watch sexy videos at nza-vids!
HOMEGAMEApkBLOG
Bạn đang truy cập vào DocTruyen365.sextgem.com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Đọc truyện teenGame HOT
Tải Game Đánh Bài Online BigKool Cho Android và IOS
Tải Game Đại Chiến Thiên Hà GAME HOT
Tải Game Đế Chế Online Cho Android GAME HOT
Tải Game Online Thánh Tướng Loạn Thế Tam Quốc
Phiên bản game đánh bài Iwin HD mới nhất2013
Khí Phách Anh Hùng 1.4.8 - Game Online đánh quái cày level
Army online - game bắn súng theo lượt cực hay
» Game online hay nhất hiện nay
Trang chủ > Truyện Teen Hay
Tìm kiếm

Truyện Teen Bạn Trai Xấu Xa

#1 19:13:4710/01/26
Admin ThịNh rÔ [ON] (Admin)
Tuyển Người Yêu

g Tuấn Kiệt, lực đạo quá mạnh khiến đĩa đựng thức ăn, đũa, chén tách kêu loảng xoảng, “Cô đừng tưởng tôi không ra tay đánh cô, thì cô được đằng chân lân đằng đầu.”

“Tôi nói có gì sai đâu, tôi là một công dân tự do, là người không vi phạm pháp luật, người thân của tôi đến chơi chẳng lẽ tôi không được phép đón họ, hơn nữa anh lấy quyền gì mà nhốt tôi ở đây, tôi không kiện anh tội bắt cóc là may cho anh lắm rồi, sao anh còn dám quát mắng và đe dọa tinh thần tôi nữa.” Thư Phàm xả ra một hồi, nói một hơi không ngừng nghỉ, mặc kệ Hoàng Tuấn Kiệt đáng sợ đến mức độ nào, Thư Phàm cũng phải nói cho hả dạ, và đòi lại công bằng cho mình.

Hoàng Tuấn Kiệt túm lấy cổ áo của Thư Phàm, chỉ bằng một tay hắn đã nhấc bổng Thư Phàm cách mặt đất hơn 10 centimet.

“Cô muốn chết?” Hoàng Tuấn Kiệt phun ra từng chữ, mặt đằng đằng sát khí.

Thư Phàm đánh liên tiếp vào tay hắn, chân giãy dụa, bị hắn nắm cổ áo quá chặt khiến cổ họng cũng bị bóp nghẹt theo, không thể hít thở được bình thường, khuôn mặt dần trở nên tím tái, hơi thở khò khè như người bị xuyễn.

“Buông…buông tay…”

“Cậu chủ!” Ông quản gia hốt hoảng đứng bật dậy, thấy tình hình không ổn ông vội nhảy vào can thiệp, “Cậu chủ mau buông cô ấy ra đi, cô ấy sắp không thở nổi rồi.”

Hoàng Tuấn Kiệt quan sát sắc mặt tím tái, nhợt nhạt của Thư Phàm, tự dưng hắn thấy đau lòng, lực đạo trên tay thả lỏng dần dần, cuối cùng đặt Thư Phàm đứng xuống đất.

Thư Phàm ho sặc sụa, mặt từ nhợt nhạt và tím tái chuyển sang đỏ bừng, nước mắt ứa ra, tay không ngừng vuốt cổ, cố gắng hít lấy không khí trong lành mà mình vừa mới mất.

Một lúc sau, Thư Phàm mới căm phẫn ngẩng đầu lên nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, “Đồ xấu xa! Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”

Hoàng Tuấn Kiệt cau mày, hắn không muốn Thư Phàm căm ghét hắn, không quan tâm đến hắn, ý nghĩ vừa mới thoáng qua đầu đã khiến hắn giật mình hoảng sợ, từ lúc nào hắn lại quan tâm đến tình cảm của một cô gái dành cho mình, chẳng phải trước đây, hắn vẫn sống mà không cần biết người ta có thích, có yêu, có căm hận, và có muốn giết mình không?



Bữa cơm sáng coi như bị hỏng, ba người không ai còn tâm trạng để ăn uống.

