watch sexy videos at nza-vids!
HOMEGAMEApkBLOG
Bạn đang truy cập vào DocTruyen365.sextgem.com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Đọc truyện teenGame HOT
Tải Game Đánh Bài Online BigKool Cho Android và IOS
Tải Game Đại Chiến Thiên Hà GAME HOT
Tải Game Đế Chế Online Cho Android GAME HOT
Tải Game Online Thánh Tướng Loạn Thế Tam Quốc
Phiên bản game đánh bài Iwin HD mới nhất2013
Khí Phách Anh Hùng 1.4.8 - Game Online đánh quái cày level
Army online - game bắn súng theo lượt cực hay
» Game online hay nhất hiện nay
Trang chủ > Truyện Tiểu Thuyết
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết,Anh xin đầu hàng(Tác giả: Mạc Nhan)

#1 01:03:5409/01/26
Admin ThịNh rÔ [ON] (Admin)
Tuyển Người Yêu

cho người ta nảy sinh tình cảm, chỉ muốn che chở cho cô.



Ban đầu, An Mật Nhi chỉ nghĩ anh là một người dưng không chỉ quan tâm tới việc chân cô bị đau mà giờ còn ngồi trước mặt cô xoa bóp chân nên cô mới đưa mắt nhìn anh, không thể tưởng tượng được rằng anh có thể kiên nhẫn mà ngồi đây bóp chân cho một cô gái.



Người đàn ông này thật kỳ lạ…



“Cô thử cử động xem chân còn đau không?”. Anh ngẩng đầu lên, nhẹ giọng đề nghị.



An Mật Nhi hoảng hốt, dẹp mọi suy nghĩ qua một bên, nghe theo anh, cảm thấy đỡ đau hơn nhiều.



“Woa! Hay ghê ta, không đau nữa. Anh giỏi thế!”.



Nghe cô khen, anh cười gượng, gương mặt ngăm đen cũng nóng bừng lên, chẳng hiểu sao trời sinh tính thế nào mà người ta cũng có lúc mặt tự nhiên đỏ gay.



“À… Hừm… Rất may vì có ích với cô”.



“Anh là người tốt, tôi sẽ biết ơn anh”.



Cô đứng lên, coi vẻ ngượng ngùng của anh là tất nhiên, đàn ông nhìn thấy gái đẹp ai mà chẳng muốn là người hùng? Nếu anh ta biết được chân tướng cô là một cô nàng tomboy, khuôn mặt xinh đẹp này là giả chắc chắn sẽ chẳng dịu dàng, tử tế như bây giờ. Đúng là dáng vẻ hiện giờ cũng không tệ, nhưng cô thích là chính cô hơn.



Nhìn anh nói cảm ơn, sau đó cô xách giày cao gót, tung tăng đi chân đất ra khỏi nhà hàng. Trước khi ra khỏi cửa, còn ngoái đầu lại nhìn anh cười, nụ cười tươi sáng như ánh nắng mặt trời, coi như đây là quà đáp lễ của cô dành cho anh!



Cô không biết rằng có một ánh mắt nhìn theo mình rất lâu.



Giang Chấn Vũ mỉm cười, lan tỏa trong anh một cảm giác kỳ lạ chưa gọi tên. Chợt có người gọi anh.



“A Vũ, tới đây rồi sao không vào?”. Đó là Trần Thông Dương, một người có thân hình đô con, mặc dù đã hơn năm mươi tuổi nhưng tinh thần cực tốt, khỏe như thời trai trẻ, chạy nhanh tới chỗ Giang Chấn Vũ, kéo anh đi. Bởi lẽ ông là quản lý của anh, còn vội vàng hơn anh nhiều.



Lôi anh lên tầng hai, mới mở miệng nói:



“Người ta rất chú trọng giờ giấc, cũng may là còn kịp. Đây là cơ hội ngàn năm có một của cháu. Đảm bảo sau đợt này, cháu sẽ được tới Nhật để đá bóng. Quan trọng nhất là phải nắm bắt được cơ hội, sợ sẽ không có lần sau…”



Giang Chấn Vũ đột ngột dừng bước chân, thân hình cường tráng đứng thẳng lên làm hại ông chú đang kéo anh vì hành động này mà bị đi xịch lui. Ông nhìn anh trừng mắt không hiểu.



