Game HOT 04:14:59 | 23/01/26 |
Tuyển Người Yêu |
Một lúc sau, Thư Phàm ngẩng đầu nhìn ông quản gia, mặt không được vui.
“Thiếu thứ gì đúng không cháu?” Ông quản gia tinh mắt nhận ra tâm trạng của Thư Phàm.
“Thiếu vài thứ cần thiết, nếu cháu mà có thể đi ra ngoài mua, hay quay về nhà lấy thì hay biết mấy.”, đang nói tự dưng một ý nghĩ chợt lóe trong đầu, Thư Phàm xoa hai tay vào nhà, miệng cười lấy lòng ông quản gia, “Chú có thể cho cháu đi ra ngoài được không?”
“Việc này…”
Trong khi ông quản gia còn ngập ngừng nửa muốn cho Thư Phàm đi ra ngoài mua dụng cụ y tế và thuốc để chữa bệnh cho cậu chủ, nửa lại sợ Thư Phàm một đi không trở lại, lúc đó ông không còn mặt mũi để gặp mặt cậu chủ nữa, một âm thanh khàn khàn đột ngột vang lên, “Không đi đâu cả.”
Đứng dựa nửa thân người không mặc áo vào tường, hai tay đút vào túi quần, mặc dù vết thương đang rỉ máu, khuôn mặt nhợt nhạt, hắn vẫn giữ được dáng vẻ ung dung và cao ngạo hàng ngày.
“Đồ điên!” Thư Phàm lầm bầm trong miệng.
Đứng bật dậy, chạy lại gần hắn, ngẩng cao đầu, Thư Phàm gằn từng chữ, ” Tại, sao?”
“Còn sao chăng gì nữa, cô hiện giờ là khách của tôi.”
Thư Phàm dơ quả đấm lên cao, miệng không khách khi mắng xối xả vào mặt hắn, “Anh là tên xấu xa nhất mà tôi từng gặp, nguyên tội anh dám chụp thuốc mê tôi, sau đó mang tôi về nhốt ở đây đã đủ để anh bị liệt vào diện bắt cóc rồi.”
“Cô im đi!” Hoàng Tuấn Kiệt hét, do vận khí quá lớn, vết thương lại rỉ máu ra nhiều hơn, hắn nhăn mặt đau đớn.
Biết có nói gì với tên đầu gỗ này cũng bằng thừa, Thư Phàm quay lại nhìn ông quản gia đang đứng như trời chồng ở giữa nhà, “Chú có thể cho người mua dùm cháu vài thứ được không?”
“Được, được, cô cứ kê đơn đi.”
Ông quản gia vội đưa cho Thư Phàm một cuốn sổ và một cây bút.
Thư Phàm ngồi xổm trên nền gạch, tay hí hoáy viết.
Đứng nhìn Thư Phàm từ trên cao, Hoàng Tuấn Kiệt rơi vào vòng xoáy hỗn độn, nửa muốn tin tưởng Thư Phàm cứu chữa mình vì lòng tốt, nửa lại nghi ngờ, Thư Phàm đang âm ưu chuyện gì đó. Bình thường hắn luôn là người sáng suốt và suy nghĩ thấu đáo trong mọi chuyện, nhưng vào lúc này, hắn không đủ tỉnh táo để phán đoán.
Nhận lại cuốn sổ trên tay Thư Phàm, ông quản gia phân phó cho một anh vệ sĩ mua tất cả những gì mà Thư Phàm đã viết trong cuốn sổ.
Gần một tiếng sau, ông quản gia đưa cho Thư Phàm một túi đồ khá nặng.
Sau khi kiểm tra một hồi, thấy đúng là những thứ mà mình cần, Thư Phàm sung sướng nở một nụ cười.
Ngồi ở bên cạnh, Hoàng Tuấn Kiệt ngây người nhìn, càng lúc hắn càng không hiểu được Thư Phàm, lúc nãy còn giận dữ đùng đùng, vậy mà bây giờ có thể cười tươi chỉ vì mấy dụng cụ y tế và mấy vỉ thuốc tây, phải chăng ngoài nghiên cứu thuốc và những thứ liên quan đến y học, thì Thư Phàm không còn để tâm đến chuyện gì khác?
Đặt hộp cứu thương bên cạnh, Thư Phàm trầm giọng bảo Hoàng Tuấn Kiệt, “Anh ngồi xuống để tôi băng bó lại vết thương cho anh.”
“Không cần.” Hoàng Tuấn Kiệt lạnh lùng cự tuyệt, hắn không thích người khác động chạm vào vết thương trên cơ thể.
Thư Phàm nghiến răng, “Tôi bảo anh ngồi xuống để tôi băng bó cho anh.”
“Tốt nhất là cô đừng làm ồn, nếu không tôi sẽ không khách sáo nữa đâu.” Hoàng Tuấn Kiệt bực mình khi luôn bị Thư Phàm nói lải nhải bên tai.
“Anh sợ tiêm và sợ uống thuốc chứ gì?” Thư Phàm nheo mắt nhìn Hoàng Tuấn Kiệt, khóe môi nhếch lên đầy vẻ giễu cợt.
“Cô dám…”
“Tôi nói có sai đâu, mà không dám, nếu anh sợ bị tiêm và sợ uống thuốc thì cứ nói ra, tôi sẽ tìm cách chữa trị cho anh.”
“Cô…”
Hoàng Tuấn Kiệt gồng mình vì tức, tay siết chặt vào nhau, lòng bàn tay ẩm ướt đổ mồ hôi, kể từ lúc gặp Thư Phàm, giới hạn chịu đựng càng lúc càng thấp, trước đây hắn ít khi cho người khác thấy được tính cách thật của mình, thế mà nay, hắn đang từng chút từng chút một bị một cô gái kì lạ này khiêu khích và phải nổi nóng.
“Cô biến đi, để tôi một mình.”
“Khi chưa băng bó được cho anh, tôi nhất định sẽ không rời khỏi đây.” Thư Phàm ương bướng đáp, ngữ khí kiên quyết không sờn.
“Cô muốn tôi đánh cô?” Hoàng Tuấn Kiệt nghiến răng nghiến lợi hỏi, mắt rực lửa nhìn Thư Phàm.
“Ý của anh là, anh có thể ra tay đánh một cô gái muốn chữa bệnh cho anh?”
Hoàng Tuấn Kiệt dơ cao tay, hắn đứng đối diện với Thư Phàm, từ từ hắn cúi sát mặt Thư Phàm, mũi hắn chạm vào mũi Thư Phàm, mắt hắn nhìn thẳng vào mắt Thư Phàm, hơi thở nóng hổi phả vào gò má mịn màng trắng hồng của Thư Phàm.
“Đừng có dại mà thách thức tính kiên nhẫn của tôi!”
Thư Phàm đắc ý nở một nụ cười, chẳng những không sợ bị hắn đánh cho một trận nhừ tử thừa sống thiếu chết, hơn nữa còn cố tình khiêu khích nộ khí của hắn.
“Tôi cũng đang muốn xem anh có thể chịu đựng được bao lâu.”
Trong khi Hoàng Tuấn Kiệt kinh ngạc, nhìn không chớp mắt, Thư Phàm nhanh chóng đưa bàn tay nhỏ nhắn bịt mũi hắn.
Chưa đầy hay năm giây sau, hắn loạng choạng, lảo đảo đứng không vững, tay túm lấy vai Thư Phàm, miệng căm phẫn hét: “Cô…cô vừa làm gì tôi?”
Thư Phàm nhún vai: “Tôi chỉ trả lại anh chút lễ mọn thôi mà.”
“Phịch!” Hoàng Tuấn Kiệt ngã xuống đất, đã chuẩn bị từ trước, nên Thư Phàm ngay lập tức ôm lấy ngang eo hắn.
Cố gắng dìu hắn nằm lên giường, tay quẹt trán lấm tấm mồ hôi, miệng toe toét mỉm cười sung sướng.
