watch sexy videos at nza-vids!
HOMEGAMEApkBLOG
Bạn đang truy cập vào DocTruyen365.sextgem.com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Đọc truyện teenGame HOT
Tải Game Đánh Bài Online BigKool Cho Android và IOS
Tải Game Đại Chiến Thiên Hà GAME HOT
Tải Game Đế Chế Online Cho Android GAME HOT
Tải Game Online Thánh Tướng Loạn Thế Tam Quốc
Phiên bản game đánh bài Iwin HD mới nhất2013
Khí Phách Anh Hùng 1.4.8 - Game Online đánh quái cày level
Army online - game bắn súng theo lượt cực hay
» Game online hay nhất hiện nay
Trang chủ > Truyện Tiểu Thuyết
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết Con Bé Tôi Yêu

#1 13:36:0506/01/26
Admin ThịNh rÔ [ON] (Admin)
Tuyển Người Yêu

n grung rinh [br">Nghiêng mình trong đám nhìn trăng vò tơ [br">Anh chàng voi ta thích chí mê tơi [br">Liền vời anh khác đằng xa lại chơi [br">Nhiều dân tộc tính và đầy ý nghĩa, nhỉ anh? [br">- Đúng thế. Nhưng này, chúng mình vẫn chưa nghĩ ra được cái tên riêng nào để đặt cho con cả mà? [br">Mỵ cười vui: [br">- Em đã nghĩ rồi. Con trai thì gọi thằng Cu Tý con gái thì gọi con Tý con. Được không? [br">- Dễ thương lắm. Em luôn luôn tuyệt diệu. [br">- Và những cái tên đó sẽ được truyền lại cho những đứa tiếp theo. [br">- Đồng ý. Bẩy tám đứa chia nhau hai cái tên đó đủ rồi. [br">Mỵ kêu lên: [br">- Không. Nhiều quá. Tối đa bốn đứa thôi. Anh muốn em thành bà già xác xơ hay sao đây? [br">Tôi ôm choàng lấy cổ vợ, nói nhẹ vào tai nàng: [br">- Nào bây giờ mình đi ăn phở. Và anh đề nghị thêm một tiết mục nữa. [br">- Gì? [br">- Xi nê, mi ni Rex Ạ Phim hay lắm. [br">- Sang nhỉ? [br">- Buổi sáng giá vé không đến nỗi cắt cổ, vả lại để mừng cho chúng mình có thêm những tương đồng về con cái cũng nên "phây phả" một chút. [br">- Chấp thuận đề nghị của ông bạn. [br">Nói xong, Mỵ tìm môi tôi. Bao giờ cũng vậy, Mỵ vẫn là người bầy tỏ những nồng nàn trong những dịp mà người nhận là tôi không thể nào từ chối được.

[br">Tú là cô em nhỏ của Mỵ. Hiện đang ở cái tuổi của Mỵ vào lúc tôi mới gặp nàng. Chị em giống nhau thế không biết. Tú cũng xinh đẹp, hao hao dáng dấp của chị. Con bé này còn theo thời trang hơn cả chị nữa. [br">Tôi thương Tú và hay rủ Tú đi chơi với vợ chồng tôi. tuy nhiên Tú lại hay bị tôi cằn nhằn nhất trong lũ em của Mỵ, cái "tội" mà Tú bị tôi mắng thường xuyên nhất là Tú hay trang điểm quá lố, lạm dụng phấn son và mỹ phẩm. Tôi bảo Tú: [br">- Tú soi gương xem. Da dẻ mịn màng thế mà cứ trát mãi phấn vào hư hết cả da mặt. Son nữa, cái son mầu đỏ chói ấy. [br">- Sao cơ? [br">- Cách đây nhiều năm, ngay hồi anh còn nhỏ người ta đã dùng thứ son ấy rồi. [br">- Thế ạ? [br">- Nhưng giới phụ nữ dùng nó lúc đó không phải là các cô tử tế. Mà là giới me Tây, gái bán phấn buôn hương hay me Mỹ sau này... Bây giờ nhìn thấy các cô tô son ấy, tôi em rằng nhiều người sẽ khó chịu vì bị ám ảnh... [br">Tú nhún vai thật điệu: [br">- Đời mới mà anh. Phải quên dĩ vãng đi chứ. [br">- Nhưng trông chói chang khó chịu lắm. [br">- Anh thấy mấy cô kiểu mẫu quảng cáo đồng hồ trên xi nê không? Họ tô son đỏ chót mà đẹp ghê. [br">- Họ là những người ngoại quốc. Khác nhau ở sự hợp lý đối với mỗi thành phần xử dụng. [br">- tụi trẻ bây giờ đều giống nhau. Em nghĩ là anh sẽ quen mắt. [br">Tôi cũng dần dần quen mắt thật, và cũng bắt đầu thấy hay haỵ Nhưng đồng thời, dù vẫn còn dùng mầu son đó, Tú đã tô nhạt hơn, như ý tôi muốn. Và thật bất ngờ, một hôm tôi đã thấy trên bàn phấn của Mỵ có thỏi son mầu đỏ. Mỵ hỏi: [br">- Anh ghét lắm phải không? [br">tôi thản nhiên: [br">- Không. Anh quen mắt rồi. [br">Tuy nhiên, có một thứ mà tôi không quen mắt, dù nhìn thấy từ lâu. Đó là loại túi vải có tua mà mấy anh "Tây" Hippy đeo lủng lẳng bên vai, trông hết sức bụi đời. Cái túi ấy bây giờ xuất hiện nhan nhản trên vai các cô trong đủ kiểu trang phục, tệ hại nhất là lủng lẳng bên cạnh những chiếc áo dài tha thướt. [br">Một sự đua đòi lố lăng, tôi vẫn mong sẽ biến mất nhanh như những mốt xách giỏ mây, bóp to cầm tay hay mái tóc dài "gà chết" của bọn con trai bệnh hoạn. [br">Buổi tối tôi và Mỵ đang coi ti vi thì Tú đến. Con bé con này mặc sơ mi đỏ, quần pát trắng, đeo chiếc dây kim khí loằng ngoằn quanh cổ. Tú nhẩy tí tách vào nhà, miệng hét vang: [br">- Chào ông bà. [br">Tôi cười với Tú, còn Mỵ vẫn thản nhiên nằm gối đầu trên đôi chân duỗi dài của tôi nhìn Tú hất hàm: [br">- Có gì vui thế mày? [br">- Đến rủ ông bà đi xi nê. [br">- Phim gì? [br">- TÌnh Hận ở Eden đấy. [br">- Mày bao tao hả? [br">- Ừ. [br">Tôi kêu lên: [br">- TÚ ngon nhỉ. Chuyện lạ. [br">Tú lườm tôi: [br">- Anh làm như em là vua keo kiệt xưa nay. [br">- Không phải thế. Nhưng ít khi Tú nổi hứng bất tử như vậy mà. [br">- Mẹ mới cho em năm xấp đền công khó em đi thu tiền hụi cho mẹ trong ba ngày qua. [br">- À, ra thế. [br">Mỵ nhìn tôi: [br">- Đi anh? [br">Tôi gật đầu: [br">- Đi, cho Tú khỏi buồn. [br">Tú cười: [br">- Đúng vậy. Không biết tiêu tiền vào việc gì. [br">- Đưa tao tiêu cho. [br">Mỵ vừa nói vừa ngồi dậy: [br">- Bà không nên tiêu [br">- Sao vậy? [br">- Bà tiêu hoang ông Vũ lại lo âu mất công. [br">Chúng tôi sửa soạn một lúc rồi kéo nhau ra khỏi nhà. Tôi chở Mỵ bằng chiếc Vespa cũ và Tú đi PC. [br">Tú dục: [br">- Lẹ lên, sợ sắp vô phim chính rồi đó. [br">Tôi nhìn đồng hồ: [br">- Chưa đâu, mới 9 giờ kém mười lăm. Ít nhất cũng 30 phút nữa mới hết thời sự và phim chiếu thử. [br">Ráp hát đông nghẹt người, vé trên lầu đã hết tôi phải mua dưới nhà (dĩ nhiên bằng tiền của Tú). Ba đứa nắm tay nhau đi trong bóng tối như sẩm mò gậy. Tìm đựơc chỗ ngồi, Tú gác hai chân lên thành ghế trước, bỏ đôi guốc cao lênh khênh dưới gầm ghế. Loại guốc này hiện thời đang thịnh hành. Cao ít ra là một tấc. [br">Dĩ nhiên Mỵ và Tú không thể thiếu đôi guốc thời trang đó. Cũng như bộ đồ áo dài quần đen của hai cô đang mặc, đều đúng mốt. Áo dài bằng hàng mút-sơ-lin mỏng dính mầu rêu và mầu đỏ sẩm, vạt ngắn gần đầu gối, quần sa tanh đen gài nút giữa, ống từ năm mươi phân đến sau mươi. Loại quần này may xéo phải tốn ít ra là hai thước rưỡi vải, và nếu cô nào "đẫy đà" một chút có khi tốn đến.. năm sáu thước. [br">Nhìn vào một người con gái