“Cháu bị sao vậy?”



Mặt Giang Chấn Vũ ngập tràn cảm xúc. Vì chú Trần vừa mới nói câu kia, “quan trọng nhất là phải nắm bắt được cơ hội, sợ sẽ không có lần sau…”.



“Chú, chú vào trước đi. Cháu sẽ vào trễ một chút”.



“Cái gì? Cháu định đi đâu hả?”.



“Cháu cần phải đuổi theo một người”. Chỉ cần hỏi người ta một câu anh sẽ quay lại liền.



“Đừng có giỡn A Vũ! Đây là giờ phút quan trọng mà cháu nói đi là đi sao?”.



“Chú cứ nói cháu bị tiêu chảy phải vào nhà vệ sinh, năm phút nữa sẽ có mặt”.



Không quan tâm tới tiếng rống to của chú Trần, Giang Chấn Vũ chạy như bay xuống cầu thang.



Đáng lẽ anh phải hỏi tên cô!



Cuối cùng anh cũng hiểu tại sao lòng anh bị xáo trộn, cảm xúc của anh với cô rõ ràng không phải là cảm xúc bình thường mà là siêu… cảm xúc! [Hơ, siêu cảm xúc cơ đấy. Hình như mình chém quá tay">.



Cô xinh đẹp, cô dịu dàng, nhìn cô tươi cười, cá tính, cả cái cách cô nhắm mắt lại vì đau, tất cả đều in dấu trong lòng anh.



Chưa bao giờ anh có cảm giác này, cảm giác như trái tim bùng lửa trong lần đầu tiên gặp gỡ ngắn ngủi, cảm giác sợ sẽ không còn cơ hội được gặp lại cô.



Tình cảm của anh với cô chính là “nhất kiến chung tình”. [Mới gặp đã yêu thì phải">! Anh chạy ra khỏi nhà hàng, quẹo qua ngã tư đông người qua lại, nhìn quanh quất tìm bóng dáng cô, nhưng không biết cô đã đi đường nào, cứ thế chạy đi tìm trong vô vọng. Và cuối cùng anh không thể không thừa nhận rằng anh đã để lạc mất cô.



Thất vọng tột cùng như thủy triều tràn đê, ngập trong anh là cảm giác tiếc nuối vô bờ bến. Đứng lặng giữa biển người qua lại, nắm chặt nắm đấm, anh ngửa mặt lên trời.



Sau này liệu có còn cơ hội được gặp lại cô không?(k e n h t r u y e n . p r o )Chương 2



Chỉnh sửa: Bơ



Các bạn đọc truyện dzui dzẻ nhé! Bơ chỉnh sửa hết cốt để dễ đọc rồi á. Chứ bản convert hông hiểu gì luôn.



Không có thời gian nghỉ ngơi, An Mật Nhi ngồi trong nhà trọ lau lau chùi chùi máy ảnh. Cô vừa làm vừa nhớ lại kỷ niệm với những chiếc máy ảnh, chúng là tất cả của cô. Chỉ có điều mẹ cô từ nước Mỹ xa xôi đến phá rối.



“Mật Nhi”



“Gì mẹ?”



“Con nói mẹ nghe năm nay con bao nhiêu tuổi rồi hả?”



“Khoảng 27”.



“Đừng để mẹ tự nói ra nhé”.



“Okey, okey. Con nhẩm tính là được chứ gì. Năm mươi hai mà trừ đi 27…”.



“Dám đề cập tới tuổi của mẹ! Con chán sống rồi à!”. Người phụ nữ mắng sa sả, ăn mặc khá sang trọng, lịch sự, gương mặt đẹp nhìn không cách nào có thể đoán được bà đã hơn năm mươi tuổi, chỉ khoảng bốn mươi tuổi là cùng.



“Á, con không dám nói nữa, tha cho con đi mà, người đẹp!”.



“Con năm nay hai mươi lăm tuổi rồi đấy. Sao tới bây giờ vẫn chưa giới thiệu bạn trai hả?



“Con còn chưa muốn thì mẹ nóng vội làm gì?”