Thư Phàm vẫn còn giận hắn tội dám quát mắng mình, dám khiến mình suýt bị nghẹt thở chết, nên không thèm nhìn mặt, nói chuyện hay quan tâm đến hắn.

Ngồi trên sa lông trong phòng khách, vò đầu bứt tóc cố nghĩ ra cách để thoát ra khỏi đây, ngày hôm nay chẳng những không thể đi làm, mà ngay cả mẹ và em gái đến chơi cũng không thể về nhà chào hỏi họ, khiến Thư Phàm càng nghĩ càng tức, lò lửa cháy trong cơ thể càng lúc càng cao, nếu có thể Thư Phàm rất muốn thiêu chết Hoàng Tuấn Kiệt, đập nát tòa cao ốc Hoàng Thị này để về nhà.

“Không được, mình phải nghĩ ra cách để về nhà, từ lúc nào mà mình phải sống dưới mái nhà người khác, phải quan sát sắc mặt của người khác để sống.” Thư Phàm nghĩ, “Mình sinh ra là một người tự do, ngay cả cha mẹ mình cũng không thể quản được mình, huống gì một tên xa lạ như hắn.”

Bộ óc thông minh của Thư Phàm bắt đầu hoạt động trở lại, ngồi im trên ghế sa lông, tâm trí hoàn toàn rơi vào tĩnh lặng, mọi ưu phiền, bực bội đều bị dẹp sang một bên, lúc này ngoài những phản ứng hóa học, tên thuốc và công dụng của chúng thì không còn thứ gì khác.

Nghĩ ngợi một lúc, khuôn mặt Thư Phàm dần lấy lại được vẻ hoạt bát sinh động trước kia, đôi môi mỏng màu hồng nhạt nở một nụ cười tươi tắn, đôi mắt long lanh như nước hồ thu, linh hoạt ngó nghiêng xung quanh.



Dùng sức quá mức, tinh thần lại kích động và phẫn nộ, khiến Hoàng Tuấn Kiệt nhanh chóng mệt mỏi, uể oải muốn đi ngủ.

Nằm trên giường trong phòng ngủ, mí mắt hắn nặng trĩu, nửa muốn mở mắt ra để làm việc, nửa lại muốn ngủ một giấc thật no say, hắn không hề biết Thư Phàm đã hạ thuốc vào cốc nước lọc mà hắn uống vào lúc nãy, chưa đầy một phút, Hoàng Tuấn Kiệt ngủ say như chết.

Đứng trước cửa phòng ngủ, Thư Phàm khẽ hé cánh cửa, mắt dò xét quan sát khuôn mặt say ngủ trên giường, sau khi xác định được hắn không còn đáng ngại nữa, lúc này cơ thể căng cứng mới thả lỏng ra dần dần, nụ cười đã sớm nở lại trên môi, hai tay xoa vào nhau, nhón chân đi vào trong phòng.

Lúc ngủ, Hoàng Tuấn Kiệt trông thật hiền lành, và an tĩnh, khuôn mặt tuấn tú không còn cau có mắng người, đôi mắt đen sâu không còn khiến người khác run sợ, mà lại cho người khác cảm giác muốn nhìn ngắm và vuốt ve.

Tay Thư Phàm dơ lên, dù rất muốn trả đũa lại hắn tội dám mắng và làm mình ghẹt thở suýt chết, nhưng sau khi nhìn khuôn mặt say ngủ của hắn, Thư Phàm lại không xuống tay được.

Vén chăn sang một bên, mắt cẩn thận quan sát vết thương trên bụng được băng bó của hắn, là một người giỏi chế thuốc, Thư Phàm nếu muốn hại chết Hoàng Tuấn Kiệt rất dễ, nh
ưng Thư Phàm không phải là một người xấu, lại không có gan giết người, phương châm sống cứu được càng nhiều bệnh nhân càng tốt đã ăn sâu vào máu Thư Phàm rồi.

Thay xong băng cho Hoàng Tuấn Kiệt, yên tâm khép cửa phòng ngủ, lúc này Thư Phàm mới tính đến chuyện làm sao có thể rời khỏi đây.