đúng thời trang là nhìn thấy ý nghĩa của câu tài hóa lưu thông. Và dễ dàng có những kết luận đúng nghĩa về con gái. [br">- Con gái đúng là.. con gái. [br">Hai chị em gác chân lên thành ghế trước, dĩ nhiên là nhon nhón đầu ngón chân thôi, không phải đưa nguyên cặp giò khả ái lên đầu, lên vai người ngồi trước mặt, nên tôi chấp nhận. Tí ta tí tách cắn hột bí Mỵ và Tú thì thầm đấu chuyện. Cuốn phim cũng chẳng hay cho lắm, đối với tôi, vì cốt chuyện thuộc loại mới quá và thiếu nội tâm. Tôi lắng nghe hai cô đấu láo: [br">- Nó rủ em đi Vũng Tầu... [br">- Mày nhận lời không? [br">- Không. Đi tay đôi đời nào ba mẹ cho, vả lại em cũng ngán. [br">- Nó có nói gì không? [br">- Nó bảo nó yêu em, muốn có dịp ở cạnh em. [br">Tôi xía vô: [br">- Nó nào vậy? [br">Mỵ quay sang: [br">- Xấu tính xấu nết. Nghe lóm chuyện đàn bà người ta. [br">- Ai bảo cứ gáy vào tai anh. [br">Tú chui đầu lại gần tôi: [br">- Tên bạn trai em rủ em đi Vũng Tầu và tán em. [br">- Tú bằng lòng anh chàng không? [br">- Không ưa hẳn nhưng cũng không ghét. Em quen chơi vậy thôi. Tụi em bạn bè nhiều nhưng không cặp kè bồ bịch với ai. Quen kiểu National cho đời vui tươi vậy mà. [br">- Cậu ta làm gì? [br">- Con một ông lớn trong giới ngân hàng. Hắn muốn giúp em vào làm ngân hàng do bố hắn làm chủ tịch Tổng Giám đốc nhưng em chê, không muốn làm ơn ai. [br">Tôi ngồi im, Tú hỏi: [br">- Em là thế có đúng không anh? [br">Tôi trả lời: [br">- Nếu Tú nghĩ là Tú có lý thì được. [br">Tú cười, hàm răng trắng bóng trong tối. Nụ cười như muốn nói: [br">- Anh vừa lòng nhé, ông anh khó tính của tôi. [br">Mỵ nhét nắm hạt bí vào tay tôi: [br">- Ăn đi. [br">Tôi trả lại: [br">- Anh không ăn. [br">- Ăn! [br">- Anh hút thuốc mà. [br">- Kệ. Không ăn em giận. [br">Tôi thở dài, đành ăn vậy. Tôi biết rõ tôi. Tôi biết tôi chiều nàng quá. Nhưng làm sao được, khi tôi mê, tôi yêu nàng quá thể. (Tuy nhiên, như vậy đâu có nghĩa là tôi sợ Mỵ nhỉ.) [br">Cuốn phim đang tới đoạn thiên hạ tắm biển, phô bầy những gì đáng phô bầy cho khán giả xem. Hai chị em lại xầm xì bàn về mốt quần tắm, áo tắm, mốt áo đi dạo bãi, mốt mắt kính đi biển qua hình ảnh các tài tử trên phim. [br">Tôi ngả người ra thành ghế, tự nhủ: [br">- Gì cũng được. Nhưng đừng rủ nhau đi mua sắm những thứ đó nhé. Kẻo rồi anh phải nghĩ việc sở đưa em ra Vũng Tầu để em trình bầy thời trang đúng mốt cho thiên hạ lé mắt thì mệt lắm. [br">Cầu nguyện xong, tôi chăm chú theo dõi cuốn phim và tự nhiên thấy phim hay hơn trước. [br">* [br">Ra khỏi rạp hát bóng chúng tôi kéo nhau đến khu Ngã Sáu ăn quà. Về khuya, trong khi thành phố đi dần vào giấc ngủ say thì còn nhiều nơi sinh hoạt sống động như khu này, ở nhìêu chỗ khác. Đủ các loại hàng quà khoái khẩu tụ họp ở đây. Mỗi đứa làm một tô bò viên, một ly sâm bổ lượng. [br">Đang ăn, Tú chợt kêu lên: [br">- À, Mỵ này. [br">- Gì vậy? [br">- Em quên chưa kể Mỵ nghe chuyện này. Hồi chiều anh Tuấn đến nhà báo tin chị ấy sanh. [br">Mỵ sửng sốt: [br">- Bà ấy sanh non à? [br">- Ừ. [br">Tuấn là bạn Mỵ từ thủa còn đi học. Tuấn có thời mê Hải như