“Hừ! Anh cũng đã quá coi thường tôi rồi. Anh tưởng bao nhiêu năm chuyên tâm nghiên cứu thuốc, tôi lại không thể thắng được anh sao?”
Ngoài cửa phòng ngủ, ông quản gia bồn chồn đi qua đi lại, ông rất lo cho tính mạng của cậu chủ, chỉ sợ nếu Thư Phàm không thể thuyết phục cậu chủ chịu thay băng, rửa vết thương và băng bó lại, sẽ có nguy cơ bị nhiễm trùng và cháy máu đến chết.
Thư Phàm nhanh chóng tiến hành thay băng, rửa sạch vết thương, mắt quan sát vết khâu trên vùng bụng bị đâm, tuy rằng mấy phương thuốc bí truyền vừa mới được nghiên cứu không chắc có thể nhanh chóng giúp hắn hồi phục lại sức khỏe và khiến vết thương nhanh chóng liền sẹo, nhưng vẫn phải thử.
Hộp thuốc được mở bung ra, ngay cả túi thuốc vừa được mua cũng được Thư Phàm dùng để chữa bệnh cho Hoàng Tuấn Kiệt.
Khi đã băng bó xong cho hắn, trên khóe môi Thư Phàm nở một nụ cười gian trá, là người có oán tất trả, mặc kệ hắn là người xấu hay người tốt, nhưng dám khi dễ và dám nhốt mình giống như một tên tội phạm, đã chọc giận Thư Phàm.
Trộn, và pha lẫn mấy loại thuốc với nhau, Thư Phàm đổ từng phần nhỏ vào miệng Hoàng Tuấn Kiệt.
“Ha ha ha! Chờ xem, trong thời gian tôi bị nhốt ở đây, tôi sẽ làm gì để trả đũa anh.”
Thư Phàm che miệng cười thầm.
Gần một tiếng sau, thu dọn hết mọi thứ gọn gàng, Thư Phàm mở cửa phòng ngủ.
“Cậu chủ thế nào rồi?” Vừa thấy Thư Phàm, ông quản gia nôn nóng vội hỏi.
“Cháu đã thay băng cho anh ấy rồi, tạm thời anh ấy không sao, anh ấy đang ngủ.”
“May quá! Cảm ơn cháu! Nếu không có cháu, thì chú cũng không biết làm sao.”
“Chú không cần phải cảm ơn cháu, đây là trách nhiệm của một người thầy thuốc nên làm.” Thư Phàm mỉm cười, tính cách vốn hào sảng, hay thích giúp đỡ người khác, đặc biệt là những người tốt, tuy Hoàng Tuấn Kiệt là một tên đáng ghét, nhưng ông quản gia lại là một người hiểu chuyện, biết tôn trọng những người có ơn với mình.
“Cháu đi tắm rửa, rồi nghỉ ngơi đi, chú đã chuẩn bị cơm tối cho cháu rồi.”
Thư Phàm xoa bụng, miệng cười toe toét, “Cảm ơn chú.”
Không cần ông quản gia nhắc lại lần thứ hai, Thư Phàm chạy nhanh vào phòng tắm mà ông quản gia đã chỉ.
Ông quản gia mỉm cười, dù vẫn chưa xác định được Thư Phàm là người tốt hay người xấu, nhưng hiện tại ông đã bất đầu có thiện cảm với cô gái.
Khi hình bóng Thư Phàm khuất sau cánh cửa phòng tắm, ông quản gia đi nhanh vào phòng ngủ, ông muốn tận mắt nhìn thấy cậu chủ yên ổn nằm ngủ trên giường.
Đúng như những gì mà Thư Phàm đã nói, Hoàng Phủ Kiệt đã được băng bó cẩn thận, khuôn mặt dù vẫn còn hơi tái nhưng trông đã đỡ hơn lúc ban chiều, với tính trạng này chẳng mấy chốc hắn sẽ khỏe mạnh trở lại.
Cơ thể căng cứng dần thả lỏng, ông quản gia thở hắt ra một hơi, dù vẫn còn chưa yên tâm, nhưng ông đã bớt lo sợ hơn, ông nhận định Thư Phàm là một bác sĩ giỏi.
