy chán, cậu nguyện ý làm cho bạn ấy chán sao?" Mộng nhìn ra cái người lạnh lùng này đã thích Băng thần rồi, hai người cũng như vậy kiêu ngạo, lạnh lùng như thế nào ở chung được a. 0 hì hì… , có chút mong đợi nga!
Không, anh không muốn làm cho cô ấy chán anh, nên làm cái gì bây giờ, tức giận một quyền nện ở trên tường, thấy tình huống như thế, Quang vũ cùng Tử Hạo ngăn lại hành vi của anh, đem Phong ở trên ghế sa lon ngồi xuống, azz, thật không đành lòng thấy anh như vậy, đi tới vỗ vỗ vai anh "Yên tâm đi, Băng Thần có không có chuyện gì, mỗi lần xong chuyện, bạn áy sẽ gọi điện cho bọn mình báo là bình an. " Mộng.
Nhìn người nằm trên mặt đất ngổn ngang, không ngừng giãy dụa, thật vô dụng, như vậy không lịch sự đánh, chán ghét nhìn bọn hắn một cái, theo mật đạo đi lên lầu hai, khúc quanh "Đứng lại" một cây thương để ở mi tâm của cô.
"Ngươi là sát thủ của "Hồn tế" ?" Người cầm súng hướng về phía cô chính là bang chủ của Lang Bang – Lang Đầu, hắn từng bước đi tới, cô từng bước lui về phía sau, lui trở về lầu dưới đại sảnh đứng lại.
"Ngươi là ai? Tại sao đánh lén người của Lang Bang ta? Chúng ta có cừu oán với nhau sao?"
Khóe miệng lộ ra mỉm cười khinh miệt, hừ lạnh nói "Ở trên đường thấy nào nhiệt nên vào xem, không được sao? "
"Ngươi, hừ, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt." Hiển nhiên hắn tức giận rồi "Vạy thì ta không khách khí nữa."
Nói xong, giơ súng lên, ngón tay chậm rãi bóp cò, chăm chú nhìn chằm chằm ngón tay của hắn, mắt thấy ngón tay của hắn sẽ phải giữ chặt cò súng, không có biện pháp, chỉ có liều mạng.
Đối với hắn lộ ra một mỉm cười khinh miệt, thừa dịp hắn ngây người hết sức, đã sớm giấu ở ống tay áo ám khí phát ra, hắn cũng là người từng trải, trong nháy mắt kịp phản ứng, bóp cò, "Phanh" đạn cùng ám khí lần lượt bay ra, thân thể vi tà, đạn gặp thoáng qua, hắn nhanh chóng tránh không kịp một cây chủy thủ sắp cắm lên người mình, Lang Đầu hai mắt nhìn chằm chằm cô, khuôn mặt không dám tin.
"Ngươi" Thân thể chậm rãi lui về phía sau, ôm đầu vết thương, đáng chết, thiếu chút nữa, đi tới bên cạnh hắn, mỉm cười nhìn hắn "Chết không nhắm mắt sao? Ta là "Hồn tế" tím hồn, ngươi chưa nghe qua sao, như vậy, chúng ta coi như không cừu không oán sao?"
Tháo mặt nạ xuống, để cho hắn thấy rõ dung mạo của cô, từ trên người hắn hung hăng rút ra cây đao, máu đi theo phun vải ra, nhuộm đỏ che ở trước mặt trước, nhìn hoa lệ trước lại một lần bị máu tươi nhuộm đỏ, trên tay lại giết một cái mạng rồi, bất đắc dĩ a! ( cô giết người ta mà còn báo là bất đắc dĩ)
Chương 6
Đầu vai bị đạn bắn bị thương còn đang chảy máu, kéo áo xuống băng bó đơn giản một chút, gọi điện thoại cho Mộng bảo cô đã bình an.
Trên quầy rượu Bar Tịch Mịch.
Làm sao còn chưa có gọi điện thoại tới a, Tĩnh Phong gấp gáp nhiều lần cũng muốn đi ra cửa, bất đắc dĩ cũng bị bọn họ ngăn cản. Một tiếng nhạc truyền đến, cô gọi điện thoại tới rồi sao? Mấy người nhanh chóng vây xung quanh Mộng "Băng Thần, thế nào a ?"