điếu đổ, nhờ Mỵ làm mai nên hai người lấy nhau. [br">Mỵ hỏi dồn: [br">- Trai hay gái? [br">- Con gái, cân nặng một ký rưỡi. [br">- Nhỏ quá. [br">- Mới bẩy tháng rưỡi. [br">- Khổ thân Hải. Rồi sao? [br">- Bà ấy sanh ở Biên Hòa, may mà anh Tuấn đưa vào nhà thương kịp sanh xong đứa bé được nuôi trong lồng kính, mẹ con đều khỏe mạnh. [br">- Hiện giờ hai mẹ con Hải nằm ở đâu? [br">- Một anh bạn nói giúp đưa được vào bệnh viện Cơ Đốc nuôi đứa bé, chu đáo và hợp phép dưỡng nhi lắm. Còn chị Hải về bên nhà chồng dưỡng sức rồi. [br">Mỵ lại kêu lên: [br">- Tội nghiệp Hải. [br">Tôi bực tức: [br">- Cái bệnh viện gì... đó ở Biên Hòa đáng đưa lên mặt báo quá. Để đó, ngày mai anh sẽ phang một bài để bộ Y tế chú ý tới mà sửa sai mới được. Sinh mạng người ta mà họ coi như trò đùa. [br">Mỵ tán thành: [br">- Nên làm lắm. [br">Tú hỏi: [br">- Anh chị đi thăm chị Hải không? [br">Tôi gật đầu: [br">- có chứ. tối mai mình đi thăm nhé em. [br">- Nhớ mua quà cho Hải anh ạ. Anh thấy chưa, tội nghiệp đàn bà tụi em không? [br">Và Mỵ hỏi nhỏ: [br">- Anh còn mong em có bầu nữa hay thôi? [br">Tôi tỉnh bơ: [br">- Mong chứ. Đàn bà đẹp nhất là ở hình ảnh cao quý đó mà. [br">Mỵ thì thầm: [br">- Em sẽ cho anh một đứa con. [br">- Bao giờ? [br">- Khi nào anh muốn. [br">- Con gái. [br">- Không, Con trai. [br">- Trai hay gái cũng tốt. Em không muốn kế hoạch hóa gia đình nữa sao? [br">- Có chứ. Nhưng nếu anh muốn.. [br">Tôi vuốt nhẹ má nàng: [br">- Cám ơn em. Nhưng anh không muốn hủy bỏ chương trình của chúng mình. [br">Mỵ nhìn tôi, đôi mắt long lanh. Tôi đọc được cả một trời yêu thương chứa trong tia nhìn đó.

[br">Sau ngày cưới Mỵ bỏ học. Viện cớ để có thì giờ săn sóc cho tôi. Tuy bằng lòng với sự hy sinh đó, tôi cũng thấy buồn. Trong thâm tâm, tôi mong Mỵ học lên cao nữa, và gặt hái được kết quả tốt đẹp. Nói ý nghĩ đó với Mỵ, tôi được nàng hứa hẹn: [br">- em sẽ tiếp tục học sau vài năm nghỉ ngơi. Có thể thời gian này em đi học thêm sinh ngữ. [br">Tôi ngạc nhiên vì những trù tính đó của Mỵ. Vặn vẹo mãi tôi mới biết Mỵ đang "âm mưu" một kế hoạch: đi làm. [br">- Tại sao Mỵ muốn thế mà không hỏi ý kiến anh? [br">Mỵ dịu dàng: [br">- Không phải em không hỏi mà em chưa hỏi. Em muốn đi học thêm sinh ngữ cho thật giỏi đã, chừng đó nói với anh cũng không muộn. [br">- Em tính làm gì? [br">- Chưa biết. Nhưng mấy đứa bạn hứa tìm việc dùm em, bất cứ lúc nào. [br">- Em tin họ? [br">- Chứ sao. [br">Tôi cằn nhằn: [br">- Làm như dễ tìm việc lắm. [br">- Tụi nó bảo em thích hợp với những vài trò giao tế, hoặc nhân viên các cơ sở thương mại lớn. [br">Tôi hiểu câu nói đó. Mỵ đẹp, sang, hoạt bát. Những thứ đó quá đủ cho vai trò một nhân viên phụ trách những việc cần tiếp xúc nhiều với mọi giới. Và Mỵ muốn giỏi sinh ngữ để nhận những chức vụ cao, lương hậu. [br">Tôi im lặng quay đi, lòng trĩu buồn. Đành rằng cuộc sống chật vật, đành rằng gia đình không được sung túc lắm nhưng tôi vẫn đủ sức lo lắng cho cả hai đứa. Mỵ đã làm tôi cảm thấy mình bất lực. Từ ngày lấy nhau đến nay đã gần một năm, tôi như sống trong mộng