…
Tắm rửa xong, không mang theo quần áo ở nhà, Thư Phàm đành mặc tạm quần áo của hắn.
“Hừ! Tên chết tiệt, chờ tôi ra khỏi đây, tôi sẽ trả anh gấp đôi những gì mà anh gây ra cho tôi.” Vừa mặc chiếc áo sơ mi dài xuống đến ngang gối của hắn, Thư Phàm vừa nghiến răng nghiến lợi mắng.
Trong lúc Thư Phàm tắm rửa, gội đầu trong phòng tắm, ông quản gia đã dọn thức ăn lên bàn.
Thư Phàm chạy ùa vào như cơn lốc, mắt rực sáng nhìn những đĩa thức ăn thơm ngon trên bàn.
“Thơm quá!” Thư Phàm xà ngay xuống, tay cầm lấy đũa.
Ông quản gia bật cười, từ lúc sống với cậu chủ, ông chưa từng gặp một cô gái nào có tính cách thú vị như Thư Phàm.
“Chắc cháu cũng đói rồi, ăn đi. Chú hy vọng thức ăn vừa miệng cháu.”
Miệng nhai nhồm nhoàm, Thư Phàm gật gù nói: “Ngon lắm ạ, cháu rất thích.”
Thư Phàm giống như một đứa trẻ nhỏ tham ăn, thấy thứ gì mà mình thích thì hai mắt rực sáng, miệng cười toe toét, vô chân vô tà, cuộc sống như thế thật đáng ngưỡng mộ.
Ngồi ở bên cạnh, ông quản gia thích thú nhìn Thư Phàm hăng say ăn uống, tay không ngừng gắp thức ăn.
Càng nhìn ông càng thấy Thư Phàm thuận mắt, không có một chút thủ đoạn tính toán, âm hiểm hại người, ông mong Thư Phàm đang thể hiện đúng bản chất của mình, mà không phải cố tình ngụy trang để lừa gạt người khác.
Ăn xong, để ông quản gia dọn dẹp bàn ăn, và rửa chén bát, Thư Phàm háo hức đi khám phá khắp căn nhà.
Bốn căn phòng, đều được Thư Phàm xem xét qua, chỉ duy nhất có phòng làm việc của Hoàng Tuấn Kiệt là ông quản gia dặn không được phép vào. Thư Phàm hiểu, ai cũng có bí mật riêng tư không muốn cho người biết, nên chỉ liếc mắt nhìn cánh cửa gỗ màu gụ đóng im ỉm, mà không có hề tò mò muốn mở cửa bước vào trong.
…
Ngủ gần như cả ngày, đã no giấc, nên buổi tối, Thư Phàm không muốn lên giường ngủ sớm, hàng ngày Thư Phàm đều lấy công việc khám chữa bệnh và nghiên cứu chế thuốc làm niềm vui, nay không có việc gì để làm cả, Thư Phàm thấy bực bội khó chịu trong người.
Ngồi trên ghế sô pha màu trắng trong phòng khách, cầm remote, nhấn nút màu đỏ, Thư Phàm bật loạn xạ các kênh. Từ lâu không xem phim, đối với tin tức kinh tế và chính trị không có hứng thú, phim truyện lại càng không, Thư Phàm không biết mình nên xem phim gì.
Chán nản, Thư Phàm đành tắt ti vi.
“Sao cháu không xem tiếp phim đi?” Đặt ly nước lọc và một đĩa trái cây xuống bàn, ông quản gia ân cần hỏi.
“Cháu không thích xem ti vi.”
“Bình thường cháu không xem ti vi sao?”
“Dạ, không, phần lớn thời gian cháu ở bệnh viện, nếu được nghỉ cháu thích mày mò nghiên cứu.”
Ông quản gia vốn là người khôn ngoan, nếu có thể thay Hoàng Tuấn Kiệt khai thác thêm thông tin về đời tư và các mối quan hệ của Thư Phàm, ông làm sao có thể bỏ qua và không tận dụng cơ hội có một không hai này.