Chú quản gia đi ra ngoài mua vài thứ, hiện giờ không có nhà, ngoài cửa phòng đang có hai vệ sĩ cánh gác, muốn rời khỏi đây không phải là một việc dễ dàng và đơn giản, trước tiên phải mở được cửa, mật mã mười con số tự nhiên phải ghi ra bao nhiêu trang giấy và bấm bao nhiêu lâu mới đúng, sau đó làm sao có thể đánh gục được hai vệ sĩ võ đầy mình đứng trước cửa, cuối cùng làm sao có thể vượt qua được hơn mười nhân viên an ninh canh gác 24/24 trong tòa nhà, càng tính toán Thư Phàm càng thấy nản.

Thư Phàm chạy đông chạy tây khắp căn nhà để tìm điện thoại bàn và điện thoại di động, nhưng tìm mãi cũng không thấy có.

“Quái lạ.”, Thư Phàm lẩm bẩm, “Sống ở một nơi giàu sang phú quý thế này, ít ra phải có điện thoại bàn hay di động cho người ta gọi một cú cho người thân chứ, tại sao lại không có đến lấy một cái?”

Mất gần một tiếng lục tung bốn căn phòng, Thư Phàm không tìm thấy bất cứ thứ gì có thể liên lạc được với thế giới bên ngoài, như thể Thư Phàm là một nàng công chúa bị nhốt trong một tòa lâu đài cổ không hiểu nền công nghệ là gì?

Tức điên người, Thư Phàm hùng hổ xông vào phòng ngủ, nắm chặt lấy cổ áo thun của Hoàng Tuấn Kiệt, miệng quát to, “Hoàng Tuấn Kiệt! Dậy mau! Dậy!”

Hoàng Tuấn Kiệt ngủ mê mệt như chết, liều thuốc mê mà Thư Phàm chuốc cho hắn uống đâu có nhẹ.

Hết lắc, rồi lại lay mà không có kết quả gì, chán nản ngồi phịch xuống giường, không có việc gì để làm, lại không thể rời khỏi đây, Thư Phàm ngao ngán thở dài, mệt mỏi nằm úp xụp bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt.

Chap 5:

Trong giới kinh doanh không ai là không biết, đối thủ lâu năm, luôn rình mò và tìm cơ hội hạ gục tập đoàn Hoàng Thị, là tập đoàn Vũ Thị, cả hai đã đấu qua đấu lại hơn 10 năm nay, kéo dài từ đời ông sang đến con, rồi đến đời cháu, khi Hoàng Tuấn Kiệt tiếp nhận công việc làm ăn của gia đình cũng đã chuyển sang thế hệ thứ ba, phía bên tập đoàn Vũ Thị hiện nay do Vũ Gia Minh giữ chức Tổng giám đốc, tiếp nối truyền thống gia đình, Vũ Gia Minh và Hoàng Tuấn Kiệt lại tiếp tục đấu đá và rình mò lẫn nhau, mối thù sâu đậm giữa hai gia đình không thể nói đôi ba câu là có thể hóa giải được, mà đôi khi còn phải dùng cả máu và nước mắt.

Tập đoàn Vũ Thị nằm cách tập đoàn Hoàng Thị mấy khu phố, là một tòa cao ốc cao hơn 10 tầng, có kiến trúc và cách thiết kế tương tự cao ốc của tập đoàn Hoàng Thị, đến đây có nhiều người còn lầm tưởng mình đang nhìn thấy tập đoàn Hoàng Thị, mà không phải là tập đoàn Vũ Thị, nguyên nhân vì sao hai tòa cao ốc lại giống nhau như thế rất khó giải thích, nhiều người cho rằng khi bắt đầu xây dựng, hai người đứng đầu lúc đó không hề có mối thâm thù huyết hải, nên muốn hai bên thắt chặt mối quan hệ đoàn kết, không ngờ mấy năm sau lại xảy ra chuyện, khiến cả hai trở mặt với nhau, và đấu đá cho đến tận bây giờ.

Hai giờ chiều, ngồi trong văn phòng Tổng giám đốc, Vũ Gia Minh xoay xoay cây bút máy trên tay, ngồi nghe trợ lý báo cáo.