đẹp, không mơ ước gì thêm. [br">Chúng tôi vẫn thỉnh thoảng sáng tác thơ đăng trên báo tôi làm. Mỵ không còn thú chơi ping pong nữa, kể từ lần thất bại trong giải vô địch bóng bàn thiếu niên Sài gòn năm ấy. Cuộc tranh đua diễn ra trong thời gian tôi công tác xa cho tòa báo, khi trở về thì Mỵ báo tin thất bại. Mỵ nói: [br">- Đối thủ xuất sắc hơn Mỵ nhiều. [br">Tôi khuyến khích: [br">- Cố gắng tập dượt nữa, lần khác Mỵ sẽ thắng. [br">Mỵ không chơi nữa, vì Mỵ đã là đàn bà và đàn bà thì phải chững chạc, Mỵ nói thế. Sự thực Mỵ chẳng thay đổi gì trong cuộc sống và Mỵ bỏ bóng bàn chỉ vì Mỵ không thích nữa thế thôi. Riêng Thục Vy, cô nhỏ đó vẫn tiếp tục theo đuổi, nhưng chắc chỉ để giải trí cho vui. [br">Trong cuộc sống êm đềm, hạnh phúc này tôi không hề ngờ đến những toan tính của vợ tôi. Nên vừa bực, vừa buồn, nét bất mãn lộ rõ trên mặt. [br">Mỵ biết, nhưng nàng lờ đi. Tôi cũng không nói gì thêm. Một buổi tối vợ chồng đi ngủ sớm. Tôi đang nằm nhắm mắt, Mỵ cù vào nách tôi: [br">- Ngủ sớm thế ông? [br">- Anh... đau bao tử. [br">- Lại bao tử. [br">- Thật chứ. Đau bao tử hay buồn ngủ sớm, nhất là sau bữa ăn. [br">- Vậy sao anh không kiêng cử, còn nhậu nhẹt rượu chè hoài cho bệnh nặng? [br">- Bậy. Anh uống tí chút cho vui. [br">- Không uống có buồn không? [br">- Không. Nhưng uống vào thì vui hơn nữa. [br">Mỵ nheo mắt nhìn tôi: [br">- Vui thế nào? [br">- Lúc ấy nhìn đời thấy đẹp và lạc quan hơn. [br">- Anh bi quan? [br">- chút chút thôi. [br">- Em cũng vậy! Và đó là lý do em muốn đi làm đấy Vũ. [br">Mỵ bắt đầu đề cập lại chuyện đó rồi đây. Tôi nghĩ thầm, và tỏ vẻ không sốt sắng mấy. [br">Mỵ tiếp: [br">- Em biết anh không thích cho em đi làm. [br">Tôi trả lời thẳng: [br">- Chính vậy. [br">- Và anh không muốn anh phải nghĩ là anh đã không bảo bọc nổi em? [br">- Đúng thế đó Mỵ. [br">Mỵ vui vẻ: [br">- Sự thực, không có gì thiếu thốn. Chúng mình vẫn khá hơn những người khác, sau ngày cưới chúng mình lại còn một số tiền để dành của hai gia đình mừng nữa. Với số tiền đó mình dư sức sống tạm đủ trong hai năm dù anh thất nghiệp. Nhưng có bao giờ anh nghĩ sẽ xẩy đến tình trạng khó khăn bất trắc hoặc là sau khi mình cạn số tiền đó? Em muốn đi làm, muốn chia xẻ với anh sự cực khổ để nhận rõ giá trị đồng tiền... [br">- Nói như vậy cũng đủ chứng tỏ em rõ giá trị tiền bạc rồi. Anh công nhận em biết lo xa. [br">- Tất cả chỉ còn trở ngại vì tự ái của anh bị tổn thương. Anh thiếu thực tế. Anh hay mơ mộng, em biết. Chồng Mỵ là nghệ sĩ, là thi sĩ mà. Lại là nhà báo nữa. Nhà báo thì thường hay ăn tiêu theo kiểu vung tay quá trán, đúng không? [br">- Đúng , như riêng anh... [br">Mỵ ngắt lời tôi: [br">- Anh không tiêu bừa bãi, em biết. Nhưng em không muốn khổ sở vì ý nghĩ anh phải nhịn ăn, nhịn mặc để chia sớt cho em, để nhường sự sung túc đầy đủ cho riêng em. Em muốn chúng mình phải lo lắng cho nhau, vì nhau, cùng góp sức xây dựng gia đình vững chắc hơn nữa. Em còn nhớ trước đây có lần anh nói: "mình khá giầu mà". Em muốn có ngày anh sẽ nói "mình giầu to rồi". Ngày đó em sẽ nghỉ ngơi. [br">- Tại sao em muốn thế? [br">- Anh không nghĩ đến lúc chúng mình có con sao? Con chúng mình phải được đầy đủ, sung sướng hơn bố mẹ nó. Phải nghĩ đến chúng nó, ngay từ bây giờ... [br">Tôi ngạc nhiên thực sự. Chưa bao giờ nghe Mỵ nói những điều tương tự như vậy. Chưa khi nào tôi biết được những ưu tư của Mỵ rõ ràng đến thế. Tôi lại thêm một lần nhìn Mỵ bằng con mắt khác, vừa cảm phục vừa thông cảm. Và tôi nói: [br">- Em thuyết phục đựơc anh rồi. [br">- Em đã đoán trước được kết quả. [br">- GHê nhỉ? [br">- Anh luôn luôn biết điều. [br">Tôi đùa: [br">- Giả tỷ anh nhất định không đồng ý? [br">- Em sẽ đấm trẹo ba sườn Vũ ra. [br">- A... [br">Tôi nhào đến Mỵ. Hai đứa vật nhau huỳnh huỵch trên giường, đột nhiên Mỵ co rút người rúc vào lòng tôi như con tôm bé nhỏ: [br">- Đùa thế. Em sẽ quỳ xuống năn nỉ anh. [br">Tôi nằm im. Nâng cằm Mỵ lên, tôi nhìn sâu vào mắt nàng. Đôi mắt đẹp quá, đẹp như cha tôi mẹ tôi khi âu yếm săn sóc tôi từ thủa thơ ngây đến lớn khôn. Tôi hôn lên trán nàng: [br">- Anh có em là có tất cả. [br">Mỵ Ôm siết tôi, hai đứa hôn nhau say đắm. Ánh mắt tôi chạm vào cuốn lịch treo tường. Tôi ngẫm nghĩ một chút rồi ôm chặt lấy Mỵ, lăn tròn. Mỵ nghe giọng cười hì hì quên thuộc của tôi và nàng hiểu rõ "ám hiệu" đó. [br">Mỵ không phản đối. Không có gì nguy hiểm![br"> 

[br">Mỵ đi làm đã được một tuần. Nhờ một cô bạn giới thiệu, Mỵ giữ công việc tiếp khách hàng cho một công ty ngoại quốc kinh doanh về nông cụ. Công ty này của Nhật, mới mở chi nhánh ở Việt Nam và khá lớn. [br">Cô bạn khoe với tôi: [br">- Vừa thấy Mỵ là người ta chấp nhận liền, anh Vũ ơi. [br">Tôi gật đầu, lừng khừng: [br">- Tôi cũng đoán vậy. [br">- Lương hơn ba chục ngàn, còn có thể tăng nữa sau ít tháng. [br">- Chị lo lắng dùm Mỵ, cám ơn chị nhiều. Không biết có nhận thấy vẻ châm chọc của tôi không, cô bạn Mỵ vẫn thản nhiên: [br">- Có gì mà ơn với nghĩa, anh. Bạn bè giúp nhau là sự thường mà. [br">Ngày đầu đi làm về Mỵ tỏ vẻ hăng hái. Nàng khoe đủ thứ, tôi chú ý nghe, không phải vì thích nghe mà vì muốn tìm hiểu về nơi làm việc của nàng. Một Giám đốc người Nhật, phó giám đốc người Việt Nam, hai nữ thư ký, bốn tiếp viên. [br">Nam và nữ thường trực có mặt tại sở. Ngoài ra còn có một số chuyên viên máy móc và quảng cáo viên đến sở bất thường hoặc là từ các tỉnh về liên lạc. Sở của Mỵ là bấy nhiêu dó. [br">Mấy ngày sau Mỵ có vẻ thấm mệt. Tưởng là ít việc, nhưng Mỵ bận rộn luôn vì điện thoại của khách hàng gọi lại, hoặc khách đến tận nơi coi mẫu. Điều lạ, khách hàng nhiều người là ngoại quốc, thuộc các cơ quan hay các công ty đến giao dịch thương mại. [br">Mỵ được "chiếu cố" nhiều nhất, vì khách thích được hỏi người đẹp hơn là hỏi mấy ông sồn sồn đứng lè phè ở đó, mặt mũi nghiêm trang. [br">Sinh hoạt gia đình tôi bị xáo trộn. Tôi đưa và đón Mỵ ngày hai buổi, trưa về nhà nàng ăn cơm, tối Mỵ nấu lấy. [br">Tôi hỏi Mỵ và hy vọng Mỵ sẽ bỏ cuộc: [br">- Sao đã chán đi làm chưa em? [br">Mỵ cau mày: [br">- Anh không bằng lòng à? [br">- Đâu có. Anh sợ em chịu không quen. [br">- Có gì đâu. Công