“Nhà cháu có đông anh chị em không?”
“Nhà cháu chỉ cho hai chị em thôi, cháu là chị cả, em gái cháu đang học đại học sư phạm năm thứ hai.”
“Bố cháu đang sống ở thành phố, hay ở một vùng quê nào đó?”
“Cháu vốn sinh trưởng và lớn lên trong một gia đình làm nghề nông, nhà cháu có một nông trại trồng hoa màu và cây cỏ.”, Thư Phàm vui vẻ vừa ăn dưa lê, vừa kể chuyện gia đình mình cho ông quản gia nghe mà không hề biết, mình đang nằm trong diện tình nghi của chủ tớ nhà họ Hoàng, “Nếu có dịp, cháu sẽ mời chú về nhà cháu chơi, cháu tin rằng nhất định chú sẽ thích.”
Thư Phàm và ông quản gia nói chuyện đến hơn 10 giờ đêm mới ngừng, chỉ trong vòng hơn hai tiếng đồng hồ, ông quản gia hầu như đã nắm rõ lý lịch và các mối quan hệ của Thư Phàm. Nếu nói rằng, Thư Phàm là một cô gái thông minh thì cũng không đúng, mà ngốc nghếch cũng không phải. Thư Phàm chỉ thông minh trong công việc nghiên cứu y học, còn các mối quan hệ phức tạp và rắc rối của xã hội, thì lại ngu ngơ hệt một đứa trẻ mới học hết cấp hai.
Thông qua ông quản gia, Thư Phàm mượn được một cuốn tiểu thuyết trinh thám chuyên điều tra các vụ án mạng rùng rợn.
Không muốn ngồi đọc sách trong phòng khách, Thư Phàm cầm sách về phòng ngủ và đọc ở trên giường.
Là một cô gái không sợ máu, cũng không tin có ma ở trên đời, một nhà khoa học mà tin quá vào tâm linh thì làm sao có thể nghiên cứu khoa học, nên đối với những gì đọc được ở trong sách, Thư Phàm không mấy tin.
Gần một giờ đêm, đọc được già nửa cuốn sách, Thư Phàm mắt nhắm mắt mở, tay buông thõng, cuốn sách nằm gọn bên gối cạnh Hoàng Tuấn Kiệt.
Chui gọn vào trong chăn, một tay che miệng ngáp dài, một tay lần mò tìm công tắc đèn, “tạch” căn phòng chìm trong bóng tối, ánh sáng mờ ảo chiếu qua khung kính, soi rọi lên hai người đang ngủ say trên giường.
Hơi thở nhè nhẹ hòa quyện trong không khí, hai kẻ xa lạ vốn coi nhau là oan gia, dần dần lại xích lại gần nhau, và xóa bỏ đi khoảng cách giữa hai người.
Chap 4:
Sáu giờ sáng hôm sau, mặt trời vẫn còn nằm dưới ngọn tre, sương đêm vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ, cành lá, và trên những nụ hoa trong vườn, gió nhẹ vi vu thổi, không khí tươi mát, ánh nắng tươi mới báo hiệu một ngày đẹp trời.
Trên giường đối diện với tấm kính phản chiếu ánh nắng mặt trời, tấm rèm màu trắng bay phất phơ trong gió, hai người vẫn ngủ ngon giấc, không biết từ lúc nào Thư Phàm đã tranh giành mất chiếc gối màu trắng của Hoàng Tuấn Kiệt, tay gác lên ngực hắn, chân gác lên đùi hắn, nhìn dáng ngủ của Thư Phàm không khác gì một con gấu túi đang ôm lấy một thân cây.
Bị chuốc thuốc mê khá nặng, Hoàng Tuấn Kiệt chưa có lúc nào lại ngủ ngon như thế, không bị hành hạ bởi vết thương trên bụng, không phải nghĩ về công việc và tính toán đối sách với những mối quan hệ phức tạp, tinh thần đã yên ổn hơn nhiều, ngủ một mạch hơn 10 tiếng đồng hồ, mí mắt có hàng lông mi màu đen từ từ mở ra, chớp chớp vài cái cho tỉnh táo hẳn, mùi hoa nhài thoang thoảng bay trong không khí, nói cho hắn biết hiện giờ đang ngủ cùng với ai.