“Mẹ không nóng vội thì ai hả? Nếu không mẹ đã chẳng từ nước Mỹ bay về đây?”



“Mẹ thật là! Đúng là “nhàn quá không có việc gì làm nên mới về đây” đúng không?”



Đôi mắt đẹp của người phụ nữ liếc xéo, đang muốn chửi ầm lên đúng lúc cửa nhà mở ra.



“Hi, người đẹp!”. Sammy vừa bước vào, nhìn thấy mỹ nhân hỏi ngay.



Bà nghe xong, vẻ mặt hung dữ xẹp xuống ngay tức khắc thành vẻ dịu dàng đằm thắm, cười quyến rũ với anh chàng.



“Hi, Sammy, lâu lắm rồi không gặp cháu”.



Sammy tiến lên phía trước, nắm tay của người phụ nữ đặt lên đó một nụ hôn.



“Người đẹp, lần nào gặp cô, cháu cũng thấy cô rất xinh đẹp”.



“Làm gì có. Già rồi mà”. Bà mỉm cười duyên dáng.



“Cô nói vậy sẽ khiến nhiều người phụ nữ khác phải xấu hổ”.



Được anh khen, bà bật cười, đẩy anh một cái.



“Cháu cứ nịnh cô nha”.



“Cháu nói thật đấy”.



Vẻ mặt anh thoáng nghiêm nghị làm cho bà cười rũ cả người, rồi thở dài.



“Mật Nhi, con xem đấy. Giá mà con cũng nói những lời ngọt ngào như vậy thì tốt rồi”.



An Mật Nhi quét đôi mắt lanh tanh. Sammy mà nói những lời ngọt ngào ư? Úi dzời, miệng ‘chả’ mà nói ngọt tức mà một bồ mướp đắng trong đó nhưng cô không muốn nói ra thôi, cứ làm việc của mình.



Người phụ nữ này làm sao có thể tha cho cô được, lại tiếp tục “ca” lại bài ca lúc nãy cho Sammy nghe.



“Cô thật không hiểu sao tính nó cứ y như con trai, cả ngày cứ dính chặt lấy cái máy ảnh, giờ ngay cả bạn trai cũng không có”.



“Ai nói con không có bạn trai”. An Mật Nhi hừ lạnh.



Mẹ cô ngạc nhiên, quay đầu lại, mắt mở to như đèn pha sung sướng nói:



“Con nói con có bạn trai sao?”



“Nhiều lắm mẹ. Leica, Canon, Sony, Nikon, Olympus, đủ loại, đủ kiểu dáng con đều dùng hết rồi. Còn đây là máy ảnh mới nhất của con do Đức sản xuất -‘Hasselblad’”.



Cô vừa nói xong, bà chỉ còn biết trừng mắt lên với cô, còn Sammy thì ôm bụng cười ngặt ngẽo. Anh thừa biết cô nàng An Mật Nhi mê máy ảnh phát cuồng, có gì lạ đâu, nhưng không ngờ cô nàng lại trả lời như thế.



Mẹ cô tức giận:



“Nghiêm túc chút đi! Mẹ tức lên rồi đấy”.



An Mật Nhi ngước mặt lên.



“Con nghiêm túc mà mẹ. Mặc dù nó chỉ là cái máy chụp ảnh nhưng mẹ biết không, đó chính là “tình yêu” của con đấy!”. Cô nghiêm giọng nói, còn không quên hôn cái chốc lên máy ảnh.



“Đó chỉ là một cái máy ảnh thôi mà”. Bà trề môi.



“Cái máy ảnh này không giống như mấy cái khác đâu. Đây là dòng máy với tính năng và giá thuộc hàng khủng đấy. Tính năng cảm biến lên đến 60 megapixel, chụp cực nét”. Cô nói mà trong mắt cô tràn ngập tia sáng kỳ quái, vẻ mặt mơ màng say đắm như đang nói về người mình yêu vậy.



Cô ngồi ghế nệm, chỉ chú ý tới mỗi cái máy ảnh, dùng nước lau kính cẩn thận lau từng li từng tí, nhẹ nhàng không thô lỗ như ngày thường.



Sammy đứng bên cạnh bô bô.