Vũ Gia Minh năm nay 29 tuổi, bằng tuổi với Hoàng Tuấn Kiệt, khi còn là một đứa trẻ hai người từng làm bạn thân, khuôn mặt thon dài, nước da trắng mịn như con gái, mái tóc nhuộm màu hạt dẻ, đôi môi mỏng có màu đỏ như son, mày ngài mắt phượng, cao gần 1m8, dáng vẻ bề ngoài của Vũ Gia Minh khiến cho nhiều người lầm hắn là một nữ tử xinh đẹp và quyến rũ, vì điều này hắn gặp khá nhiều rắc rối trong các mối quan hệ xã giao với xã hội, nhưng kể từ lúc hắn bắt đầu hiểu và nhận thức được thực tế, hắn không còn cho phép người khác khi dễ nữa, giờ đây dù có tham luyến vẻ bề ngoài của hắn, cũng chỉ dám đứng ngắm nhìn từ xa, một khi động chạm vào hắn, thì người đó sẽ sống không bằng chết, hắn là một kẻ có tâm kế và thâm hiểm khó dò.

Vừa báo cáo, trợ lý Tân vừa thấy ớn lạnh dọc sống lưng khi bị đôi mắt sắc bén như dao chiếu thẳng vào người.

“Hoàng Tuấn Kiệt vẫn chưa chết?” Ngả người ra sau ghế, Vũ Gia Minh lười biếng hỏi.

“Vâng, thưa cậu chủ. Chiều tối hôm qua, chính mắt tôi trông thấy hắn được ba người đàn ông hộ tống vào tòa cao ốc Hoàng Thị, ngoài ra…”

“Thế nào?” Vũ Gia Minh liếc mắt.

Chỉnh lại gọng kính, Trợ lý Tân nói tiếp, “Ngoài ra tôi còn thấy trên tay một vệ sĩ đang bế một cô gái ngủ say.”

“Có biết cô gái đó là ai không?”

“Không biết, tuy nhiên hình như cô gái này rất quan trọng với Hoàng Tuấn Kiệt.”

“Tiếp tục điều tra cho tôi, tôi muốn biết cô gái đó là ai, có quan hệ gì với Hoàng Tuấn Kiệt.” Khóe môi nhếch lên, đôi mắt sắc như dao nhìn vào khoảng không trước mặt, “Tôi nội cho cậu phải nhanh chóng nộp cho tôi bản báo cáo trong ngày mai, nhớ không được chậm chễ, nếu không cậu chuẩn bị nhận lãnh hậu quả đi.” Khi nói đến mấy câu cuối, Vũ Gia Minh cố ý nhấn mạnh mức độ quan trọng cho trợ lý Tân nghe.

“Vâng, tôi đã hiểu.” Dùng khăn tay quẹt mồ hôi trán, khẽ rùng mình một cái, trợ lý Tân thật sự rất sợ sếp của mình.

Làm việc cho Vũ Gia Minh được hai năm, trợ lý Tân vẫn không nắm được một chút suy nghĩ và ý tứ của hắn, một con rắn dù có khôn ngoan đến đâu cũng có ngày phải lòi ra cái đuôi của mình, còn Vũ Gia Minh lại giống như một con quỷ ẩn mình trong bóng tối, hắn không bao giờ để cho người nắm được điểm yếu, một người có tính cách giống như hắn thật đáng sợ.

“Nếu không còn gì để báo cáo nữa, thì cậu lui ra đi.”

“Vâng.” Trợ lý Tân ngay lập tức lên tiếng đáp ứng, mỗi lần phải vào đây báo cáo hay nộp văn kiện cho Vũ Gia Minh, giống như đang chuẩn bị nộp mạng, khiến trái tim nhỏ bé nhảy lên liên hồi, mồ hôi tuôn ra đầm đìa như suối, Vũ Gia Minh chẳng khác gì một con sư tử đang vờn mồi.

Ba bước biến thành bốn bước, trợ lý Tân đi gần như là chạy ra khỏi phòng Tổng giám đốc, khi cánh cửa phòng khép lại ở đằng sau, anh thở ra một hơi thật dài, cơ thể căng cứng dần thả lỏng, tay liên liếp lau mồ hôi trán.