Nhìn người con gái đang ngủ đối mặt với mình, vô tư ôm mình như đang ôm một cái gối bông, Hoàng Tuấn Kiệt không biết nên mắng Thư Phàm là một cô gái ngốc không hiểu chuyện, hay là nên nghi ngờ mục đích thật sự của Thư Phàm khi tìm cách tiếp cận và quyến rũ hắn thế này.
Khi ngủ Thư Phàm trông thật dễ thương, đôi môi mỏng màu hồng nhạt hơi hé mở, chiếc mũi thanh tú nhỏ nhắn, gò má mịn màng trắng hồng có làn da như em bé, hàng lông mi cong vút hình cánh phượng hơi rung nhẹ, lần đầu tiên Hoàng Tuấn Kiệt mới ngắm nhìn một cô gái ngủ đến thất thần thế này, trước đây hắn không cho phép con gái ngủ trên chiếc giường của hắn, cũng không muốn động chạm vào ai cả, hắn là một kẻ cao ngạo nên không muốn tìm hoan lạc, mua vui với những cô gái đã từng bị đàn ông sử dụng qua.
Kể từ lúc gặp Thư Phàm, bắt gặp cả hai đang ngủ chung trên một chiếc giường, ban đầu hắn bị sốc, nhưng hắn thích mùi hương hoa nhài trên cơ thể Thư Phàm, mùi hương đã mang lại sự khoan khoái cho hắn.
Đang ngủ, Thư Phàm xê dịch cơ thể gần Hoàng Tuấn Kiệt, hơi ấm tỏa ta từ thân thể hắn cuốn hút Thư Phàm, đầu Thư Phàm dụi vào ngực hắn, tay trái ôm siết lấy ngang lưng hắn, miệng ngáp dài, mí mắt nặng nề mở ra, thần trí mơ hồ vì vẫn còn chưa tình ngủ.
Hoàng Tuấn Kiệt đông cứng cả người, nhiệt độ trong cơ thể từ nóng bừng, chuyển sang băng giá, sau đó tăng dần lên cao, cuối cùng trở về nhiệt độ ban đầu.
Thư Phàm vô tư không nhận ra mình vừa mới khiến một kẻ quanh năm băng lãnh đột nhiên có phản ứng, mạch đập trong trái tim hắn hơi nhanh hơn bình thường, các khớp cơ căng cứng như đang lâm vào trận đánh với kẻ thù.
Nằm ngửa ra giường, tay chân xoãi rộng theo hình chữ V, Thư Phàm sung sướng nở một nụ cười tươi như hoa, được nghỉ một ngày, lại ngủ thật đã, tinh thần sáng nay tốt hơn mọi ngày nhiều.
Chống tay xuống giường, Thư Phàm ngồi dậy, lúc này mới liếc mắt nhìn kẻ ngủ cạnh mình suốt đêm hôm qua.
“Buổi sáng tốt lành.”
Hoàng Tuấn Kiệt tức hộc máu, sau khi gây ra một loạt chuyện chẳng những không biết hối cải, lại còn vô tư chúc hắn một câu: “Buổi sáng tốt lành.”, hắn có phải là một đứa trẻ lên ba, hay một tên đàn ông hời hợt bình thường đâu mà có thể dễ dàng bỏ qua như thế được.
“Cô vừa nói gì?” Hoàng Tuấn Kiệt nghiến răng hỏi.
“Buổi sáng tốt lành.” Thư Phàm tỉnh bơ nhắc lại, “Anh bị lãng tai đúng không?”
“Cô…”, Hít một hơi thật sâu, cố kiềm chế nóng giận để không xông lên bóp chết Thư Phàm, Hoàng Tuấn Kiệt trừng mắt nhìn Thư Phàm, “Tối hôm qua cô đã chụp thuốc mê tôi?”