“Cô à, trong mắt Mật Nhi chỉ có máy ảnh thôi. Máy ảnh đối với cô ấy còn quan trọng hơn đàn ông. Cô có nói cũng bằng không thôi”.



Mẹ cô không cam lòng để mặc như vậy, vì hạnh phúc cả đời của Mật Nhi nên bà mới từ Mỹ về đây.



“Này, mẹ đã giúp con tìm một anh chàng. Con nhất định phải đi gặp mặt người ta. Nhưng khi đi nhớ ăn mặc cho giống con gái ha con”.



Lại nữa rồi! An Mật Nhi không có một chút hứng thú nào với việc xem mặt. Năm ngoái vì giúp Sammy đối phó với cha mẹ anh nên cô mới phá lệ biến hóa thành một cô nàng yểu điệu thục nữ, giả danh bạn gái của anh, khó khăn lắm mới lừa được hai vị phụ huynh đó, làm cho hai ông bà vui sướng bay về Pháp, không đề cập tới chuyện vợ con của anh nữa.



Giờ tới lượt cô phải đối mặt với việc đi gặp một tên đàn ông lạ quắc. Dẹp!



“Cho con xin hai chữ bình yên”.



“Con nhất định sẽ có bạn trai. Không dễ gì tìm được một người đàn ông tốt như thế đâu. Con sẽ có cảm tình với cậu ta. Là con gái thì phải dựa dẫm vào đàn ông chứ con. Nếu con mà không mau mau lấy chồng, sẽ trở thành bà cô già đó”.



Mặt An Mật Nhi lạnh đi. Gì mà “bà cô già”. Mẹ thật là. Sao mẹ không coi lại bản thân mình nhỉ.



“Sao mẹ không lấy chồng đi rồi nói con. Hình như mẹ còn nóng vội hơn cả con. Tuổi mẹ cũng không còn trẻ nữa”.



Bà bị nói trúng chỗ đau, nheo mắt lại:



“Con nói gì, con bé kia?”



“Con chưa kết hôn bao giờ, tìm người để lấy khó gì? Còn mẹ, năm mươi hai tuổi rồi, sao giờ vẫn mãi côi đơn, chắc không ai muốn lấy mẹ”.



Bà vỗ vỗ ngực, lắc lắc đầu. Nó là con gái mình là dám nói thế.



“Thật tức chết đi mà! Con dám chê bai mẹ”.



“Con không ngán. Hừ!”.



Không khí xung quanh ngập tràn mùi thuốc súng, chiến tranh giữa hai người phụ nữ nổ ra vô cùng căng thẳng. Hiếm thấy lúc nào mà hai người không cãi nhau. Sammy chỉ còn nước đứng ra giảng hòa.



“Đừng cãi nhau nữa mà. Đều là người nhà, hòa thuận, hòa thuận nào!”



“Cô mà cùng một nhà với con nhỏ “đàn ông” đây hả?”. Bà mắng.



“Ai bảo mẹ ly hôn rồi mang con gái riêng theo làm gì”.



Một cú đấm đau điếng giáng xuống đầu đau tới mức An Mật Nhi phải hét to lên:



“Á! Mẹ ơi! Đau quá”.



“Không đau sao được. Phải đánh cho con nhớ mẹ là mẹ con”.



An Mật Nhi ôm đầu xoa xoa, miệng ỏm tỏi:



“Mẹ bạo lực hèn gì không lấy được chồng”.



“Con làm mẹ tổn thọ. Vì mẹ có con gái riêng nên mới không lấy được chồng. Nếu không những người đàn ông theo đuổi mẹ xếp hàng tới Thái Bình Dương. Con là đồ con gái vô tâm”. Bà lại giơ chân lên đạp. Lần này An Mật Nhi thông minh né được.



“Mẹ à! Quân tử động khẩu không động thủ!”



“Mẹ là mẹ con, mắng chửi, đánh đập đều được hết”.



“Mẹ, mẹ tức lên nhanh già lắm”.



“Dám nói mẹ già, con muốn chết rồi à!”



Hai người phụ nữ, một người dí đánh, một người chạy. Nhìn kỹ thấy hai người giống nhau như đúc, ngay cả điệu bộ gừ giọng cũng giống.



“Đừng cãi nhau nữa mà”.



Sammy là trọng tài, kéo hai người tách ra. Anh chắc phải cười bể bụng với hai mẹ con nhà này mất thôi. Chưa thấy mẹ con nào mà vừa đánh nhau vừa cãi nhau buồn cười như hai mẹ con Mật Nhi. Biết cô và mẹ gần sáu năm, tới giờ vẫn chứng nào tật nấy, gặp nhau là cãi nhau.



“Hai người đừng cãi nhau nữa, không ai chịu thua à. Sao cứ vì đàn ông mà làm mất hòa khí”.



Mẹ cô lắc lắc đầu, nhìn cô thở dài.



“Sao ta An Mĩ Lị xinh đẹp như thế này lại sinh ra cái con nhỏ tính tình thô lỗ như đàn ông, mặc đồ toàn quần jean áo thun, mấy năm trời cũng không bỏ được cái tính đó, một chút nữ tính cũng không có”.



“Con thích như vậy”. An Mật Nhi hừ giọng. Cô cần quái gì lấy chồng, ở vậy cả đời cũng được. Bây giờ cô rất thích cuộc sống độc thân, không muốn lấy chồng rồi phải lo cho chồng cho con.



Để hai người này khỏi cãi nhau nữa, Sammy đánh trống lảng:



“Cô về Đài Loan tính ở lại bao lâu?”



“Để coi con nhỏ kia có chịu cho cô ở đây không nữa”.



An Mật Nhi tức giận lớn tiếng:



“Mẹ nói vậy thì con cũng tuyên bố không mẹ con gì hết”. Đưa tay ra, cô nói tiếp: “Đưa con tiền thuê nhà rồi mẹ muốn ở bao lâu thì ở?”.



“Con nhỏ này!”



Ở cùng với mẹ lại cãi ầm lên, An Mật Nhi tức tốc ôm ‘Hasselblad yêu quí’ bỏ về phòng. Chui vào trong, đóng sầm cửa lại, mặc cho mẹ mắng chửi sa sả bên ngoài. Mẹ mắng mệt cũng nghỉ thôi. Sammy chắc hẳn sẽ ngồi nói chuyện với mẹ.



Vấn đề khiến cô đau đầu ở đây là lần này mẹ về nhất định bắt cô phải đi xem mặt. Cô biết mẹ đã nói là làm, việc gì chưa làm được nhất định không bao giờ bỏ qua.



Cuộc sống bình yên của mình nay còn đâu.



**



Chụp ảnh là niềm đam mê duy nhất của An Mật Nhi, và cũng chính là công việc hiện giờ của cô. Từ khi còn học đại học, cô đã bắt đầu chụp ảnh từ nghiệp dư, và đến giờ đã là một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp..



Chiếc máy ảnh luôn là vật bất ly thân của cô. Khi còn chưa tốt nghiệp Đại học, cô kiếm tiền bằng việc chụp ảnh. Lúc đó vì không có nhiều tiền nên cô chỉ mua một chiếc máy ảnh đơn giản, tìm những cô bạn không được xinh để chụp nhưng vào khuôn hình lại ăn ảnh, còn rất tự nhiên nữa.



Thế là cô được quảng cáo miễn phí và vì chụp ảnh giá rẻ, chỉ bằng một nửa giá của thợ chụp ảnh chuyên nghiệp nên một đồn mười rồi mười đồn một trăm, sau đó hầu hết tất cả các sinh viên nữ trong trường đều tìm tới cô để chụp ảnh, còn có cả các cô nàng sinh viên học khác trường.



Bốn năm Đại học nhanh chóng qua đi, sau khi tốt nghiệp, cô dành dụm đủ tiền mở một Studio, cạnh tranh với các Studio lớn trong thành phố. Bằng sự yêu nghề và khả năng quan sát nhạy bén, cuối cùng cô cũng nổi tiếng, trở thành nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.



Năm nay cô mới hai mươi lăm tuổi nhưng đã được giới nhiếp ảnh biết tới, chuyên được mời đến chụp ảnh bìa các ngôi sao cho những tờ tạp chí lớn.



“Tiểu Lâm, đưa những tấm ảnh này lên máy tính”.