việc rất vừa sức em. [br">Từ đó tôi không nói gì về việc sở của Mỵ nữa, và Mỵ bắt đầu có vẻ chịu đựng quen rồi. [br">Công việc của tôi chỉ bận buổi sáng và rảnh buổi chiều nên tôi lại có thì giờ lang bang chờ Mỵ tan sở để đón nàng về. Một đôi khi tôi ghé thăm mấy cô bạn gái "ngày xưa", đấu hót tầm phào hay tán phó mát cho qua thì giờ. Mỵ biết là tôi rảnh, nhưng không bao giờ thắc mắc tôi đi đâu, làm gì trong thời gian đó. Có lẽ nàng sợ tôi trách là xen vào công việc của tôi trong khi nàng không muốn tôi xen vào công việc của nàng. [br">Một lần tôi còn hẹn cô bạn gái vui tính, quen khá lâu, đi xi nê buổi trưa. Cô bạn nhận lời ngaỵ Đưa vợ đến sở xong, tôi phóng đến nhà Quỳ. Việc ở tòa soạn tôi nhờ một thằng bạn giúp. Qùy vừa tắm xong, ngồi hong tóc trước quạt. Nhìn đồng hồ, tôi biết nếu giục Qùy đi sớm sẽ còn dư thời giờ đưa Qùy đi uống nước. [br">Tôi bảo: [br">- Đi chứ Quỳ? [br">- Ngồi chơi chút đã anh, trời còn nắng quá mà. [br">Tôi nói trách: [br">- Đi sớm khỏi chen. [br">Qùy hóm hỉnh: [br">- Chứ không phải để khỏi sợ trễ giờ đón vợ đi làm về hả? [br">Tôi đáp thẳng thắn: [br">- Đó cũng là một lý do. [br">Qùy đứng lên: [br">- Đựơc, em thông cảm. Chờ em thay đồ. [br">Qùy mặc mini jupe, trang điểm giản dị, trông thật mát mắt. Tôi bỗng so sánh Qùy với Mỵ. Mỵ đẹp hơn nhiều, nhưng Qùy thì... mới mẻ. Qùy còn xa tôi một khoảng cách, tình bạn. [br">Tôi chở Qùy đi xem một phim chiếu lại ở Văn Hoa Sài gòn. Qùy đọc rõ tâm trạng tôi: [br">- Coi ở đây khỏi lo gặp vợ anh. [br">Tôi nhăn nhăn: [br">- Quên vợ anh đi một chút được không? [br">- Thì thôi. Xin nói lại là khỏi lo gặp người quen hay bà con anh, nhỉ. [br">Tôi không biết nói sao, quả thực tôi cũng mong mỏi như vậy. [br">Rạp hát lạnh và tối. Tôi tìm tay Qùy và bóp chặt. Qùy để yên, không có gì đột ngột đối với cả hai vì chúng tôi từng thân mật với nhau như thế những năm trước khi lấy Mỵ. Qùy là ca sĩ tài tử của mấy ban nhạc trẻ, chuyên hát cho các club ngoại quốc. Qùy dễ tính và không đòi hỏi gì ai bao giờ. [br">Tôi choàng tay qua vai Quỳ. Đôi vai trần mát lạnh khiến tôi bốc nóng. Hơi con gái lạ từ Qùy thoảng nhẹ vào mũi tôi, kích thích. Tôi quay sang, Qùy nhìn tôi trong tối, nụ cười kiêu ngạo. Tôi dùng sức mạnh làm theo ý mình. Qùy hôn tôi say đắm sau thành ghế dựa cao, khuất ở một góc lầu vắng vẻ. [br">Tôi âu yếm Qùy suốt gần hết cuốn phim. Khi đèn bật sáng, Qùy lau mép và hỏi tôi: [br">- Coi gì đựơc không anh? Phim hay đấy chứ? [br">Tôi nhếch môi, cười nhẹ. Qùy tàn nhẫn: [br">- Ông trốn vợ đi du dương với bạn gái mà không áy náy gì hết à? [br">Qùy vừa khơi dậy nỗi ăn năn trong lòng tôi. Quả tình trong lúc hôn Quỳ, âu yếm Quỳ, tôi đã nghĩ đến Mỵ và sự mệt nhọc của nàng. Tôi thấy bất nhẫn và xấu hổ. Nhưng thân thể Qùy trong vòng tay ôm như rực lửa khiến tôi không thể nghĩ gì hơn. Và tôi cố tránh nghĩ tới Mỵ lúc đó. [br">Bây giờ, Qùy làm sống dậy nỗi niềm đó khiến tôi bực dọc. Tôi lầm lỳ chẳng trả lời. Qùy chép miệng: [br">- Đàn ông, nhất là đàn ông có vợ thường giống nhau, muốn thay đổi trong một lúc nào đó