“Hoàn hảo! Vẫn còn sống.” Vỗ vỗ ngực mấy cái, vừa đi anh vừa lẩm bẩm.

Trong phòng rơi vào tĩnh lặng, mùi hoa lài thoang thoảng bay trong không khí, cánh cửa cách âm ngăn cánh tiếng ồn của thế giới bên ngoài với căn phòng.

Khi không còn ai làm phiền, Vũ Gia Minh gỡ bỏ bộ mặt nghiêm túc và lạnh lùng giả tạo, chân gác lên bàn, dầu dựa vào ghế, tay vắt lên trán, mắt nhìn lên trần nhà.

Làm con người ai chẳng muốn được sống vui vẻ và hạnh phúc, được làm những gì mà mình thích, nhưng có mấy ai được như ý nguyện, sinh ra và lớn lên trong một gia đình giàu có, được sống trong nhung lụa, ăn sơn hào hải vị, được học trong những trường nổi tiếng, đi đâu cũng có tài xế đón rước, nước có người rót đến tận tay, không phải lao động chân tay mệt nhọc, lẽ ra hắn phải thấy mình may mắn mới đúng, tại sao lúc nào hắn cũng buồn chán và thấy không thỏa mãn với cuộc sống của chính mình, phải chăng hắn đang thiếu một cái gì đó?



Chiều nay được tan học sớm, Bạch Tú Linh dắt chiếc xe đạp điện Yamaha màu xanh dương ra cổng, đang là sinh viên năm hai nên bài vở không nhiều, cũng không lo mai sau ra trường không xin được việc, nên Tú Linh có thể vô tư vừa học vừa chơi, vừa tham gia sinh hoạt hội nhóm và công tác đoàn trong trường đại học sư phạm.

Bạch Tú Linh năm nay 20 tuổi, là em gái của Bạch Thư Phàm, cao 1m55, vóc dáng nhỏ bé, có khuôn mặt tựa búp bê barbie, mái tóc màu đen dày, dài đến ngang eo được tếp thành hai bím đung đưa trước ngực, đôi mắt đen to, tròn xoe, nhiều người đã lầm tưởng Tú Linh là một nữ sinh đang học cấp ba, không phải là một sinh viên đang học đại học năm hai.

Tuy có khuôn mặt barbie, trông nhỏ nhắn dễ thương, nhưng tính cách lại trưởng thành trước tuổi, Tú Linh không giống như chị gái mình, ngoài biết làm việc công việc nhà, còn biết làm nhiều công việc khác.

Lúc nãy còn đang ngồi học trong lớp, Bà Huyền – mẹ ruột hai chị em, đã gọi điện xin lỗi do bận công việc nên phải mấy hôm nữa mới lên thăm được hai chị em, Tú Linh có dự định sau khi tan học sẽ lái xe đến nhà chị gái, giúp dọn dẹp nhà cửa, kiểm tra tủ lạnh xem còn bao nhiêu thức ăn, để lần sau còn biết mà mua.

Mỗi lần nghĩ đến chị gái mình, Tú Linh lại thở dài ngán ngẩn, lớn hơn bốn tuổi, đã đi làm, nhưng tính cách vẫn còn trẻ con, vẫn không thể tự chăm sóc bản thân mình, Tú Linh sợ rằng mai sau nếu chẳng may hai chị em sống cách nhau quá xa, thì làm sao hỗ trợ lẫn nhau đây.

“Tú Linh, cậu định về nhà luôn bây giờ, hay là muốn đi đâu đó?” Tố Nga – cô bạn ngồi cùng bàn thân thiết hỏi.

“Mình định đến thăm chị gái.”

“Hiểu rồi, nếu thế ngày mai gặp lại.”

“Ừ, chào cậu.” Tú Linh mỉm cười, tay vẫy vẫy chào cô bạn thân.

Mấy chàng sinh viên đứng ở gần đấy si dại nhìn Tú Linh, họ nhìn không chớp mắt, khuôn mặt hơi ửng đỏ, trái tim đập thật nhanh, khối nam sinh và nữ sinh trong trường không ai là không biết đến tên Bạch Tú Linh, chẳng những có vẻ đẹp động lòng người, mà còn là một tài năng về ngành ngôn ngữ học.