“Đúng thế.” Thư Phàm cười hì hì, không một chút sợ hãi, cũng không sợ hắn đán
h cho mình tàn phế.
Sức chịu đựng của con người có giới hạn, tức giận bị tích tụ cả buổi chiều hôm qua vẫn chưa được phát tiết, vừa mới sáng sớm lại bị Thư Phàm chọc tức, Hoàng Tuấn Kiệt đẩy ngã Thư Phàm xuống giường, thân người ngay lập tức ngồi trên bụng Thư Phàm.
“Buông tôi ra.”, Thư Phàm căm phẫn hét, chân tay đấm đá lung tung, nếu không phải nể tình hắ
hắn đang bị thương ở vùng bụng, Thư Phàm đã cho hắn vài cú thật đau rồi.
“Nằm im!” Hoàng Tuấn Kiệt quát, “Từ lần sau, tôi cấm cô không được phép dở trò với tôi, nếu không đừng trách tôi độc ác.”
“Sao anh không nói thẳng ra là anh sợ tiêm và sợ uống thuốc?” Thư Phàm khiêu khích Hoàng Tuấn Kiệt, mặc dù nằm dưới thân người khác, tay chân bị bàn tay sắt thép của Hoàng Tuấn Kiệt giữ chặt, nhưng miệng lưỡi vẫn sắc như dao.
“Cô muốn chết chứ gì? Được thôi, tôi sẽ dạy cho cô một bài học, để cô biết sợ lần sau mà chừa đi.”
Nói là làm, tay Hoàng Tuấn Kiệt dơ lên thật cao, Thư Phàm chớp chớp mắt nhìn, đầu tính toán xem tốc độ mà tay hắn đánh xuống mặt mình sẽ sinh ra bao nhiêu công suất, khóe môi nhếch lên, cười hì hì.
Hoàng Tuấn Kiệt ngây người nhìn Thư Phàm, tay hắn run run, cổ họng khô khốc, hắn không thể xuống tay được, dù trong đầu bốc hỏa phừng phừng nhưng chỉ cần nghĩ đến một bên má của Thư Phàm sẽ bị sưng, khóe môi chảy máu vì cái tát như trời giáng của mình, hắn lại thấy không nỡ, cuối cùng hắn đành phải hạ tay xuống.
Trong khi Hoàng Tuấn Kiệt còn chưa lấy lại được thần trí, Thư Phàm chống tay vào ngực hắn, rồi nhanh chóng đẩy hắn ngã rầm xuống giường, lần này người ngồi trên bụng hắn là Thư Phàm.
Bị động chạm mạnh vào vết thương, Hoàng Tuấn Kiệt nhăn nhó bật ra một tiếng rên, mặt lấm tấm mồ hôi, môi mím chặt.
“Ngồi xuống!” Hoàng Tuấn Kiệt vừa đau, vừa tức đã quát ầm lên.
“Anh khỏi cần phải nhắc.” Thư Phàm tỉnh bơ đáp, “Nếu biết mình đang bị thương nặng thì nên biết cách tự chăm sóc chính bản thân mình đi.”
Thư Phàm chuyển ngồi dịch xuống, mặt Hoàng Tuấn Kiệt lập tức đỏ bừng, hắn giờ mới chú ý đến chiếc áo sơ mi màu trắng của mình đang được Thư Phàm mặc trên người, chiếc áo dài đến ngang đầu gối Thư Phàm, nay vì Thư Phàm ngồi dạng chân ra hai bên đã để lộ cặp chân thon dài, trắng hồng, dáng ngồi nửa khêu gợi, nửa mê hoặc và ngây thơ như đang cố tình khiêu khích sức chịu đựng của một người đàn ông, nếu Hoàng Tuấn Kiệt là một tên háo sắc, đảm bảo Thư Phàm sẽ bị ăn đến mạt tịnh.
“Xuống mau.” Mất mấy giây, Hoàng Tuấn Kiệt mới lấy lại được tự chủ, “Chết tiệt, mình bị làm sao thế này hả trời?” Vừa mới quát Thư Phàm xong, hắn nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm trong miệng.