những gì mình đang làm, đang sống, để tìm những mới lạ khác. [br">Qùy liếc mắt nhìn tôi: [br">- Dù rằng nhiều khi những gì họ có, còn tốt, còn đẹp hơn những gì họ đang muốn tìm. [br">Tôi quay sang Quỳ, trây trúa: [br">- Qùy ân hận đã đi với anh? [br">- Vâng. [br">- Qùy ghét anh rồi? [br">- Không. Qùy ân hận chính vì Qùy thương anh, thương vợ anh. Không gặp anh nhưng Qùy vẫn nghe nhiều người nói về anh, ca tụng gia đình anh hạnh phúc. [br">Qùy ngừng một chút rồi tiếp: [br">- Chỉ riêng với anh Qùy mới có sự ân hận đó. Với người khác thì không. Họ không thể giống anh, trong Quỳ. [br">Tôi không biết nói gì. Đi bên nhau một quãng ngắn. Qùy lại nói: [br">- Vì Qùy đã nhìn anh khác họ ngay từ hồi xưa, khi anh chưa lấy vợ và thường đến chơi với Quỳ. Trong mắt con bé Qùy lúc đó, anh là tượng trưng cho lãng mạn và tình tứ. [br">Tôi châm một điếu thuốc. Giọng Qùy đều đều: [br">- Vì vậy mới có cuộc đi chơi này, mới có những thân mật ít phút trước đây. Bây giờ thì Qùy nhất quyết bắt anh quay trở về bổn phận, tiếp tục con đường anh đi. Đừng bao giờ rủ Qùy đi chơi nữa, vì sẽ không có lần thứ hai giống vậy. [br">Tôi thì thào: [br">- Anh mang ơn Quỳ. [br">- Và đừng nhìn Qùy qua hình ảnh hiện thời. Hãy nghĩ đến Qùy qua hình ảnh hôm xưa, hiền lành trong sạch. Qùy bây giờ là người nào đó, xa lạ. Anh có thể đến thăm em bất cứ lúc nào, và chỉ là cuộc viếng thăm đúng nghĩa bạn bè thôi nhé. Em sẵn sàng đón tiếp cả hai người. [br">Đi ngang một quán kem tôi mời Qùy vào. Qùy lắc đầu: [br">- Anh đưa em về rồi đi đón chị ấy đi. Gần sáu giờ chiều còn gì. [br">Đưa Qùy về đến nhà, tôi hối hả đến sở Mỵ như người chạy trốn. Tôi phạm tội, và tôi mong có dịp được thú tội với Mỵ, dù đó chỉ là tội thoảng qua. [br">Tôi quyết định, trước tiên là từ nay thôi không đi lang bang nữa. Tôi sẽ về nhà nằm đọc sách, hay đến thăm ông bà nhạc, hoặc về vấn an ba mẹ tôi. Các cụ đều có vẻ già, có vẻ yếu hơn năm trước. Tại sao đến bây giờ tôi mới nghĩ đến điều đó? Có lẽ tại Qùy vừa cho tôi một bài học. Tôi phải làm thế nào để xứng đáng với vợ tôi? [br">Tôi nói thầm: [br">- Tha lỗi cho anh, em yêu. [br">Tôi rút hình Mỵ gắn trong chiếc móc chìa khoá xe ra ngắm. Mỵ đang cười với tôi, si mê đắm đuối, tôi hỏi: [br">- Em có giận anh không. [br">Hình như Mỵ lắc đầu. [br"> 

[br">Mỵ lãnh lương tháng đầu tiên được ba mươi bốn ngàn. Cầm số tiền đứng trước mặt tôi cô bé có vẻ cảm động: [br">- Đây là những đồng tiền kiếm đựơc lần thứ nhất trong đời bằng công sức của em, đầy lương thiện và vất vả. [br">- Em dự tính chi tiêu thế nào? [br">- Gửi vào trương mục tiết kiệm hai chục, số còn lại để mua sắm lặt vặt cho nhà và cho em. Anh khỏi bị em tiêu vào tiền lương anh nữa như thế sẽ dư dật thêm chút ít. [br">Tôi trêu: [br">- Việc trước tiên, chiều nay em định làm gì với số tiền này? [br">- Mời anh đi ăn cơm tiệm

<< 1 2 3 4 >>

Ads - Nhà tài trợ :

Truyện Hay Cùng Chuyện Mục

Tiểu Thuyết Con Bé Tôi Yêu 2013-10-08 / 02:19:43
Đọc truyện Thống kê truy cập
Trang chủ: U-ON

Hôm nay: 5 lượt
Tổng cộng: 296060
Game Android Crack