Bỏ lại những trái tim ngẩn ngơ và si tình phía sau, Tú Linh lái xe rời khỏi trường.

Tháng tám, mùa thu đến, những chiếc lá vàng rơi rụng khắp sân trường, đường đi, nắng ấm, gió thổi mát rượi, khiến bao nhiêu bực bội và u uất trong người cũng gần như tan biến vào hư không, đứng trước vẻ đẹp của thiên nhiên, đã là người có tình, ai mà chẳng rung động, chẳng mê say, yêu cái đẹp vốn là bản tính tự nhiên của con người.

Hai bên đường rợp bóng cây, che khuất đi một góc của vỉa hè và lòng đường, vừa lái xe Tú Linh vừa lẩm nhẩm hát vu vơ trong miệng.

Đang đi, Tú Linh bóp kịt phanh, chân chống xuống đất, chiếc xe đạp đứng khựng lại.

Phía trước một ông lão vừa mới bị quẹt xe, ngã chỏng vó xuống lòng đường, chiếc xe đạp nằm lăn sang một bên, người ông lão bị xây xát, chân tay bị thương nhẹ, hai tay ông đang cố ôm lấy một lẵng hoa rất to.

Thương người, và hay xen vào chuyện của người khác vốn là bản tính của chị em nhà họ Bạch, đạp chân chống xe, Tú Linh vội chạy đến đỡ lấy ông lão và giúp ông dựng chiếc xe đạp đang nằm c
hỏng chơ bên cạnh.

“Ông không sao chứ?”

“Cảm…cảm ơn cháu.” Ông lão cảm kích trước hành động nghĩa hiệp của Tú Linh.

“Dạ, không có gì.” Tú Linh tươi tắn nở một nụ cười, khuôn mặt nhỏ nhắn dễ thương tươi mát như gió xuân.

Chỉ một nụ cười, cũng đủ khiến trái tim của những người đàn ông đi qua đường nôn nao, bồi hồi, thấy luyến lưu và nhớ nhung.

Ông lão khập khiễng, được Tú Linh dìu lên vỉa hè.

Dựng hai chiếc xe đạp vào gốc cây, Tú Linh lại gần ông lão,

“Ông có bị thương chỗ nào không, có cần cháu đưa ông vào bệnh viện để bám sĩ khám không?”

“Cảm ơn cháu, nhưng không cần đâu, ông thấy trong người không sao, chân tay chỉ hơi bị xây sát chút thôi, về nhà ông bôi thuốc là được rồi.”

Nhìn mấy vết xước rướm máu trên hai cánh tay ông lão, Tú Linh thấy không đành lòng, “Ông ở đâu, để cháu đưa ông về nhà.”

Ông lão mỉm cười, đôi mắt già nua đánh giá và quan sát Tú Linh. “Cháu là học sinh cấp ba?”

Tú Linh lắc đầu cười khổ, lúc nào cũng bị người khác hiểu lầm là một nữ sinh cấp ba. “Dạ, không, cháu là sinh viên đại học năm hai.”

“Thật sao?” Ông lão chớp mắt, ông kinh ngạc đánh giá và quan sát kĩ Tú Linh thêm lần nữa, Tú Linh trông trẻ măng như con nít nên ông nhầm cũng phải.

Khập khiễng bước lại gần xe đạp, mỗi bước chân đều gây nên đau đớn, nếu còn trẻ, mấy vết xước và cú ngã lúc nãy có là gì, nhưng ông đã hơn 60 tuổi rồi.

“Ông nói điện chỉ của nhà ông đi, để cháu đưa ông về nhà.” Nhìn ông lão khổ sở bước đi, Tú Linh vội lên tiếng giục ông lão.

Cầm bó hoa trên tay, ông lão buồn bã, thở dài, “Nhà ông ở gần đây thôi, xem ra ông không thể đi giao bó hoa này cho người ta rồi.”