Không chờ Thư Phàm có đủ thời gian để trèo xuống, Hoàng Tuấn Kiệt ngồi bật dậy, đẩy Thư Phàm ngã nghiêng người xuống giường, hắn phóng nhanh xuống đất, chạy vào phòng tắm phía đối diện.
Nằm trên giường, Thư Phàm gãi đầu gãi tai, tay dơ nắm đấm lên cao, “Tên điên.”
Thư Phàm dù đã 24 tuổi, nhưng vẫn trong sáng như một tờ giấy trắng, chưa từng yêu, chưa từng nếm mùi vị của ái tình, cũng không thân cận và tiếp xúc nhiều với một chàng trai nên không hiểu là những gì mà mình vừa mới làm, giống hệt một yêu nữ đang muốn quyến rũ đàn ông.
…
Quần áo đêm hôm qua, đã được ông quản gia cho người mang đi giặt, nên sáng nay sau khi đánh răng rửa mặt, Thư Phàm đã có thể mặc lại bộ quần áo của mình.
“Tôi muốn về nhà.” Ngồi trên bàn ăn đối diện với Hoàng Tuấn Kiệt, Thư Phàm đưa ra yêu cầu của mình.
“Không đi đâu cả, khi tôi vẫn chưa điều tra xong cô sẽ phải ở lại đây.”
“Anh quá đáng vừa thôi, anh lấy quyền gì mà nhốt tôi?” Thư Phàm căm phẫn chất vấn hắn.
“Quyền gì, cô không cần biết, cũng đừng dại gì mà quan tâm. Tóm lại tôi bảo cô ở lại đây thì cô ngoan ngoãn ở lại đi.”
“Hôm nay, mẹ tôi và em gái đến chơi, tôi phải về.” Thư Phàm tức đến mức hét ầm lên, chỉ cần Hoàng Tuấn Kiệt còn ngoan cố không chịu thả người, thì dù có đánh nhau với hắn một trận, Thư Phàm cũng quyết làm.
Đang uống nước, Hoàng Tuấn Kiệt dừng lại, mắt nhìn Thư Phàm, “Cô nói mẹ và em gái ngày hôm nay sẽ đến thăm cô?”
“Đúng”, vì căm tức hắn, Thư Phàm chêm thêm một câu, “Cũng may lần này tai anh không bị điếc.”
“Cô…” Tay Hoàng Tuấn Kiệt bóp chặt lấy thân ly, nếu làm bằng nhựa, hay Mika thì đã bị bóp nát vụn rồi, “Cô gọi điện cho họ bảo hôm nay cô bận không có ở nhà.”
“Rầm.” Thư Phàm đập mạnh tay xuống bàn, đứng bật dậy như lò xo, “Anh vừa phải thôi, anh có biết rằng phải khó khăn lắm mẹ tôi mới có thời gian rảnh rỗi lên thăm tôi không hả, còn nữa nếu em gái tôi không đến chẳng lẽ anh bắt tôi phải nhịn đói? Tôi mặc kệ, anh là ai, lý do vì sao anh lại nhốt tôi ở đây, tôi yêu cầu anh thả tôi ngay lập tức, nếu không anh đừng hòng sống yên với tôi.”
Hoàng Tuấn Kiệt vuốt mặt, khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo khó coi, thớ cơ trên các khớp ngón tay giật giật, hắn phải cố nuốt xuống phẫn nộ đang bốc cao ngùn ngụt trong đầu để không xông lên đánh Thư Phàm một trận nhừ tử vì tội dám quát và mắng thẳng vào mặt hắn.
Ngồi ở bên cạnh Hoàng Tuấn Kiệt, ông quản gia vuốt mồ hôi trán, ông thật lòng lo sợ thay cho tính mạng của Thư Phàm, trước đây không một cô gái nào dám to tiếng và lớn giọng la ó cậu chủ, thế mà nay Thư Phàm liên tiếp chọc tức và thách thứ tính kiên nhẫn của cậu chủ.
“Rầm!” Lần này, người vỗ bàn là Hoàn
Thống kê truy cập