"Ân, hoàn hảo" Đầu bên kia điện thoại truyền ra thanh âm "Để cho tôi nói chuyện với cô ấy" mạnh mẽ đoạt lấy điện thoại, tiếp theo hướng về phía điện thoại di động rống lên giận dữ "Làm sao cô lại làm như vậy." .
Người này làm sao như vậy a, bất kể hắn thật giống như rất quan tâm cô, trong lòng có chút vui vẻ, bất quá trong lòng là nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng lại lạnh lùng nói "Chuyện không liên quan đến anh, để cho Mộng nghe điện thoại.". Tức chết ta, cô ấy làm sao như vậy không biết tốt xấu a. Đưa di động vẫn trả lại cho Mộng, ngồi một mình ở trên ghế sa lon uống rượu.
"Uy, Băng Thần"
"Ân"
"Mọi chuyện thuận lợi chứ?"
"Hoàn hảo, mình không tới đó nữa, hai người về sớm một chút đi."
"Ân, bọn mình biết rồi, bạn cũng sớm về nhà nghỉ ngơi một chút đi "
"Ân." Cúp điện thoại, không biết những nơi khác tình hình như thế nào. Gọi điện thoại hỏi qua tình huống mọi việc, hết thảy đều thuận lợi, đều ở trong lòng bàn tay!
Về đến nhà, tắm rửa sạch sẽ, nằm ở trên giường nhưng như thế nào cũng ngủ không được , nhìn mình hai tay đã nhuộm đầy máu tanh, hôm nay đôi tay này lại vừa kết liễu một mạng.
—-
"Băng Thần, chúng mình tới rồi" Phỉ Phỉ.
"Hôm nay làm sao sớm như vậy a"
"Mình cũng không muốn sớm như vậy rời giường a, đều do Tử Hạo, sáng sớm lại gọi điện thoại đánh thức mình." Ân? Cô không giải thích được nhìn Phỉ Phỉ, kỳ quái, cô ấy có cái gì không đúng nga, Phỉ Phỉ thấy cô nhìn chằm chằm vào mình, mặt đỏ lên, cảm thấy xẩu hổ, Phỉ Phỉ nghĩ côkhẳng định bỏ lỡ trò hay nào đó không có nhìn.
Cô quay đầu nhìn về phía Mộng, hi vọng cô ấy nói cho cô biết!
Mộng ra vẻ thần bí hướng cô ngoắt ngoắt tay "Kê lổ tai vào đây, như thế như thế, như vậy như vậy" nha. Thì ra là như vậy, tối hôm qua ở Bar Tịch Mịch rất loạn, có ngườiđi đến đạp phá, bọn họ từ trong phòng đi ra ngoài, phía ngoài mới vừa kết thúc chiến tranh, hai người nối nghiệp mã lưỡng bại câu thương, bọn họ năm người không muốn gây chuyện, cho nên rất cẩn thận muốn từ góc ra bên ngoài lui ra ngoài, một tên côn đồ nhỏ lầm cho là bọn họ là người của đối phương, muốn đi ra ngoài mật báonên đứng đằng sau đánh lến, kết quả Phỉ Phỉ không có chú ý thiếu chút nữa bị thương, may là Tử Hạo kịp thời phát hiện cứu Phỉ Phỉ một mạng, tới anh hùng cứu mỹ nhân, mà mỹ nhân đây tựu khuynh tâm cho ân nhân rồi.
Ha ha, cô đối với Phỉ Phỉ lộ ra rất ánh mắt mập mờ, Phỉ Phỉ ngẩng đầu nhìn cô một cái, khuôn mặt lại ửng hồng, nha đầu này, lúc nào trở nên dễ dàng như vậy xấu hổ nữa! Cô muốn tiếp tục trêu chọc cô ấy, Mộng nhìn ra ý của cô, vội vàng ngăn cản nói "Tốt lắm tốt lắm, Băng Thần, bỏ qua cho Phỉ Phỉ đi, bạn nhìn mình xem, 0 hì hì…"
Đang chuẩn bị ra cửa… "Tiểu thư" quản gia gọi cô lại, cô quay đầu lại "Lão gia phân phó tiểu thư có rãnh rỗi thì đi công ty một chuyến " Mặt không chút thay đổi gật đầu.