Tú Linh chăm chú nhìn bó hoa hồng rung được cắt tỉa khéo léo trên tay ông lão, một ý nghĩ chợt lóe, “Hay là, ông để cháu đi giao giúp cho ông, dù sao chiều nay, cháu cũng không phải làm gì cả.”

Ông lão ngẩng đầu nhìn Tú Linh, khuôn mặt lộ vẻ vui mừng, “Cháu muốn giúp ông đi giao hoa thật sao?”

“Dạ.”

Sau khi đưa ông lão an toàn về cửa hàng hoa, Tú Linh cẩn thận ghi lại địa chỉ nơi cần giao bó hoa hồng nhung vào một cuốn sổ mỏng, chào tạm biệt ông lão, Tú Linh để bó hoa vào lồng xe, rồi nhanh chóng lái xe đi.



Mất gần 30 phút mới đến nơi, ánh nắng mặt trời kết hợp với sự mệt nhọc trên đường đi, khiến khuôn mặt Tú Linh lấm tấm mồ hôi, sau lưng áo ướt một mảng nhỏ.

Nhìn tòa nhà cao ốc hơn 10 tầng trước mặt, hai vệ sĩ đứng cánh gác giống như một vùng cấm địa bất khả xâm phạm, Tú Linh nuốt nước bọt.

“Trời ạ! Có nhất thiết phải khủng bố giống như thế này không?” Tay quẹt mồ hôi trán, miệng oán thầm, Tú Linh tưởng tập đoàn Vũ Thị cùng lắm chỉ giống những công ty bình thường, nhưng thật không ngờ lại to và rộng như thế này, đặc biệt kiểu canh gác như quân đội, khiến Tú Linh thấy rờn rợn.

Đứng trước cổng mất gần một phút để lấy tinh thần, Tú Linh mới có dũng khí bước vào trong.

Chưa kịp đặt chân vào cổng, một vệ sĩ đứng chắn đường đi không cho Tú Linh bước thêm bước nào nữa.

“Em vào đây làm gì?”

Tú Linh dơ cao bó hoa hồng nhung cho hai vệ sĩ xem, tươi cười nói, “Em đến đây giao hoa cho khách hàng.”

Hai vệ sĩ nhìn từ đầu xuống chân Tú Linh.

“Là cửa hàng nào phái em tới đây?”

Tú Linh tuy hơi bất mãn vì cách hỏi chẳng khác gì đang hỏi cung tội phạm của hai anh vệ sĩ, nhưng bên ngoài vẫn ngoan ngoãn đáp, “Em là nhân viên giao hoa tạm thời của cửa hàng hoa Tường Vy.”

Hai vệ sĩ kín đáo trao đổi với nhau, sau một lúc thì thầm to nhỏ, họ mới cho phép Tú Linh đi vào.

Không thể mang xe đạp điện vào trong, Tú Linh đành nhờ hai vệ sĩ trông dùm, do có khuôn mặt barbie, lại ăn nói dễ thương khả ái, nên hai anh vệ sĩ gật đầu đồng ý.

Vượt qua một khoảng sân rộng hơn 50 mét vuông, đi qua những luống hoa, một đài phun nước đặt mấy bức tượng, mấy chậu cây cảnh cao quá ngang đầu, Tú Linh bước lên bậc thềm dẫn vào trong tiền sảnh.

Tập đoàn Vũ Thị chuyên kinh doanh và sản xuất xe ô tô, nhân viên có hơn 2,000 người, có tất cả hơn 100 chi nhánh lớn nhỏ, chưa bao gồm những công ty con nằm trên những khu vực khác nhau ở nước ngoài và trong nước.

Việc xuất hiện một cô bé mang một bó hoa hồng nhung không mấy gây sự chú ý của mọi người, cách ăn mặc của Tú Linh lại có thiên hướng trẻ con, nên dễ khiến người khác lầm tưởng mình mới là một thiếu nữ 15, 16 tuổi.

Thò tay vào trong túi áo khoác màu hồng nhạt, Tú Linh vừa đi vừa đọc tên người cần nhận hoa, tầng lầu và số phòng mà người đó đang làm việc.