“Cậu làm tốt lắm”



“A Hoành, chuyển bối cảnh thành màu trắng”.



“Đẹp đấy”.



“Sau cột điện làm tối đi một chút”.



“Tốt”.



“Trang phục đưa tới hết chưa?”.



“Dạ, rồi. Tiểu La ký nhận”.



“Trân đâu? Có ai thấy Trân đâu không?”



“Cô ấy đang giúp năm người trong nhóm make-up”.



Sáng sớm, An Mật Nhi bận rộn ở Studio. Công việc của cô là hướng dẫn những người mới, nhóm lần này toàn những người trẻ, tuổi đôi mươi.



Studio của cô đã mở rộng quy mô, không chỉ có trợ lý nhiếp ảnh gia, mà còn có nhà tạo mẫu chuyên nghiệp, nhà tạo mẫu tóc, chuyên viên trang điểm. Vì họ sẽ giúp cô chụp những bức ảnh được đẹp hơn..



Những yêu cầu của cô thường cũng rất cao.



“Chị An, Trần tiên sinh tới rồi”. Một trợ lý chạy tới thông báo.



“Ai?”. Cô không nghĩ ra, vì có rất nhiều người họ Trần.



“Trần Thông Dương tiên sinh.”



An Mật Nhi chợt nhớ ra.



“À, đúng rồi. Chị có gặp ông ấy một lần, suýt nữa thì quên mất. Ông ấy ở đâu thế?”.



“Trong phòng khách”.



“Được rồi. A Kiệt, mọi việc còn lại giao cho cậu, lúc những người trong nhóm make-up tới thì gọi chị nhé”. Cô giao việc lại cho trợ lý, ra khỏi phòng chụp ảnh, đi thẳng tới phòng khách.



Cô đi rất nhanh, hiên ngang như đàn ông con trai.



Không ngờ khi tới chỗ rẽ, đụng phải một người đang đi ngược chiều. Người đó cũng đi nhanh như cô, thân hình lại to cao cường tráng như đá tảng, nên chẳng bị xây xác gì. Chỉ có cô là thiệt.



An Mật Nhi la oái, cả người ngã bịch, đau thê thảm, không chỉ cái mũi bị va vào người đó đau điếng mà mông cũng ê ẩm.



Cô khổ sở ngồi dưới đất, đau đến mức suýt nữa thì bật khóc. Đụng đụng cái muỗi, nhích nhích cái mông, vẻ mặt cô cực kỳ thảm hại.



Người kia bước tới khom người như muốn kéo cô đứng dậy.



“Shit!”. Cô buột miệng mắng một câu. Người kia cả người liền cứng đờ.



“Chết tiệt! Không có mắt à…”. Cô càm ràm, tuy không to lắm nhưng cũng đủ lọt vào tai người kia.



An Mật Nhi chống tay đứng lên đầy khó khăn, vụ đụng chạm đau điếng làm cho cô tức nổ đom đóm mắt. Thế mà cái tên kia vẫn chẳng hó hé xin lỗi lấy một câu.



“Này anh kia, anh không có lương tâm hả. Anh đụng vào tôi làm cho tôi bị ngã còn không chịu xin lỗi hả?”. Cô đùng đùng nổi giận, ngẩng cao đầu trừng mắt với tên đàn ông cao to hơn hẳn cô một cái đầu.



Người kia trái lại bình tĩnh không giận dữ, giọng trầm trầm:



“Tôi không có đụng vào cô. Là do cô đụng tôi trước”.



Tốt lắm! Mình sai lại còn già mồm lên với bà à. Đừng có trách bà ghê ghớm!



“Chỗ này không phải chỗ anh thích tới là tới. Mời anh biến đi cho!”.



Sắc mặt người kia chợt xám ngoét.



“Cô là gì mà dám đuổi tôi?”.



Cô ưỡn ngực, kiêu ngạo trả lời:



“Anh không biết lễ độ là gì hết. Tôi chính là quản lý của Studio này”.



Người đàn ông nhìn cô ngạc nhiên.



“Cô là quản lý ở đây sao?”



“Đúng thế. Giờ mời anh đi cho”.



Sắc mặc anh ta càng lúc càng khó coi.