Ông ta để cho cô đến công ty hẳn là có chuyện trọng yếu! Hay là đi xem một chút, nghĩ tới đây. Cô hướng Mộng cùng Phỉ Phỉ xin lỗi nói "Sáng hôm nay mình không đi học được rồi, mình đi đến công ty ông ta xem một chút". Mộng có chút tiếc hận nói "Vậy cũng tốt, chiều gặp nhau nhé".
Từ nhà để xe lấy ra chiếu xe "Yêu" cùng bọn họ đi ra đến cửa, ngẩng đầu nhưng nhìn thấy ba người bọn hắn đứng gần đấy nói chuyện phiếm, nghe được tiếng cửa mở, rối rít ngẩng đầu nhìn hướng bọn họ. Cô nghi ngờ nhìn hướng Mộng cùng Phỉ Phỉ.
"Nga! Buổi sáng hôm nay chúng ta cùng bọn họ cùng đi, vốn là để cho bọn họ cùng chúng ta cùng nhau đi vào, nhưng bọn họ nóiở bên ngoài chờ được rồi, mình lại quên nói với bạn" Mộng, cô sẽ giải thích gật đầu, sải bước lên "Yêu" đeo lên nón bảo hộ, đang chuẩn bị phát động xe lên đường.
Tĩnh Phong ngăn cản cô "Con gái đi Motorcycles rất nguy hiểm, tôi đưa cô đi học" hắn lạnh lùng nói, nhưng vẫn đột nhiên có thể nghe đuwocj hắn quan tâm. Cô đối với hắn trợn mắt một cái. Ý là bớt can thiệp vào. Khởi động xe, hắn ngăn cản không để cho cô đi, cô một thanh hất ra tay của hắn, lạnh lùng nói "Mau tránh ra" thừa dịp hắn không để ý,nhanh chóng chạy mất.
Nhìn tay bị hất ra, trong lòng có chút kinh ngạc, đây là lần đầu tiên bị một người con gái cự tuyệt, tư vị thật đúng là không dễ chịu a, cười khổ lắc đầu. Thiên Vũ đi tới vỗ vào vai an ủi Phong. Sau đó lên xe của mình hương trường học đi tới.
Đem xe dừng ở ga ra tầng ngầm! Hướng chánh cửa đi tới.
Trước mặt tập đoàn Băng Thị này chiếm diện tích 400 thước vuông, cao 56 tầng, lộng lẫy xinh đẹp.
Đang muốn đi vào thì có người lên tiếng.
"Tiểu thư, chờ một chút" .Phía trước người bảo vệ ngăn cản cô.
"Thật xin lỗi, tiểu thư, xin hỏi người tìm ai". Nhìn cô bé trước mắt này thật xinh đẹp, mái tóc màu tím thật dài xõa phía sau, thanh tú khuôn mặt quyến rũ, mặc chiếc áo màu xanh nhạt ôm lấy thân người cao gầy của cô bé, phía dưới mặc chiếc quần soóc ngắn màu đen, lộ ra đôi chân thon dài, nhìn vào mắt cá chân cùng giày, thoạt nhìn thanh lệ thoát tục, nếu như trên mặt có chút vẻ mặt ôn hòa là hoàn hảo tất cả.( ông này BT)
"Nhìn đủ chưa?". Đột nhiên thanh âm lạnh lùng lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của tên bảo vệ, lúng túng khụ một tiếng "Thật xin lỗi, tiểu thư, người không thể đi vào" . Không cùng anh ta đứng nói nhảm. Gọi điện thoại cho thư ký của ông ta.
"Thư kí cao, xuống đón tôi". Cúp điện thoại chờ thư kí Cao đến. Cô bé này nói thư kí Cao, đây không phải là thư kí của chủ tịch sao? Chẳng lẽ cô bé trước mắt này, đang suy nghĩ bông nghe thấy tiếng.
"Tiểu thư, cô tới rồi tới rồi" Gật đầu.
A, đó là thư kí Cao.Cô bé này thật sự là con gái của chủ tịch a, thảm thảm, chén cơm khó giữ được a.
Ngẩng đầu nhìn tên bảo vệ một cái, không để ý tới anh ta, đi vào công ty, thư kí Cao theo sau cô, đi tới cửa thang máy, thư kí C
Thống kê truy cập