Do người đó đang làm việc ở lầu 13, Tú Linh phải đành phải sử dụng thang máy, bấm nút đi xuống, chờ mất gần năm phút cánh cửa thang máy mới mở ra, đây là tầng trệt nên khi thang máy xuống đến nơi, cũng không còn có mấy người.

Trải qua năm sáu lần dừng lại, cuối cùng Tú Linh cũng lên được tầng thứ 13, nhìn hành lang trống trơn, không có một bóng người, dài hun hút, được ánh mặt trời phản chiếu qua những tấm kính lắp ráp hai bên, Tú Linh càng lúc càng thấy sợ, hình như ông lão bán hoa đã đọc nhầm địa chỉ.

Tú Linh đã đoán đúng, người đáng lẽ nên được giao bó hoa hồng nhung này là một cô gái đang làm việc tại phòng nhân sự thuộc lầu tám, tên Hà Tuyết Lan, do một người đàn ông làm cùng phòng thầm thương trộm nhớ mua tặng, nhưng không hiểu do ông lão bị ngã xe, nên đầu óc lẫn lộn hay do người đàn ông kia đã ghi sai địa chỉ cho ông, khiến ông đã đọc nhầm thành lầu 13, phòng 108, cũng chính là phòng của Tổng giám đốc – Vũ Gia Minh.

Trên lầu 13, ngoài phòng của Tổng giám đốc, thì không còn phòng ban nào nữa.

Đứng thẫn thờ một lúc, Tú Linh quyết định phải cố gắng tiếp tục tiến bước, “Đã đến tận đây rồi thì không nên bỏ về dễ dàng như thế được, hơn nữa mình cũng không thể phụ lòng tin của ông lão.”

Ngó đông, ngó tây một hồi, cuối cùng Tú Linh dừng lại trước một căn phòng đánh số 108, đồng thời có một bảng nạm chữ vàng đề tên: “Văn phòng Tổng giám đốc.”

Bình thường, cô thư kí sẽ ngăn không cho bất kì một người nào được phép làm việc Tổng giám đốc mà không có lịch hẹn từ trước, nhưng hiện giờ cô ta đang ở trong phòng, báo cáo lịch làm việc vào tuần tới cho Tổng giám đốc.

Hít một hơi thật sâu để lấy dũng khí, Tú Linh đưa tay lên gõ cửa.

“Cộc, cộc.” Hai âm thanh vang lên cắt ngang lời của cô thư kí.

Tú Linh lại dơ tay lên gõ cửa tiếp, khi không thấy ai ra mở cửa.

“Cộc…cộc…cộc…”

Vũ Gia Minh ngồi thẳng người trên ghế, mặt lạnh như tiền, hắn ghét nhất bị người khác làm phiền đúng lúc tâm trạng bực bội và đang làm việc.

“Ra mở cửa đi.” Hắn lạnh lùng phân phó cô thư kí.

Cô thư kí hơn 30 tuổi, chỉnh lại gọng kính, toát mồ hôi ớn lạnh, vội vã xoay người làm theo lời hắn, giống như trợ lý Tân, cô cũng rất sợ ông sếp lúc nào cũng lạnh lùng và vô cảm này, vừa đi cô vừa cầu mong mình sẽ không bị tai bay vạ gió vì kẻ đáng ghét không biết sống chết đang gõ cửa um xùm kia.

“Két!” Cánh cửa được hé mở ra một bên.

Cô thư kí tức giận, hùng hổ muốn trừng mắt mắng vài câu cho hả dạ, đã phải mở to mắt nhìn cô gái có vóc dáng nhỏ bé, khuôn mặt tựa búp bê barbie, đang ngước đôi mắt to tròn đen láy nhìn mình.

Mấy mấy giây cô thư kí mới lấy lại được điềm tĩnh, “Chuyện gì?”

“Chị là Tổng giám đốc đúng không?” Tú Linh chớp chớp mắt hỏi, thanh âm trong trẻo dễ nghe.<

<< 1 2 3 4 5 6 ... 26 >>

Ads - Nhà tài trợ :

Truyện Hay Cùng Chuyện Mục

Đọc truyện Thống kê truy cập
Trang chủ: U-ON

Hôm nay: 12 lượt
Tổng cộng: 296223
Game Android Crack