“Cô là đồ không biết đúng sai”.



“Ừ đấy thì sao nào. Tôi đã dùng lời lẽ nhã nhặn phân rõ trái phải, tốn nhiều lý lẽ với cái người “thô thiển” như anh mà anh chậm tiêu thế hả?”.



Người đàn ông dường như đã nổi cáu, cặp lông mày của anh nhíu cả lại, ánh mắt như muốn phừng lửa, gương mặt góc cạnh của anh nhăn nhó. Thân hình cường tráng thường xuyên tập thể hình của anh áp đảo cô. Lồng ngực rắn chắc phập phồng vì tức, càng có sức uy hiếp so với người bình thường. Không khí u ám đến phát sợ.



An Mật Nhi không sợ, sợ thì không thể khiêu khích được nữa, mà đây là địa bàn của cô việc gì phải sợ. Sau đó không bao lâu, người đàn ông này chỉ trừng mắt nhìn cô rồi bỏ đi..



“Này! Anh đi nhầm đường rồi. Cửa ở bên kia đó!”.



Cả người anh chàng cứng đờ, quay đầu lại, mắt hung dữ như sắp giết người phóng hỏa. Nhưng cô không ngán, dựa lưng vào tường, còn chỉ tay ra cửa.



“Đi đường đó, nhớ đóng cửa lại. Cảm ơn”.



Anh chàng nắm chặt hai tay lại, trừng mắt hung tợn với cô, quay người, bước đi ngang qua cô, miệng còn lầm bầm chửi rủa vài câu, trong đó có cả tiếng Anh. Mỗi bước đi của anh ta như chá lửa, cuối cùng mất hút.



An Mật Nhi mắng một câu.



“Tên điên!”.



Cô lại bước tới phòng khách, xoa xoa mũi và mông. Nhớ lúc nãy mắng anh ta hình như cũng có hơi quá đáng thì phải…



Y… Hình như mình thấy anh ta quen quen?



Sau đó, không nghĩ nhiều nữa, cô mở cửa vào trong phòng khách, thấy Trần Thông Dương đang ngồi chờ cô.



Trần Thông Dương vừa thấy cô đến liền mỉm cười chào, đưa cho cô danh thiếp của ông.



“Chào cháu, đây là danh thiếp của chú”.



An Mật Nhi nhận danh thiếp, lễ phép mời ông ngồi xuống trước rồi cô nói một cô bé rót trà đặt trước mặt ông.



Cô nhìn tấm danh thiếp. Bên trên ghi những chức danh của ông, nào là thông dịch viên, luật sư,…Ông còn là người quản lý của… một người mà cô chưa nghe tới tên bao giờ.



Cô nghiêng đầu hỏi:



“Cháu nhớ trong điện thoại chú nói muốn cháu chụp ảnh phải không?”.



“Ừ!”



“Chụp cho ai?”.



“Giang Chấn Vũ.”



“Giang-Chấn-Vũ?”. Cô hỏi lại.



Cô bé trợ lý vừa rót trà vừa liến thắng:



“A! Anh ấy là Giang Chấn Vũ, đang đá bóng ở Nhật”.



An Mật Nhi nhìn vào gương mặt thích thú của cô bé:



“Em biết hả?”



“Tất nhiên rồi ạ. Giang Chấn Vũ rất nổi tiếng Một năm trước, anh ấy đầu quân cho một câu lạc lớn ở Nhật Bản, phong độ trong các mùa giải của anh ấy được giới chuyên môn đánh giá rất cao, còn được người dân Nhật Bản yêu mến nữa ạ. Anh ấy là niềm tự hào của quốc gia đấy!”.



“Thế à?”



“Chị không biết hả?”



“Chị không biết. Mà chị cũng rất ít khi xem bóng đá”. Cô không quan tâm lắm đến tin tức thể thao

<< 1 2 3 4 ... 9 >>

Ads - Nhà tài trợ :

Truyện Hay Cùng Chuyện Mục

Tiểu Thuyết Con Bé Tôi Yêu 2013-10-08 / 02:19:43
Đọc truyện Thống kê truy cập
Trang chủ: U-ON

Hôm nay: 16 lượt
Tổng cộng: 296172
Game Android Crack